Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 83
Phần 83

Đấu giá cứ tiếp tục, Lạc Nam lúc này tinh thần thoải mái tựa lưng vào ghế khép hờ đôi mắt…

Nửa tháng trôi qua, hắn vẫn chưa xuất thủ thêm lần nào nữa.

Không thể không nói đây là cuộc đấu giá quy mô nhất mà hắn từng tham dự, vật phẩm đẳng cấp thấp nhất đưa ra cũng là Bát Tinh Thánh Cấp, chưa từng xuất hiện đồ vật nằm dưới cấp bậc này.

ONG ONG ONG…

Dị biến đột nhiên phát sinh.

Bên trong đan điền, Bá Đỉnh và trang giấy hoàng kim cùng lúc chấn động.

Lạc Nam bừng tỉnh mở hẳn đôi mắt, nghiêm nghị ngồi thẳng lưng.

“Sau đây là vật phẩm cuối cùng của buổi đấu giá, cũng là vật phẩm trân quý nhất mà Hải Long Cung chúng ta đã chuẩn bị để kết thúc tất cả!” Nụ cười trên môi Hải Mạn Sa càng đậm hơn.

Toàn bộ khách nhân cũng bị cuốn theo cách nói chuyện của nàng, tập trung chờ đợi.

Lạc Nam hai mắt nóng rực, không cần Hải Mạn Sa nói thì hắn cũng biết vật phẩm cuối cùng sẽ là thứ gì.

Quả nhiên đấu giá hội lần này không để hắn phải thất vọng.

Thứ có thể khiến cả Bá Đỉnh và trang giấy hoàng kim ở trong đan điền cùng lúc phản ứng còn là thứ gì khác nữa cơ chứ?

Vĩnh Hằng Thuộc Tính!

Không sai, chắc chắn là Vĩnh Hằng Thuộc Tính.

Hải Mạn Sa toàn thân bay lên giữa sân khấu, hai tay giang rộng, tóc dài tung bay, nhan sắc xuất trần.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Phô thiên cái địa, mây đen cuồn cuộn bao trùm toàn bộ quảng trường, tất cả cường giả đang có mặt sở hữu Lôi Hệ Linh Căn chỉ cảm thấy linh hồn run lên, toàn thân phát sinh cảm giác kiêng kỵ mãnh liệt.

“Chấp Thiên Đạo Lôi hiện thân đi!”

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH.

Trong cuồn cuộn mây đen bao phủ toàn bộ không gian, một con mắt uy nghiêm, hờ hững và vô tình bá đạo hiện thân.

Con mắt này nhìn qua không khác biệt quá nhiều so với Thiên Đạo Chi Nhãn, điểm đặc biệt duy nhất là tròng mắt của nó có màu đỏ tươi thấm đẫm sát khí, xung quanh là vô số cột lôi đỏ rực như máu đang giáng xuống, bên trong mỗi một tia sét như ẩn chứa Sát Vực chí mạng.

Toàn trường đều phải đứng lên, cuồng nhiệt nhìn dị biến nảy sinh giữa quảng trường rộng lớn.

“Kính thưa các vị…” Hải Mạn Sa hưng phấn cao giọng giới thiệu:

“Tất cả đều không lầm đâu, đây là một loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính hệ Lôi mang tên Chấp Thiên Đạo Lôi!”

“Chấp Thiên Đạo Lôi… tên như ý nghĩa, loại Vĩnh Hằng Lôi này có tác dụng giống như Thiên Đạo Chi Nhãn của một phương thế giới, có thể tuân theo ý niệm của chủ nhân oanh sát bất kỳ mục tiêu nào trong phạm vi chiến trường bằng những tia Chấp Thiên Lôi ẩn chứa Sát Vực cường đại.”

“Chấp Thiên Đạo Lôi không thể nghi ngờ là loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính với khả năng công phạt khủng khiếp, diệt thiên diệt địa, diệt sát bất kỳ kẻ nào ngỗ nghịch với chủ nhân của mình.”

Nhìn con mắt uy nghiêm vô thượng hiện thân, chứng kiến vô số tia lôi đình đỏ rực sát phạt quyết đoán, nghe lời giới thiệu của Hải Mạn Sa, tất cả tu sĩ có mặt ở quảng trường đều trở nên điên cuồng.

Một loại Vĩnh Hằng Thuộc Tính cường đại đang sừng sững trước mặt của bọn hắn.

“Báo giá đi!” Lạc Nam nghiêm nghị gào thét, đang ra sức áp chế trang giấy Hoàng Kim của mình đừng nổi loạn để tránh gây phiền phức.

“Không sai, báo giá đi!” Vô số cường giả tán thành lời nói của Lạc Nam, bọn hắn quyết tâm dù táng gia bại sản cũng phải sở hữu được loại Vĩnh Hằng Lôi này.

Chấp Thiên Đạo Lôi, thay thiên đạo chấp hành mệnh lệnh của chủ nhân oanh sát kẻ thù, vừa nghĩ đến sự bá đạo của những tia lôi đình đỏ rực này, tất cả đều khó thể kháng cự sức hấp dẫn.

Hải Long Cung không hổ danh là Chí Tôn cấp Thế Lực, ngay cả Vĩnh Hằng Thuộc Tính cường đại như Chấp Thiên Đạo Lôi cũng dám mang ra đấu giá.

“Khanh khách!! Giá của Chấp Thiên Đạo Lôi cũng rất rẻ…” Hải Mạn Sa cười đến run rẩy bộ ngực sữa màu mỡ, hai mắt đẹp đẽ ôn nhu bất chợt trở nên lăng lệ, môi thơm gằn từng chữ một:

“Chính là sự thuần phục của các vị!”

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG.

Nàng vừa dứt lời, Chấp Thiên Đạo Lôi liền ngự trị ở trung tâm quảng trường.

Cùng lúc đó, vô số Trận Văn ẩn nấp trong không gian bất chợt sáng rực rỡ như đèn pha, dùng Chấp Thiên Đạo Lôi làm Trận Tâm để cấu thành một loại Trận Pháp bá đạo phong tỏa toàn bộ thiên địa.

Vô số tia Chấp Thiên Lôi đỏ rực kết hợp với Trận Văn bắn ra bốn phía gia cố không gian, biến toàn bộ quảng trường mênh mông thành một cái lôi đình lồng chim đỏ rực như máu đỏ, vây nhốt tất cả mọi người.

NGAO! NGAO! NGAO! NGAO! NGAO!

Không gian bên cạnh Hải Mạn Sa gợn sóng, hàng loạt tiếng long ngâm dữ tợn chấn nhíp linh hồn tất cả mọi người, bóng dáng của các vị cường giả hàng đầu Hải Long Cung hiện thân.

Đó là một vị nam tử trung niên Chí Tôn cấp cường giả, thân khoác chiến giáp xanh thẳm như biển, đầu mọc long giác, tay cầm Hải Kích.

Đây chính là Hải Long Cung Chủ, phụ thân của Hải Mạn Sa, Chí Tôn Cấp Cường Giả với danh xưng Hải Long Chí Tôn, một trong hai cường giả hàng đầu Hằng La Đại Hải.

Ở bên tay phải của hắn là Hải Mạn Sa, ở bên tay phải của hắn là một thanh niên nam tử với sắc mặt kiêu ngạo.

Thanh niên này đương nhiên là Hải Long Thái Tử, con trai của Hải Long Chí Tôn, đệ đệ của Hải Mạn Sa.

Phía sau lưng của ba người là Hải Long Thất Đại Trưởng Lão, tu vi dao động từ Thánh Đế Sơ Kỳ đến Thánh Đế Viên Mãn.

Ngoài ra còn vài chục vị Long Cung Hộ Pháp tu vi Thánh Hoàng, đội hình cường đại cùng cực phong tỏa toàn bộ Quảng Trường.

Chứng kiến dị biến như vậy, sắc mặt của tất cả cường giả tham gia đấu giá kịch biến: “Hải Long Cung, các vị muốn làm gì?”

“Hahaha…” Hải Long Chí Tôn nở nụ cười:

“Hằng La Đại Hải vô chủ quá lâu rồi, đã đến thời điểm Hải Long Cung chúng ta xưng hùng xưng bá, tất cả hãy thuần phục hoặc là chết!”

Vô số người rùng mình, Lạc Nam cũng siết chặt tay Quân Tư Tình và Giao Linh trấn an các nàng bình tĩnh.

Không ai nghĩ đến Hải Long Cung đột ngột lật lọng chơi trò này.

Thì ra Đấu Giá Hội chỉ là một màn kịch, mục đích của bọn hắn thật sự là muốn chiếm thế chủ động, vây nhốt rất nhiều nhân vật quan trọng ở Hằng La Đại Hải để thực hiện dã tâm thống nhất biển cả.

Xem ra đây là kế hoạch đã được suy tính từ rất nhiều năm về trước.

Các cuộc đấu giá trước đây thành công chẳng qua chỉ là tấm màn qua mắt mọi người, để hầu hết đều chủ quan và tin tưởng vào Hải Long Cung, cuối cùng bị rơi vào lần lật mặt này mà thôi.

“Hải Long Cung quả nhiên cũng là một đám hải yêu đáng bị tiêu diệt!” Có tiếng gầm đầy phẫn nộ truyền đến, chỉ thấy một vị khách nhân chợt lột xuống áo choàng, lộ diện ra chính là Sát Hải với tu vi Thánh Đế Hậu Kỳ đang đầy mặt phẫn nộ, cầm chặt thanh vũ khí bí ẩn trong tay sẵn sàng chiến đấu.

“Hải Long Cung, các vị làm thế không sợ sinh linh lầm than, biển cả hóa máu?” Lại có tiếng thở dài thương xót.

Một vị khách khác lột xuống áo choàng, lộ ra mái tóc như ngân hà trắng đổ xuống, mắt sáng như trăng rằm, ngũ quan sắt sảo không thể tìm ra khuyết điểm, khí chất thanh lệ, cao quý vô song.

Nửa thân trên của nàng khoác áo bào của một Nữ Đế, nửa thân dưới là một cái đuôi cá diễm lệ tinh xảo với cửu sắc hào quang luân chuyển, trong tay cầm đàn tỳ bà, ánh mắt trong veo không chút cảm xúc nhìn về phía Hải Long Chí Tôn.

Nàng chính là Nhân Ngư Nữ Hoàng – Thủy Triều Tịch, một vị Hồn Thánh Đế Viên Mãn.

Đám người Ngọc Giao Đảo, Thiên giận, Càn Trọng, Bạch Giao Thiên và Thương Lan Thương Hội cũng nhao nhao tức giận muốn ăn thua đủ.

Đối với tất cả những điều này, Hải Long Chí Tôn mặt không biểu tình, thản nhiên chế nhạo hỏi:

“Còn ai phản đối Hải Long Cung chúng ta xưng bá Hằng La Đại Hải? Đứng ra luôn đi!”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241