Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 131
Phần 131

Tây Thi gò má đỏ bừng, thân thể từ bao giờ đã mềm nhũn nằm trong lòng ngực hắn, cũng không có bao nhiêu kháng cự với động tác của nam nhân, chỉ có nhịp tim là đập ngày càng nhanh.

Lạc Nam hai tay áp vào má nàng nâng lên, nhìn đôi môi anh đào đỏ thẳm thơm ngát mà cúi đầu hôn lấy.

“Ưm…”

Khoảnh khắc bờ môi nóng rực của hắn chạm vào cánh anh đào mềm mại ẩm ướt, Tây Thi hai mắt tròn xoe mở to, chỉ cảm thấy trong đầu như nổ vang một tiếng.

Bốn cánh môi mơn trớn lấy nhau, nàng cảm nhận được hơi thở mạnh mẽ như lửa của nam nhân, cảm nhận được sự nồng nhiệt của hắn.

Môi của nàng mềm mại căng đầy, lại có vị ngọt ngào thơm ngát, Lạc Nam hưởng thức si mê nhưng vẫn chưa thể mãn nguyện.

Đầu lưỡi của hắn nhẹ tách hai cánh môi nàng luồn vào bên trong.

“Lưỡi?” Tây Thi toàn thân run rẩy, không dám tin còn có thể hôn như vậy, hàm răng trắng ngọc tinh tế của nàng theo bản năng ngậm lấy ngăn cản hắn xâm nhập.

Nhưng Lạc Nam cũng không vội vàng, lưỡi hắn đảo quanh hàm răng của nàng, mân mê lấy thành vách bên trong bờ môi, bàn tay phía dưới đã leo lên một bên gò núi cao vút nhẹ nhàng xoa nắn lấy.

“A…”

Tây Thi như bị điện giật khi địa phương mẫn cảm bị chạm vào, bờ môi vô thức mở ra.

Chỉ chờ có thế, cái lưỡi thô ráp của nam nhân đã hiên ngang chèn ép vào bên trong, chạm đến hương tân ngọc dịch ngọt ngào tươi mát, đuổi cái lưỡi như tiểu xà đang rụt rè trốn trong động của nàng.

Khi lưỡi hắn thành công quấn quýt lấy, chất mật trong miệng mỹ nhân đã liên tục rỉ ra để nam nhân nhấm nháp, đồng thời một tay hắn siết chặt eo nàng, tay còn lại càng thêm dùng sức ôm trọn gò bồng đảo nắn bóp thành các loại hình dáng khác nhau trong y phục đỏ rực của tân nương tử.

ẦM ẦM ẦM.

Chợt toàn bộ cung điện bên ngoài rung động, kèm theo đó là tiếng gầm thét của chín con Kim Cương Thiên Long.

Lạc Nam đang cao hứng chợt nhíu mày, chẳng lẽ có địch nhân tập kích?

Hắn vội vàng mở ra Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn nhìn ra, chỉ bắt gặp Bạch Long Thần Thú khổng lồ đang điên cuồng húc mạnh vào cung điện, bị cửu đại Kim Cương Thiên Long ngăn cản.

Bạch Long Thần Thú vừa công kích cung điện vừa lớn tiếng chửi mắng:

“Xú tiểu tử vì sao lâu như vậy? Ngươi có thể thương tiếc Tây Thi một chút hay không? Tên gia súc này.”

Đáng tiếc mặc cho Bạch Long phẫn nộ, cửu đại Kim Cương Thiên Long vẫn ngăn cản nàng ở bên ngoài.

“Nữ nhân này phát điên à?” Lạc Nam âm thầm buồn bực, đồng thời cũng mặc kệ nàng.

Mặc dù để thích ứng với quy tắc vũ trụ, hắn đã dùng Trận Pháp áp chế đẳng cấp của Bá Vũ Điện và đám Kim Cương Thiên Long xuống mức cho phép, nhưng dù là thế thì chúng nó vẫn thừa sức đối kháng với Bạch Long, không cần quan tâm đến nàng.

Hắn tiếp tục ôn nhu hôn lấy Tây Thi, đôi tay thuần thục tháo đi từng kiện y phục phức tạp.

Tây Thi hiện tại đã như chim nhỏ nép vào người nam nhân, vừa có vẻ ngại ngùng xấu hổ vừa ởm ờ cam chịu.

Có lẽ đúng như lời hắn nói, nàng cũng muốn ngày quan trọng nhất cuộc đời mình được diễn ra một cách hoàn mỹ, tương lai ra sao thì ra…

Lớp áo ngoài rủ xuống, cái yếm đào bằng lụa mỏng bên trong hiện ra, kích thước của nó khó thể phong tỏa bầu sữa căng tròn đầy đặn như muốn tưng tưng nhảy ra khỏi lớp vải.

Lạc Nam nhìn mà si mê, hai ngón tay kẹp lấy xoe nhẹ đầu nhũ hoa săn cứng đội lên dưới lớp lụa mỏng.

“Đừng… đệ làm tỷ nhột.” Tây Thi rùng mình một thoáng trước động tác của hắn, hai chân vô thức khép chặt vì đã có chút thủy dịch rỉ ra bắp đùi nàng.

“Lần đầu chưa quen mà, tỷ cứ thả lỏng để mọi việc cho đệ.” Lạc Nam kề sát tai nàng thì thào, đầu lưỡi duỗi ra liếm nhẹ vành tai nàng làm giai nhân rợn cả tóc gáy.

Kéo xuống yếm đào, đôi đại bạch thỏ đã tưng tưng nhảy ra đung đưa trước mắt.

“Tỷ đẹp quá…” Lạc Nam hơi bất ngờ tán thưởng.

Tây Thi thường mặc cung trang rộng nên cũng chỉ loáng thoáng thấy những đường cong, hiện tại khi cởi ra mới biết kích thước của nàng không hề nhỏ.

Chúng nó trắng đến mức thấy vài đường gân nhỏ dưới da, căng đầy nhựa sống, vểnh cao ép chặt lấy nhau lộ ra cái khe sâu hun hút, bên trên đỉnh là hai hạt anh đào nằm ở trung tâm quầng hồng đang cứng lên, cực kỳ thích mắt.

Dù Lạc Nam đã được thưởng thức qua rất nhiều bầu sữa, nhưng mỗi một nữ nhân đều không ai giống ai, đều có thể thu hút lấy hắn.

Trong ánh mắt thẹn thùng vô hạn của Tây Thi, hắn hôn phớt qua cổ nàng mút nhè nhẹ để lại vài dấu vết như huyết hoa, đầu lưỡi quét qua xương quai xanh, cuối cùng hé miệng ngậm vào một bên bầu sữa.

“Hức… đệ ngậm nơi đó… tỷ chết mất…” Tây Thi rên rỉ, nàng nghiêng đầu sang một bên không dám nhìn, thẹn thùng đáng yêu vô cùng.

Lạc Nam không chỉ ngậm, mà hắn còn mút lấy say sưa một cách chùn chụt, đầu lưỡi quấn quanh từng tấc da thịt trên quả cầu thịt mềm, hàm răng nghịch ngợm cọ vào cắn nhẹ, cuối cùng mút mạnh lấy hạt anh đào ngọt lịm.

Bàn tay hắn đem bầu sữa còn lại nắn bóp từ gốc đến ngọn, kích cỡ nó quá lớn nên không thể nằm gọn trong lòng bàn tay, năm ngón tay xòe ra hết cỡ để ôm trọn lấy mà thưởng thức.

Xúc cảm tuyệt vời không nói nên lời, Lạc Nam hưởng thụ thì Tây Thi lại trải qua một loại cảm giác chưa từng có…

“Ôi… đệ bóp chúng nhẹ nhàng thôi…” Tây Thi cảm thấy hai bầu sữa của mình như muốn nổ tung trong bàn tay và khoang miệng của nam nhân vậy.

“Ngoan nào.” Lạc Nam tách môi ngẩng đầu lên nhìn nàng trấn an, hắn ra vẻ cưng chiều hôn lên nhũ hoa anh đào trên bầu sữa cao ngất, mê luyến nói:

“Chỉ tại chúng quá mê người, đệ mới không nhịn được thô lỗ một chút.”

Tây Thi yêu kiều hừ một tiếng hờn dỗi, hai bầu sữa trắng như phấn của nàng tràn ngập dấu răng và dấu tay, có thể thấy vừa rồi hắn dùng rất nhiều sức.

Lạc Nam cười hì hì, lúc này mới chú ý đến phía dưới của nàng đã lênh láng nước rồi.

Mà hiển nhiên địa phương đó trở thành bến đỗ lý tưởng tiếp theo hắn muốn hướng tới.

Tay hắn xoa xoa cái bụng phẳng lì của nàng, mơn trớn vòng eo mảnh khoảnh, đầu ngón tay trêu ghẹo cái lỗ rốn nhỏ nhắn xinh xắn.

Để Tây Thi thấy được tình ý của mình, hắn đặt môi hôn khắp người nàng, hôn lên tóc nàng, từng ngón tay ngọc của nàng, cánh tay nàng, cổ nàng… rồi môi lưỡi mơn trớn cái eo thon gọn.

Da thịt của nàng không chỗ nào không thơm ngào ngạt, mịn màng và đầy xúc cảm.

Tây Thi oằn mình trước động tác của nam nhân, nàng cũng học cách khép hờ hai mắt, môi đỏ hé mở thở dốc từng đợt và tận hưởng sự sủng ái của hắn.

Thấy nàng thất thần, Lạc Nam biết cơ hội đã tới.

Đưa mắt nhìn xuống bên dưới, Tây Thi lần này vốn mặc váy cưới màu đỏ, áo yếm màu đỏ nhưng cái tiểu nội khố che đậy nơi tư mật nhất thì lại thuần một màu trắng tinh khôi.

Có lẽ tính cách của nàng không thích nơi đó quá sặc sở.

Mà bởi vì nó là màu trắng, lại thêm ướt đẫm dính chặt vào da thịt, Lạc Nam thậm chí có thể nhìn xuyên thấu bên trong.

Một gò mu mũm mĩm nhô cao, thảm cỏ thơm màu đen không quá rập rạp mọc xung quanh vừa đủ che đậy loáng thoáng cái động đào núp giữa hai bờ môi dọc hồng nhuận.

Thần không biết quỷ không hay, Lạc Nam dùng cả Hiểm Thâu Bí Thủ chỉ để lấy mất cái tiểu nội khố của nàng mà Tây Thi không hề hay biết.

Nơi thần thánh kiều diễm nhất đã lộ ra, nó nằm giữa đôi đùi đẹp và đôi chân dài thẳng tắp của nàng, quả thật là nơi dụ hoặc chí mạng.

Lạc Nam cúi thấp đầu xuống, chỉ thấy u cốc đã sớm lầy lội, đẹp khiến hắn không thể rời mắt.

Từ chỗ riêng tư của Tây Thi có mùi hương thoang thoảng tỏa ra như hoa nhài, dịu ngọt mà không quá nồng đậm.

Không thể nhịn được nữa, Lạc Nam đặt môi mình hôn thật sâu vào đôi môi dưới của thê tử.

“Đừng… đệ làm cái gì?”

Tây Thi lúc này mới tỉnh hồn, chứng kiến đầu hắn áp chặt vào giữa nơi đó của mình hôn hít, linh hồn của nàng như muốn bay lên, theo bản năng muốn vung chân đẩy hắn ra nhưng lại phát hiện toàn thân không còn chút sức lực.

“Bẩn, đệ đừng như vậy…” Tây Thi thở hổn hển nói nhưng từng luồng khoái cảm từ phía dưới truyền lên đầu não khiến nàng không thể phát ngôn trôi chảy.

“Mỗi nơi của thê tử đệ đều là thánh địa, nào có khái niệm dơ bẩn?” Lạc Nam mỉm cười, dùng mũi cọ cọ vào cái hạt lê như nhụy hoa đẫm nước của nàng, đầu lưỡi quét dọc theo khe hẹp rồi rút vào bên trong say mê liếm láp.

Chụt… chụt… chụt…

Tiếng nước lầy lội từ miệng hắn truyền lên nghe rõ mồn một, Tây Thi chỉ có thể đưa ngón tay vào miệng cắn chặt không để mình rên rỉ những thanh âm động tình.

Lạc Nam cầm cả hai chân nàng tách ra nhưng cái khe hồng hào đó vẫn quá chật chội, hắn vẫn vùi môi lưỡi vào tận hưởng.

Nhóp nhép và ướt át, hắn liên tục chọc phá, chu miệng mút chặt, lưỡi đánh liên tục một cách mạnh mẽ.

“Sướng mà…”

Tây Thi rốt cuộc nhịn không nổi phải thét lên thánh thót, đôi mắt nàng ngấn lệ vì khoái cảm, đùi kẹp chặt đầu hắn, hạ thể nẩy lên, thở hổn hển như sắp đứt hơi, mái tóc rối loạn.

Vài giây sau nàng chỉ nằm im thở dốc, hai mắt nhắm lại, chân mày giãn ra…

Hiển nhiên là lần đầu tiên lên đỉnh cao triều trong cuộc đời trinh nữ.

Lạc Nam lúc này mới buông tha cô bé của nàng, hắn bế nàng ôm vào trong lòng, đưa tay vuốt ve lưng nàng, môi hôn lấy môi nàng, lại mút lấy cái lưỡi đinh hương.

Tây Thi không có nhiều phản ứng, chỉ có cái lưỡi vô thức âu yếm cùng với nam nhân, nàng vẫn chưa thoát khỏi cơn cực khoái.

Y phục tân lang cũng đã được hắn ném ra từ bao giờ, Tây Thi khi lấy lại chút tinh thần liền nhận ra mình đang được một cơ thể đầy cơ bắp và sức mạnh ôm chặt, đặc biệt là bàn tay mềm mại như không xương của nàng bị hắn điều phối phải vuốt ve cái khúc côn thịt to khỏe như bắp tay trẻ con của hắn.

Tây Thi đang muốn rụt tay lại thì lại thấy ánh mắt ân cần của nam nhân đang hôn môi mình, nàng thở dài một tiếng, đè nén xấu hổ tiếp tục nắm lấy dương căn nam nhân vuốt ve.

Từng ấy đã đủ khiến tiểu đệ của Lạc Nam phồng mang trợn má, như một thanh bảo kiếm sắc bén đã chờ nhuộm máu.

“Thê tử bảo bối…” Lạc Nam thỏa mãn trước sự ưng thuận của nàng, hắn tách chân nàng ra, gài chân của mình vào chân nàng, để hai cái bộ phận tư mật ở bên ngoài cọ lấy nhau, thỉnh thoảng phần đầu dữ tợn bị chèn vào hai cái môi làm cả hai rùng mình.

Chúng nó không ngừng cọ xát, Tây Thi cả người nổi cả gai óc, nước rỉ liên tục như suối nguồn vô tận, làm cái côn thịt của Lạc Nam cũng trơn trượt vô cùng.

“Thi… ta vào nhé!?” Lạc Nam âu yếm nhìn nàng khẽ nói:

“Để phu quân yêu nàng nhé?”

Tây Thi không đáp, có lẽ nàng chưa quen cách xưng hô thân mật của hắn nên chẳng biết trả lời làm sao, nàng chỉ chủ động vòng tay ôm cổ hắn, hôn lại hắn một cách nồng nhiệt như bày tỏ tâm ý.

Lạc Nam vui sướng vô cùng, vì là lần đầu nên hắn cũng muốn để nàng dễ dàng chấp nhận, không quá đau đớn, hắn lật nàng nằm theo tư thế truyền thống.

Chân của nàng lại được tách ra, động đào nguyên ướt át có chút hé ra như nghênh đón.

Điều kỳ lạ là Tây Thi từ đầu đến cuối vẫn luôn thẹn thùng xấu hổ thì lúc này đang mở to mắt nhìn hắn chăm chú.

Lạc Nam nhìn lại nàng mỉm cười: “Muốn xem khoảnh khắc phu thê chúng ta hòa hợp làm một sao?”

Tây Thi mím môi gật gật đầu, gò má càng đỏ hơn.

Lạc Nam trong lòng yêu thương không dứt, đầu côn được đút vào cái khe hẹp.

Lúc này có nói gì cũng không bằng hành động, Lạc Nam dùng sức muốn ấn vào.

NGAO!

Chợt một tiếng long ngâm bạo phát trên giường, chỉ thấy trên cơ thể trắng nõn như ngọc của Tây Thi đột ngột xuất hiện cái hình xăm Bạch Long uốn lượn.

Hình xăm Bạch Long không những không làm vẻ đẹp của Tây Thi xấu đi, ngược lại càng phá cách khiến nàng trở nên gợi cảm khiến Lạc Nam ham muốn chinh phục chưa từng có.

“Tiểu tử đáng ghét ngươi vội như vậy làm gì?”

Hình xăm Bạch Long lóe lên, Bạch Long đã trong hình dáng nữ nhân lù lù xuất hiện bên cạnh hai người.

“Bạch Long tỷ.” Tây Thi xấu hổ muốn chết, không thể ngờ đột nhiên Bạch Long lại dùng cách đó để tiến vào nơi này.

“Bà nương chết tiệt, ta và thê tử ân ái cũng cần phải hỏi ý của nàng sao?” Lạc Nam bất mãn trừng mắt nhìn Bạch Long.

Bạch Long chứng kiến hạ thể của hắn trần trụi, côn thịt to lớn gân guốt vô cùng nhất thời xì một miệng, đầy thương tiếc cho Tây Thi nói:

“Mọi thứ diễn ra quá nhanh, ta sợ Tây Thi chịu thiệt thòi.”

Tây Thi lúc này cũng tiến thoái lưỡng nan, một bên sợ Lạc Nam mất hứng, một bên cũng không nỡ trách cứ Chiến Thú của mình.

Nào ngờ Lạc Nam không mất hứng, ngược lại còn cười hắc hắc đầy xấu xa:

“Cũng tốt, Bạch Long và Tây Thi vốn dĩ không thể tách rời, hiện tại để nàng xem phu thê chúng ta ân ái cho thành thói quen, ngày sau cũng đỡ bở ngỡ.”

“Nằm mơ đi!” Bạch Long nổi giận: “Có ta ở đây ngươi đừng hòng khi dễ nàng.”

Lạc Nam lười để tâm, chỉ thấy hắn uy nghiêm quát: “Yêu Đạo – Long Thần Biến!”

Như đã nói, Hệ Thống chỉ ngăn cấm hắn dùng khả năng của mình để chiến đấu mà không ngăn cấm cho những mục đích khác.

Hiện tại hắn dùng Yêu Đạo và Long Thần Biến chỉ để tạo điều kiện thân mật với nữ nhân của mình mà thôi.

Ở trong khoảnh khắc này, cả Tây Thi và Bạch Long đều hốt hoảng chưa từng có.

Bởi vì người nam nhân này đột nhiên trở nên cao quý không thể tưởng tượng nổi.

Khí chất, ngoại hình, uy áp… mọi thứ của hắn đều thay đổi.

Một đầu tóc đen chuyển sang màu sắc đen tuyền xen lẫn tử kim.

Khuôn mặt hắn uy nghiêm như Đế Hoàng, trên đầu hình thành một Vương Miệng, bên cạnh xuất hiện Quyền Trượng, cơ thể trần truồng xuất hiện một lớp chiến bào phủ lấy phần lưng.

“Làm sao có thể?”

Hình tượng này vừa ra, Bạch Long chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, đặc biệt là khi Lạc Nam cố ý phóng thích khí tức nhắm vào nàng.

Toàn thân nàng vô lực ngã xuống bên cạnh Tây Thi.

Phải biết rằng ngay cả Hải Mạn Sa tu luyện Công Pháp Long Tộc tiệm cận Chí Tôn của Hải Long Cung còn bị Long Thần Biến và Yêu Đạo thuần phục.

Bạch Long tuy là chủng tộc quý hiếm vô cùng nhưng chỉ tu luyện Thất Tinh Long Công ở tiểu vũ trụ, căn cơ còn không vững bằng Hải Mạn Sa, làm sao có thể thoát khỏi?

“Ngoan ngoãn nằm im!” Lạc Nam nhàn nhạt hạ lệnh.

Bạch Long vô thức nghe lời, run lẩy bẩy nằm sấp ở bên cạnh Tây Thi.

BỐP!

Lạc Nam hung hăng đánh lên cái mông tròn lẳn của nàng đang vểnh lên cười lạnh:

“Bà nương đáng đánh đòn, rõ ràng là ta phí công cứu nàng, nàng nhiều lần dám gây sự với ta?”

Bạch Long ở trước mặt Tây Thi bị đánh mông xấu hổ muốn ngất, nhưng lại không dám phản kháng, chỉ có thể ngoan ngoãn thuần phục với khuôn mặt đầy ủy khuất.

Lạc Nam lại dùng sức tát vào mông nàng thêm mấy cái, lúc này mới hài lòng tiếp tục làm chính sự.

Hắn ôm lấy vòng eo của Tây Thi, hạ thể dùng sức đâm đến.

“Ưm…”

Theo một tiếng rên rỉ say đắm lòng người, cảm giác chật chội đến nghẹt thở bao phủ cõi lòng, lớp màn mỏng manh bị xuyên qua, máu đào chảy dài đỏ chói.

Tây Thi hai mắt đẫm lệ, bờ môi lại mỉm cười thỏa mãn, thì thào gọi nhỏ:

“Phu quân…”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241