Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 89
Phần 89

Trong Thất Tinh Nhẫn, Lạc Nam đè ép Côn Minh Nguyệt xuống giường, y phục trên thân hai người chẳng biết từ bao giờ đã sớm biến mất, tay hắn lướt trên cái chân dài như ngọc của nàng, đầu hắn vùi vào bầu sữa đầy đặn liếm láp.

Côn Minh Nguyệt ưỡn người đón nhận động tác của nam nhân, nàng yêu thương dùng tay vuốt ve khúc gân nóng hổi to lớn giữa hai chân hắn, môi đỏ hôn lên tóc hắn.

Hai người đều đã động tình, côn thịt rất nhanh tìm đến nơi quen thuộc chen chút mà vào.

“Ưm… thiếp sướng…” Côn Minh Nguyệt hai mắt mê ly, chân dài kẹp chặt hông hắn.

Lạc Nam cảm giác được lớp màn mỏng manh của nàng bị đâm thủng, máu đỏ chảy dài, một luồng khoái cảm chinh phục dâng trào khắp toàn thân.

Hắn lại phá trinh của nàng.

Những thê tử là Thần Thú của hắn sau khi thay da đổi thịt trong Phản Tỉnh Huyết Hồ đều đã khôi phục thân thể trinh nguyên, nhưng vì nếu xuất hiện ở bên ngoài thì các nàng lại hóa thành bản thể, mà hắn thì lại không thể đi vào Linh Giới Châu để ân ái cùng các nàng.

Cho nên chúng nữ Thần Thú đều còn trinh, đang chờ hắn khai phá một lần nữa.

Hai người quấn chặt lấy nhau, Lạc Nam ra sức đâm ra rút vào liên tục cơ thể thê tử.

Côn Minh Nguyệt linh hồn như muốn xuất khiếu, lắc lư bờ mông to tròn đón nhận từng động tác mạnh mẽ khiến nàng mê mệt.

Đủ mọi tư thế được hai người thi triển…

Không biết qua bao lâu sau, Côn Minh Nguyệt đã được nam nhân đưa lên đỉnh lần thứ năm.

“Ây ui… hà… hít… ưm… chết thiếp rồi… thiếp lại phóng…”

Nàng kiều mị rên rỉ cao vút lần thứ sáu, toàn thân như hóa thành một vũng bùn nhão tựa vào lòng hắn.

Lạc Nam cũng phóng xuất một đợt tinh hoa vào tận cùng hoa tâm của nàng, ôm lấy thân thể thành thục đầy dấu vết đỏ ửng âu yếm.

Tuy nhiên côn thịt của hắn vẫn nhất trụ kình thiên, chỉ mới ra một lần khiến hắn chưa thỏa mãn, muốn dùng Gia Tốc Trận và gọi thêm vài vị thê tử tham gia náo nhiệt.

Đột nhiên hắn biến sắc mặt, hắn vừa thông qua linh hồn bổn nguyên của Hải Mạn Sa cảm nhận được bên ngoài có chuyện phát sinh.

“Chàng sao thế?” Côn Minh Nguyệt giật mình.

“Kỳ Nam đang gặp nguy hiểm, ta phải ra ngoài!” Để lại một câu, Lạc Nam liền rời khỏi Thất Tinh Nhẫn.

Vừa mới hiện thân, Lạc Nam đã chứng kiến Hải Mạn Sa toàn thân bất động giữa dòng biển, không bị thương nhưng đã bị định trụ hoàn toàn, dù là Thủy Long Thánh Tôn cũng hoàn toàn bất lực.

Mà ở bên cạnh, một người mặc áo choàng đen thần bí đang phóng thích khí thế khóa chặt lấy Tiểu Kỳ Nam, mặc cho nàng sử dụng tất cả thủ đoạn công kích cường đại của bản thân, người áo choàng đen như đang đùa giỡn con mồi, dễ dàng né tránh và khống chế cục diện.

“Ngươi là ai?” Lạc Nam gầm lên chất vấn, theo bản năng hắn cho rằng đối phương là cường giả Bạch Giao Tộc đến hỏi tội.

Chứng kiến nữ nhi của mình thất thủ, hắn phẫn nộ lấy ra ngọc bội ẩn chứa công kích của mẫu thân ban tặng hung hăng ném về.

ẦM ẦM.

Thánh Đế công kích vừa ra, trăm luồng Sát Vực và Chiến Vực tụ thành Thế, một chưởng ấn phô thiên cái địa bao phủ Thánh Đế Lôi Đình hung hăng trấn xuống đầu người mặc áo choàng.

Người mặc áo choàng liếc mắt nhìn sang, một viên Hạt Châu màu lam bỗng nhiên xuất hiện trong lòng bàn tay, nó nhẹ nhàng xoay một vòng.

Theo sau đó, một vòng xoáy nước đơn giản hình thành, vậy mà có thể dễ dàng cắn nuốt sạch sẽ Thánh Đế Công Kích một cách vô ảnh vô tung.

Thủ đoạn mà mẫu thân Ninh Vô Song cho Lạc Nam giữ mạng hoàn toàn mất đi hiệu lực.

“Ngươi là Bích Tiêu Nương Nương!?” Lạc Nam giật bắn mình kinh hô thành tiếng.

Bởi vì viên Hạt Châu mà đối phương vừa lấy ra chính là thứ Bích Tiêu Nương Nương vừa sử dụng ở Hải Long Cung để đối địch với hai vị Chí Tôn cấp cường giả.

“Ngươi biết ta?” Âm thanh êm tai nhàn nhạt sau lớp áo choàng vang lên.

Lạc Nam hít sâu một hơi, không hiểu vì sao một nữ Chí Tôn cường đại lại muốn nhắm vào nữ nhi của mình, hắn chắp tay nói:

“Ta cũng có mặt tham gia đấu giá, may mắn được Nương Nương hỗ trợ chạy trốn, nhưng nếu ngươi muốn đả thương nữ nhi của ta, bằng mọi giá ta cũng phải liều mạng.”

“Ai nói ta có ý xấu với nàng?” Bích Tiêu Nương Nương thản nhiên hỏi ngược lại.

“Vậy…” Lạc Nam nói không nên lời, đúng là vậy thật, bằng vào thực lực của Bích Tiêu Nương Nương, nếu nàng muốn hại Tiểu Kỳ Nam thì hắn đã sớm không có cơ hội đứng đây nói chuyện.

Lạc Kỳ Nam vội vàng trở về bên cạnh baba, kéo tay hắn nắm lấy, tràn đầy đề phòng nhìn Bích Tiêu.

Bích Tiêu Nương Nương lúc này mới chậm rãi lên tiếng: “Vừa rồi bổn nương nương vừa từ Hải Long Cung rời đi, ngang qua chốn này vô tình cảm giác được khí tức của Hải Mạn Sa nên muốn ra tay bắt giữ.”

“Kết quả nữ nhi của ngươi kiên quyết không đồng ý để bổn Nương Nương bắt tọa kỵ của phụ thân nàng nên đã lớn gan động thủ với ta.”

Lạc Nam bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là như vậy.

Hải Mạn Sa phối hợp Hải Long Cung lừa gạt Bích Tiêu vào tròng, nàng tức giận muốn bắt giữ Hải Mạn Sa là chuyện bình thường.

Lạc Kỳ Nam thì không muốn tọa kỵ của baba mình bị vô duyên vô cớ bắt đi nên mới ngăn cản.

Nghĩ đến đây hắn toát cả mồ hôi lạnh nói: “Đa tạ nương nương hạ thủ lưu tình, nữ nhi còn nhỏ không hiểu chuyện.”

“Không có gì…” Bích Tiêu Nương Nương kỳ quái hỏi hắn: “Ngươi rõ ràng còn trẻ hơn cả nàng, vì sao có thể là phụ thân của nàng?”

Lạc Nam không dám nói dối trước một vị Chí Tôn, thẳng thừng đáp: “Kiếp trước ta là phụ thân của nàng!”

Bích Tiêu nhàn nhạt gật đầu, chuyện này cũng chẳng phải điều gì kỳ quái ở Nguyên Giới, nàng thản nhiên lên tiếng:

“Bổn Nương Nương có hứng thú với nữ nhi của ngươi, để nàng theo ta đi!”

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ vị Nương Nương này chẳng lẽ có ham mê yêu thích nữ sắc?

“Đại tỷ của ta đang muốn tìm chân truyền đệ tử, nữ nhi của ngươi thân mang Thời Không Thánh Thể, lại sở hữu cả Binh Nhân Tộc, vô cùng thích hợp.” Bích Tiêu Nương Nương thẳng thừng đáp.

“Đại tỷ của nương nương?” Lạc Nam giật mình, bất quá vẫn theo bản năng lắc đầu, kéo Tiểu Kỳ Nam ra sau lưng mình, nghiêm mặt nói:

“Ta không muốn xa nữ nhi của mình, mẫu thân và các dì của nàng cũng không muốn!”

Đùa sao, hắn ngay cả mặt mũi Bích Tiêu là ai cũng không biết, sao có thể vì vài lời nói mà giao Tiểu Kỳ Nam?

Lạc Kỳ Nam cũng ôm chặt baba, nàng không muốn xa đại gia đình này thêm một lần nào nữa, thời gian ở Tiên Giới là đủ lắm rồi.

“Hừ!” Bích Tiêu Nương Nương nghiêm nghị lên tiếng:

“Nguyên Giới thực lực vi tôn, lời của cường giả chính là mệnh lệnh, bổn nương nương nguyện ý thuyết phục đã là cho ngươi sự tôn trọng, đừng rượu mời không uống mà uống rượu phạt.”

Lạc Nam không nói thêm lời nào, trực tiếp thu Lạc Kỳ Nam vào trong đan điền.

“Ngươi…” Bích Tiêu mất kiên nhẫn, duỗi nhẹ ngón tay, cuồn cuồn sóng nước hóa thành bàn tay khổng lồ chụp về phía hắn.

Lạc Nam đang muốn thi triển Dịch Chuyển Tức Thời né tránh, nào ngờ Bích Tiêu như có thể thấy trước cả tương lai, bàn tay chụp về phía mà hắn vừa xuất hiện.

PHỐC!

Lạc Nam chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người đã bị khống chế.

Ở trước mặt Chí Tôn, hắn nhỏ yếu như một con kiến vậy.

Nhưng điều đó không có nghĩa là Lạc Nam khuất phục, một cái lò luyện đan chợt được hắn triệu hoán bay thẳng về phía Bích Tiêu Nương Nương.

ĐÙNG!

Lò luyện đan nổ tung dữ dội, hai đóa Bỉ Ngạn Hoa khổng lồ nở rộ giữa lòng đại dương, chính là Hoa Tàn Thế Vẫn đã được dồn nén vào trong lò, cùng lúc nổ cả hai.

Tròng mắt Bích Tiêu co rút lại, toàn thân cứng đờ mặc cho vụ nổ trùm lấy toàn thân, ngay cả vũ kỹ cũng vô thức thả lỏng.

Lạc Nam nhân cơ hội lấy ra một tấm Chí Tôn Phù Chú cấp Chí Tôn, chính là phù do Trụ Việt Mẫu Tôn luyện chế, sử dụng có thể dịch chuyển về Trụ Việt Tông.

Hiển nhiên là hắn muốn đào tẩu bằng mọi giá.

Nào ngờ sự xuất hiện của Chí Tôn Phù Chú khiến Bích Tiêu Nương Nương tỉnh táo trở lại, mắt thấy Lạc Nam sắp đào tẩu.

Nàng trực tiếp triệu hoán Ngọc Thủy Pháp Tướng, vô số sợi tóc dài xuyên không gian trói chặt lấy hắn như xác ướp, ngay cả bóp nát phù chú cũng không thể làm được.

Bích Tiêu dịch chuyển đến thẳng trước mặt hắn, giọng điệu không cho phép kháng cự hỏi:

“Nói mau! Ở đâu ngươi có được Hoa Tàn Thế Vẫn?”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241