Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 63
Phần 63

“Móa nó, hết đạo tặc rồi đến hải tặc.”

Lạc Nam mất hứng mắng chửi một tiếng.

Hắn cũng chẳng xa lạ gì với tình trạng pháp bảo đang di chuyển thì đột nhiên bị tập kích, hồi còn ở tiểu vũ trụ thì bị đám Tinh Không Đạo Tặc, không ngờ lên đến Nguyên Giới khi đang đi biển thì gặp hải tặc.

Làm mất hết cả hứng.

Mà dường như việc hải tập tập kích mang đến động tĩnh lớn khiến Quân Tư Tình từ trong cơn say tình thức tỉnh, chỉ thấy một luồng hào quang cực kỳ tinh khiết từ trên cơ thể nàng tỏa ra, đuôi quỷ và các bộ phận của sắc quỷ biến mất, thay vào đó là vòng sáng trên đầu và đôi cánh thiên thần xuất hiện.

“Nam nhân dơ bẩn đừng làm ô uế nữ thần…”

Nàng cao cao tại thượng nhìn lấy hắn hờ hững nói, cánh thiên thần xòe rộng ra hất Lạc Nam và hai nữ ra ngoài.

“Phu quân, ngươi hình như vẫn chưa thuần phục được vị muội muội này nha…” Diễm Nguyệt Kỳ trêu tức cười nhìn hắn.

“Khí chất hoàn toàn thay đổi, sự quyến rũ đã được thay thế bằng cao quý tinh khôi, biến đổi còn lớn hơn cả chín người chúng ta, thật thú vị.” Cửu Huân Dao tràn đầy hứng thú đánh giá, ngưng trọng nói:

“Hơn nữa Quang Thuộc Tính của nàng cực kỳ cao cấp, dường như có thể áp chế Quang Thuộc Tính của thiếp.”

Lạc Nam lắc đầu cười khổ, Quang Thần Tộc là một trong những chủng tộc có khả năng thống ngự Quang Minh thuộc tính mạnh nhất Nguyên Giới, trời sinh đã tự xem mình cao quý, kiêu ngạo hơn người, rất khó tiếp cận.

So với Quang Thần Tộc, Lạc Nam càng ưa thích nữ quỷ lẳng lơ dễ dàng nhạy cảm kia hơn.

Mà sau khi đã cân bằng được cảm xúc và áp chế tất cả dục tình của Sắc Quỷ, Quân Tư Tình cũng trở về dáng vẻ cân bằng bình thường, căm tức nhìn lấy hắn:

“Đáng giận, nhất định là ngươi cố ý làm vậy để chiếm tiện nghi của ta.”

Liên tưởng đến trước đó mình toàn thân mềm nhũn, chỉ biết rên rỉ trong cơn mê mặc hắn muốn làm gì thì làm, nàng liền xấu hổ muốn gần chết.

“Là tại nàng nhìn trộm, liên quan gì đến ta?” Lạc Nam nhún nhún vai.

“Rõ ràng nó đập thẳng vào mắt ta!” Quân Tư Tình nghiến răng nghiến lợi.

Diễm Nguyệt Kỳ cùng Cửu Huân Dao nhìn nhau đầy vui vẻ, phản ứng lúc này của Quân Tư Tình cực kỳ giống với các nàng những ngày đầu khi vừa tiếp xúc với Lạc Nam.

Cuối cùng còn không phải ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng?

Hai nữ như đã có thể nhìn trước tương lai của Quân Tư Tình.

ĐÙNG!

Lại một đợt công kích cực mạnh đánh lên du thuyền, Trận Pháp phòng ngự lóe lên vô số Trận Văn hình thành một cái Tổ Ong khổng lồ lấp lóe hoàng kim trong suốt bảo hộ, nhưng cũng không tránh được từng đợt lắc lư.

“Đây không phải thời điểm giận dỗi đâu, hải tặc đánh tới kìa.” Lạc Nam đánh trống lãng, ôm eo Diễm Nguyệt Kỳ với Cửu Huân Dao đi xem náo nhiệt.

Quân Tư Tình hít sâu một hơi, chỉ có thể lấy ra y phục mặc vào đi theo phía sau.

Bởi vì ở trong Thiên phòng đã có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng bên ngoài, Lạc Nam và tam nữ cũng chẳng cần ra khỏi phòng vẫn có thể thấy rõ tình cảnh diễn biến.

Lúc này trên mặt biển mênh mông, một con thuyền khổng lồ đen kịch phủ đầy khí tức âm u đang ngăn chặn phía trước mũi thuyền của Thương Lan Thương Hội.

Bầu trời tối đen như mực, mây mù cuồn cuộn kéo về, thỉnh thoảng như có sấm chớp chực chờ giáng xuống.

Cờ hải tặc tung bay trong gió, bên trên có tiêu ký là một cái đầu lâu dữ tợn được một tia sét xuyên qua với hắc ám vờn quanh kèm theo dòng chữ Lôi Ám Hải Tặc Đoàn.

Từ trên thân thuyền, từng cái họng pháp cực đại nhô ra, hấp thụ lượng lớn Nguyên Khí trong thiên địa ở bốn phương tám hướng tụ thành từng viên đạn pháo mạnh mẽ oanh tặc trực diện.

Trước những loạt đạn pháo này của Lôi Ám Hải Tặc, Trận Pháp phòng ngự hình tổ ong tưởng chừng kiên cố của du thuyền Thương Lan có dấu hiệu rạn nứt.

Vài vị Chiến Trận Sư của Thương Lan Thương Hội ngự không mà đứng, liên tục đánh ra các Trận Văn khảm vào Trận Pháp để tiếp tục phòng ngự, bảo vệ các hành khách trên thuyền.

Mà xem chừng tất cả hành khách đều là tu sĩ, đã quen với chiến đấu sinh tử nên cũng chẳng có ai sợ hãi, trừ những người ở trong Thiên phòng thì tất cả đều đi ra quan sát cuộc chiến.

Một lão già mặc đồng phục Thương Lan Thương Hội đứng trên mũi thuyền, trên tay chống gậy, sắc mặt không chút cảm xúc nhìn chằm chằm con tàu địch nhân phía trước, giọng điệu trầm thấp nhưng uy nghi vọng ra:

“Lôi Ám Hải Tặc, các ngươi gan to bằng trời mới dám tập kích Thương Lan Thương Hội chúng ta!”

Ở phía đối diện, từ Hắc Thuyền cũng vọng lên thanh âm ngạo nghễ:

“Lão già ngươi là người nào? Lôi Ám Hải Tặc không thích cướp kẻ vô danh tiểu tốt.”

Lão già nở nụ cười gằn, chợt mở miệng quát lớn:

“Lão phu tên gọi Thương Diệp, Đại Trưởng Lão của Thương Lan Thương Hội!”

ẦM ẦM ẦM ẦM.

Lời nói vừa ra làm nổi lên sóng biển ngập trời, vô số làn âm ba công như lên cơn phẫn nộ tầng tầng lớp lớp nghiền ép thẳng đến Hắc Thuyền, không gian xung quanh rung động kịch liệt.

KENG!

Đáp lại đó là một tiếng Đao ngân ngút trời từ trên Hắc Thuyền trùng thiên mà lên, Lôi Đình trên không giáng xuống hòa cùng đao khí đen kịch bổ thẳng mà ra.

RĂNG RẮC…

Âm ba công của Thương Diệp liền bị chém thành hai nửa, dư ba của hai luồng công kích chấn đến ngàn vạn dặm biển cả nổ tung.

“Đây là cường giả cấp độ nào giao thủ, thật là kinh khủng…” Diễm Nguyệt Kỳ ánh mắt hừng hực chiến ý.

Nàng nhận ra mặc dù sức hủy hoại của song phương nhìn qua không lớn, cũng không có cảnh tượng không gian sụp đổ hay tinh cầu nổ tung như ở Tiểu Vũ Trụ, nhưng đó là do lực lượng ở trong công kích được ngưng tụ đến mức khủng bố, chỉ tập trung vào mục tiêu tấn công mà thôi.

Đổi lại bất kỳ âm ba công của Thương Diệp quát ra hay nhát đao của cường giả thần bí từ trên Hắc Thuyền chém đến cũng đủ thổi bay cả tiểu vũ trụ.

“Đây là Thánh Hoàng Viên Mãn giao phong, thực lực của Thương Diệp và vị cường giả trên Hắc Thuyền đã tiếp cận Thánh Đế.” Lạc Nam vuốt cằm cười nói.

“Phu quân, ta muốn tham gia chiến đấu!” Cửu Huân Dao kéo tay hắn nghiêm túc.

Nàng cảm thấy đây là thời cơ tốt để rèn luyện chiến lực sau những ngày bế quan nhàm chán trong Linh Giới Châu.

Diễm Nguyệt Kỳ ở bên cạnh cũng mang theo ánh mắt mong đợi nhìn lấy hắn.

“Tình hình còn chưa phải lúc…” Lạc Nam suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói:

“Để xem Thương Lan Thương Hội có thể trấn giữ cục diện hay không đã.”

Đây là thời cơ tốt để chúng nữ thực chiến gia tăng kinh nghiệm, hơn nữa còn là chiến đấu quy mô lớn.

Bất quá hắn đương nhiên không thể để các nàng chạy lên chiến cùng Thánh Tôn hay Thánh Hoàng, làm như vậy khác nào tự tìm đường chết.

Nếu như cục diện trở nên hỗn loạn, đó là thời điểm không thiếu đối tượng và cơ hội để ra tay.

Hai nữ nhếch môi hiểu ý, âm thầm chờ mong Thương Lan Thương Hội thất thủ.

Quân Tư Tình nhìn biểu hiện của mấy người mà âm thầm choáng váng, các ngươi không sợ sao?

Rõ ràng là bỏ Nguyên Thạch ra đi du thuyền của Thương Lan Thương Hội để tìm kiếm sự an toàn, kết quả các ngươi chờ đợi Thương Lan Thương Hội thất thủ.

Đầu óc có được bình thường?

Càng khiến nàng im lặng là Lạc Nam không chỉ định để Cửu Huân Dao và Diễm Nguyệt Kỳ chiến đấu, mà hắn còn triệu hồi thêm một đám nữ nhân tuyệt sắc khác.

Bắt đầu giúp các nàng mặc áo choàng, che đậy dung mạo chờ thời cơ chiến đấu.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241