Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 32
Phần 32

“Thuật pháp gì?” Lưu Nhàn cùng đám thuộc hạ sắc mặt thoáng trở nên nghiêm nghị.

Mà cũng trong khoảnh khắc đó, không gian hai bên trái phải của Lạc Nam xuất hiện gợn sóng.

Theo sau, hai thân ảnh xuất hiện cùng lúc liền khiến toàn trường trở nên tĩnh lặng.

“HÍT…”

Âm thanh hít thở không thông một cách dồn dập lập tức vang lên từ bốn tên Thánh Vương, dù bọn hắn đều là nhân vật thân kinh bách chiến, nổi danh trong thiên hạ, tâm cảnh vững vàng thì lúc này đây cũng trợn mắt há hốc mồm, nhịp tim rối loạn, thất thần trong thoáng chốc.

Lưu Nhàn cũng là toàn thân sững sờ, bên trong đôi mắt bùng lên ngọn lửa đố kỵ và tự ti đến cực hạn.

Nàng phát hiện ra một điều, bình thường mình cũng là mỹ nhân khét tiếng, nhưng khi so sánh với hai thân ảnh trước mặt thì chẳng khác nào vịt đực so sánh với thiên nga, gà nồi hiện diện trước khổng tước.

Mỹ… mỹ đến cực hạn, thế gian này từ bao giờ xuất hiện mỹ nhân như thế? Hơn nữa cùng lúc còn là hai vị.

Một người áo trắng bồng bềnh phiêu phiêu như nữ thần, cao quý vô song, lạnh nhạt hờ hững với hết thảy trên thế gian khiến cho những kẻ đối diện với nàng vô thức cảm thấy mặc cảm.

Một người khác khoác váy dày đen tuyền như màn đêm huyền bí, sở hữu hai loại khí chất tưởng như đối lập hoàn toàn nhưng lại dung hợp với nhau một cách hoàn mỹ, đó là nét uy nghiêm của một vị Nữ Đế và sự quyến rũ yêu mị đến tận xương tủy của họa quốc yêu cơ.

Dù các nàng mang khăn lụa mỏng che mặt, nhưng dường như chính lớp khăn lụa đó càng tô điểm thêm nét hư ảo mờ mịt của các nàng, tạo nên cảm giác hư thật đúng với suy nghĩ mỹ nhan như thế không nên tồn tại.

Tuế Nguyệt.

Âu Dương Thương Lan.

Kẻ mặc áo choàng bạc, đeo mặt nạ bạc này rốt cuộc có diễm phúc gì lại có đến hai vị mỹ nhân như vậy làm bạn?

“Chạy!”

Trong lúc tất cả đang còn hoảng hốt vì diện mạo khuynh quốc khuynh thành, Lạc Nam bất chợt kinh hô thành tiếng.

Ngay lập tức như đã tập luyện thành thạo từ trước, Tuế Nguyệt và Âu Dương Thương Lan cùng lúc ở hai bên nắm lấy hai tay của Lạc Nam.

“Tinh Không Chi Long – Không Gian Khe Nứt!”

Chỉ thấy Âu Dương Thương Lan nhẹ nâng bàn tay trắng nõn nà không chút tỳ vết của mình lên, từng đầu ngón tay lập tức hóa thành vuốt rồng trong suốt như thủy tinh sắt bén vồ vào không gian.

RĂNG RẮC.

Không gian tưởng chừng cực kỳ kiên cố của Nguyên Giới mà chỉ có Thánh Hoàng mới có thể nghiền nát lập tức bị nàng xé ra một khe nứt lớn.

“Thời Không Hoàng Tộc – Hóa Không Bộ!”

Ở phía bên cạnh, Tuế Nguyệt cũng có hành động, Không Gian Chi Lực cuồn cuộn từ cơ thể của nàng tiến ra bao trùm Lạc Nam và Âu Dương Thương Lan vào bên trong.

Thoáng chốc cơ thể bằng xương bằng thịt của ba người liền biến hóa trở nên trong suốt giống như không gian, cùng không gian bốn phương tám hướng xung quanh hòa hợp làm một thể, như nước rơi vào dòng chảy của một con sông, nhẹ nhàng thanh thoát trôi vào khe nứt không gian do Âu Dương Thương Lan vừa xé ra.

Biến mất tại chỗ… mặc cho một vị Thánh Tôn và bốn vị Thánh Vương bao vây xung quanh.

“Đứng lại cho bổn tôn!” Lưu Nhàn là người đầu tiên lấy lại tinh thần, phẫn nộ gầm lên một tiếng.

Nàng vận dụng Thánh Tôn Lực bá đạo chưởng vào khe nứt không gian nơi ba người Lạc Nam vừa tiến vào.

Đáng tiếc khe nứt nhanh chóng đóng lại phục hồi như hiện trạng, mà sức mạnh của một Thánh Tôn như Lưu Nhàn đã vô pháp tác động đến Không Gian được nữa.

“Làm sao có thể như vậy?” Bốn vị Thánh Vương cũng là hãi hùng, vừa giận vừa sợ.

Giận là kẻ địch đào tẩu một cách dễ dàng ở trước mặt mình, sợ là vì cách đối phương đào thoát quá mức dọa người.

Không Gian ở Nguyên Giới không kém cỏi như ở tiểu vũ trụ, cường độ không gian cực kỳ cứng rắn, phải đạt đến cấp Thánh Hoàng mới có thể đánh nứt không gian.

Mặc dù như vậy thì việc hành tẩu trong không gian cũng cực kỳ nguy hiểm, bởi vì sức ép cực mạnh của thế giới cấp cao, vô số dòng chảy không gian loạn lưu, không gian phong bạo và vòng xoáy luân hồi sẽ có thể nuốt chửng lấy ngươi bất kỳ lúc nào, nguy hiểm hơn vô số lần.

Mà bởi vì dòng sông lịch sử ở Nguyên Giới thật sự quá mức xa xôi, chẳng có cường giả nào ước tính được số thời đại, kỷ nguyên, năm tháng từ khi Nguyên Giới xuất hiện, nếu chẳng may rơi vào dòng chảy luân hồi… sợ rằng tuổi thọ khổng lồ của Thánh Đế cũng không trụ được bao lâu.

Ấy cho nên đừng nói là Thánh Hoàng, ngay cả Thánh Đế cũng không dám đào thoát hay di chuyển bên trong không gian, chỉ có nhân vật Chí Tôn mới dễ dàng làm được điều đó.

Vậy mà vừa rồi mục tiêu chỉ việc triệu hoán đi ra hai mỹ nhân đã có thể dễ dàng làm được, chẳng lẽ các nàng là Chí Tôn?

Nhưng nếu là Chí Tôn thì tại sao không đánh lại đi bỏ chạy?

Lưu Nhàn rùng mình một thoáng, mặc kệ như thế nào thì chọc vào những kẻ có thủ đoạn quỷ dị như thế cũng là điều không nên.

Nàng đi xung quanh hiện trường xem thử có thu được manh mối nào không, bất chợt sắc mặt trở nên quái dị.

Bốn vị Thánh Vương chú ý đến biểu hiện của Lưu Nhàn liền đưa mắt nhìn theo, chứng kiến một kiện đồ vật quen thuộc mà bất kỳ nam nhân nào cũng sở hữu.

Đó là một khúc thịt mềm ngắn cũn cỡn đầy máu me nằm trên đất, cũng không biết là của người nào bị tàn nhẫn cắt ra.

Lưu Nhàn đỏ bừng cả mặt, không phải vì thẹn thùng mà là vì phẫn nộ.

Lần này chẳng thu hoạch được gì, hồn bài của bốn tên Thánh Vương đã vỡ, mục tiêu cần truy bắt là Thiên Bằng mất tích, kẻ tình nghi thì đào thoát ngay trước mặt.

Làm sao báo cáo với Thái Tử đây?

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241