Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 206
Phần 206

“Thứ đồ gì?”

Nghe tiếng cười rê rợn từ quả trứng phát ra, Lạc Nam mấy người nhíu mày.

“Trực tiếp bắt xem thử liền biết!” Nhàn Văn Đạo Sĩ tài cao gan lớn, Thủy Thánh Đế Lực điều động hình thành một cánh tay, hướng về quả trứng nằm dưới đất chụp đến.

XOẸT.

Mắt thấy cánh tay bắt gọn quả trứng, lớp vỏ liền triệt để vỡ ra, kèm theo đó là một cổ lực lượng kỳ lạ tác động lên cánh tay bằng lực lượng của Nhàn Văn Đạo Sĩ.

Cảnh tượng tiếp theo liền khiến ba người kinh ngạc, chỉ thấy toàn bộ cánh tay bằng Thủy Thánh Đế Lực cấp tốc bị vo lại thành một cục tròn vo, sau đó như đạn pháo hung hăng bắn ngược trở lại.

“Hừ!”

Nhàn Văn Đạo Sĩ hừ lạnh một tiếng, Thủy Kiếm rút ra, một kiếm đem quả cầu chém thành hai nửa.

“Khặc khặc…”

Lại là tiếng cười quái dị đó, lúc này thân ảnh của sinh vật đó cũng lộ ra trong mắt đám người.

“Côn trùng?” Lạc Nam nhíu nhíu mày.

“Cái này là con bọ.” Lạc Nam vuốt cằm suy nghĩ, khẳng định đáp:

“Khá giống bọ hung!”

Không sai, sinh vật vừa từ quả trứng bay ra là một con bọ hung cỡ lớn, kích thước như một em bé sơ sinh.

Ngoại trừ hình thể lớn hơn bình thường, cũng chẳng thấy có điểm nào khác biệt, vừa nhìn liền biết tổ tông dòng dõi.

“Bọ hung cái đầu ngươi…” Từ miệng con bọ phát ra tiếng gầm phẫn nộ:

“Dám đánh đồng đấng toàn năng vũ trụ với loại sinh vật thấp kém đó, tội ngươi đáng chết!”

Nói xong, cảnh tượng kỳ dị phát sinh.

Chỉ thấy lớp giáp đen bên ngoài cơ thể bọ hung đột ngột trở nên trong suốt và huyền bí như vũ trụ, bên trên còn hiện ra vô số điểm sáng nhỏ li ti như các ngôi sao.

Bầu trời đang là ban ngày đột ngột tối sầm xuống, vạn sao chiếu rọi, vũ trụ như bị triệu hồi, cảnh tượng khắp không gian y hệt như những gì hiển hiện trên cơ thể bọ hung.

“Vũ Trụ Chi Năng – Tia Hủy Diệt!”

Bọ hung gầm lên một tiếng, lực lượng trên vũ trụ mênh mông nhanh chóng hội tụ vào lớp giáp của nó, tất cả dồn nén vào cái sừng lớn nhọn trên đầu tạo thành một tia sáng mang tính hủy diệt, hung hăng bắn thẳng về phía Lạc Nam.

Lạc Nam đã sớm làm ra đề phòng, Bá Lực cuồn cuộn hội tụ trong lòng bàn tay, Bỉ Ngạn Hoa nở rộ, một luồng Bá Lực Chưởng đẩy thẳng ra ngoài.

ẦM!

Tia Hủy Diệt và Bá Lực Chưởng va chạm, chấn đến toàn bộ không gian lắc lư, hai cổ sức mạnh nổ tung, lực phản chấn khiến Lạc Nam phải lùi lại mấy bước, còn con Bọ Hung hình thể nhỏ hơn nên càng văng xa dữ dội.

Nó nhanh chóng ổn định thân hình, cất tiếng cười quái dị:

“Khặc khặc, có thể chống được một thành uy lực của đấng, ngươi chắc hẳn phải là cường giả mạnh nhất thế hệ này.”

Sắc mặt mấy người Lạc Nam thoáng cái trở nên cổ quái, con côn trùng này cũng thật biết khoác lác.

Bất quá mặc kệ thế nào, con bọ này nhìn qua cực kỳ không đơn giản, nói không chừng có thể trở thành cổ trùng lợi hại của Liễu Tú Quyên, Lạc Nam quyết tâm bắt nó.

“Tiểu tử, nghênh tiếp một lần công kích của đấng nữa đi!”

Bọ hung hùng hùng hổ hổ quát lớn, tinh không lại phủ xuống, vạn sao chiếu rọi, vũ trụ như diễn hóa trên đỉnh đầu, cực kỳ là thần dị.

Lạc Nam không dám xem thường, Lạc Hồng Kiếm xuất hiện.

“Chết!” Bọ hung quát lớn.

Vô cùng đột ngột, khi lực lượng dung nạp lên cơ thể bọ hung, đôi cánh của nó bất chợt sáng lên dữ dội.

VÈO!

Trong ánh mắt trợn trừng của mấy người, bọ hung vỗ cánh xuyên không mà đi như lưu tinh, chỉ thoáng chốc đã chạy xa vạn dặm.

“Cái này…” Lạc Hà cùng Nhàn Văn Đạo Sĩ trợn mắt, không nghĩ đến con hàng này đang đánh lại lựa chọn bỏ chạy.

Lạc Nam nở nụ cười lạnh, đã sớm mở ra Dò Thám Tương Lai nên hắn đã biết trước điều này, Lạc Thần Cung đã xuất hiện trong tay, dây cung kéo căng, Lạc Thần Tiễn tụ hội.

Dung nhập Thời Gian và Không Gian Chi Lực, một tiễn kinh thiên động địa nhắm ngay thân ảnh bỏ chạy của bọ hung bắn ra.

XOẸT.

“Ngươi dám đánh lén đấng vũ trụ, tên hèn nhát.” Bọ hung hú lên một tiếng:

“Lột xác!”

Lớp vảy giáp trên người nó tách ra thành một lớp xác vỏ, bản thể lại chuyển một hướng khác điên cuồng trốn chạy.

Lạc Thần Tiễn bắn xuyên cái xác của bọ hung, vô pháp làm gì được nó.

Nhưng Nhàn Văn Đạo Sĩ bắt đầu có hứng thú với con bọ này, trong lúc nó né khỏi Lạc Thần Tiễn, ông ta đã ngồi lên Thủy Kiếm, cấp tốc đuổi theo.

Lạc Nam cũng ôm lấy vòng eo của Lạc Hà, Dịch Chuyển Tức Thời và Tốc Biến kết hợp, chỉ thoáng chốc đã truy đuổi sát phía sau bọ hung.

“Dám mạo phạm đấng, các ngươi đều phải bị tru diệt.” Bọ hung nhao nhao quát lớn.

“Con hàng này là chủng tộc gì? Vì sao có nhiều thủ đoạn như vậy?” Lạc Nam vừa hỏi, vừa vung Lạc Hồng Kiếm chém ra.

“Khá giống Khát Lang Tộc, nhưng rõ ràng Khát Lang Tộc không được lợi hại như nó.” Lạc Hà ngẫm nghĩ nói.

Lạc Nam gật gù, Khát Lang Tộc cũng chính là Bọ Hung Tộc, bất quá Khát Lang Tộc nghe nói chỉ là một loại trùng tộc, đâu giống con bọ trước mặt này?

Ở phía bên cạnh, Nhàn Văn Đạo Sĩ cũng đã vận chuyển Thánh Đế Lực tung ra một kiếm.

“Các ngươi thành công chọc giận đấng!” Bọ hung thét gào.

Vừa đào tẩu, nó vừa đem tất cả Nguyên Khí ở bốn phương tám hướng xung quanh và lực lượng từ trên vũ trụ phủ xuống lăn thành một viên cầu tròn trước mặt mình.

Tốc độ lăn cầu của nó rất nhanh, thoáng chốc quả cầu đã to gấp hàng triệu lần cơ thể nó, lớn như một viên thiên thạch.

Bọ hung cơ thể rất nhỏ nhưng lại dùng đôi chân trước nâng viên cầu lên, quay về phía sau ném mạnh.

BÙM!

Viên cầu nổ tung xé tan kiếm khí của Lạc Nam, nhưng còn chưa đủ phá nát thế công của Thánh Đế Viên Mãn như Nhàn Văn Đạo Sĩ.

Đối mặt với thế kiếm của Nhàn Văn Đạo Sĩ, sắc mặt bọ hung trở nên hung ác, sau đó cái mông của nó lắc lư.

ỌT ỌT ỌT…

Một lớp khói xám nhìn qua cực kỳ nhơ nhớp từ mông bọ hung bắn ra ngoài, mịt mù che phủ trời đất.

“Kinh quá…” Lạc Hà sắc mặt tái đi.

Lạc Nam cũng rùng mình, liền ôm lấy nàng dịch chuyển sang một hướng khác.

Càng kỳ quái hơn là lớp khói này vậy mà có thể khiến uy lực công kích của Nhàn Văn Đạo Sĩ bị phân hủy hoàn toàn khi chạm phải, giống như Hư Vô Chi Lực phiên bản dơ bẩn vậy.

“Các ngươi nhớ mặt đấng đấy, lần sau đem các ngươi đánh nổ.”

Bọ hung mở miệng buông lời uy hiếp, liền chui vào bên trong không gian biến mất dạng.

Lạc Nam nhíu mày, dừng lại thân hình không tiếp tục đuổi theo.

Nhàn Văn Đạo Sĩ thấy vậy cũng tạm thời truy kích, vừa rồi vì lách mình khỏi làn khói hôi hám kia khiến ông ta cũng lỡ đà.

Lạc Nam còn rất nhiều thủ đoạn chưa sử dụng, bất quá hắn đã buông bỏ ý định truy bắt bọ hung.

Dù sao đôi bên không có thù hận, lại thêm hình tượng của con bọ hung này không thích hợp với mỹ nhân như Liễu Tú Quyên.

“Đạo sĩ, ngươi lăn lộn thiên hạ đã lâu, có biết nó là thứ gì không?” Lạc Nam tò mò hỏi.

“Hình thể bên ngoài thì giống như Khát Lang Tộc, nhưng biểu hiện không giống.” Nhàn Văn Đạo Sĩ nhíu mày nói:

“Bần đạo có biết một vài Khát Lang Tộc, nhưng chưa từng thấy chúng có thể làm được những thứ như vậy.”

Lạc Nam vuốt vuốt cằm, hướng Thiên Cơ Lâu hạ lệnh: “Dò xét cho ta con hàng bọ hung vừa rồi.”

“KENG, không đủ Điểm Danh Vọng!” Thanh âm thông báo vang lên, Lạc Nam kinh ngạc đến ngây người.

Phải biết hắn còn hơn mười vạn Điểm Danh Vọng, ấy vậy mà không đủ để điều tra tin tức về con bọ này, chẳng lẽ nó là Chí Tôn?

Những tin tức từ Thánh Đế trở xuống chắc chắn giá không thể cao hơn 10 vạn điểm được.

Nghĩ đến đây Lạc Nam âm thầm cảm thấy may mắn, nếu vừa rồi kiên quyết bắt giữ bọ hung, nói không chừng nó còn ác chủ bài nào đó tung ra, nguy hiểm khó đề phòng.

Tồn tại mà mười vạn Điểm Danh Vọng không đủ để dò xét chắc chắn thần bí khó lường, không hề đơn giản.

Nhưng nó dám tự xưng là đấng toàn năng vũ trụ, không sợ Cấm Kỵ nào đó nghe được ngứa mắt một tay đập chết sao?

“Cũng không biết nơi này còn cách Kiếm Châu bao xa…” Nhàn Văn Đạo Sĩ vuốt vuốt cằm.

Hắn vừa tỏa Thần Thức tối đa quét khắp xung quanh nhưng không cảm giác được vị Thánh Đế nào khác ngoài Lạc Hà tồn tại, chứng tỏ đây là một chỗ tương đối hoang vu, khỉ ho cò gáy, lại thêm Cang Hoàng Tông và Lôi Ảnh Tông đều không hề dùng kiếm nên có thể suy luận còn cách Kiếm Châu tương đối xa.

Bởi vì dù không thuộc Kiếm Châu, thì các thế lực và tu sĩ lân cận cũng sẽ bị Kiếm Châu ảnh hưởng, đa số đều sử dụng Kiếm làm vũ khí, đi theo con đường của Kiếm Tu.

“Tìm người hỏi thăm.” Lạc Nam đề nghị, hắn không muốn chút việc nhỏ nhặt cũng dùng đến Thiên Cơ Lâu.

“Tốt!” Hai người không có ý kiến.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241