Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 147
Phần 147

“KENG, Ký Chủ có muốn tác động vào quỷ tích thời gian? Một năm tương ứng bảy vạn Điểm Danh Vọng!” Hệ Thống vang lên thanh âm nhắc nhở.

“Không cần!” Lạc Nam bình thản đáp.

Tính từ lúc hắn đi vào Bách Thú Vũ Trụ đến lúc này chỉ mới hơn bốn năm thời gian mà thôi, nhưng nếu tác động đến quỷ tích thời gian để trở lại ngay thời điểm xuất phát thì Hệ Thống sẽ tính làm tròn 5 năm, tiêu tốn tất cả 35 vạn Điểm Danh Vọng.

Mặc dù sau lần rèn luyện này, Điểm Danh Vọng của hắn đã nhảy vọt đến con số 50 vạn, nhưng hắn còn chưa đến mức tiêu sài hoang phí như vậy.

“KENG, khấu trừ Điểm Danh Vọng khi mang theo người tiến nhập Vạn Vũ Môn, tổng cộng khấu trừ ba vạn bảy nghìn bảy mươi Điểm Danh Vọng!”

“KENG, khấu trừ Điểm Danh Vọng khi mang theo người của Tiểu Vũ Trụ rời khỏi Vạn Vũ Môn, số lượng 3, khấu trừ mười lăm vạn Điểm Danh Vọng!”

Lạc Nam nghe xong nhảy dựng lên: “Làm gì trừ nhiều như vậy?”

Trừ Điểm Danh Vọng khi mang theo người tiến nhập Vạn Vũ Môn thì hắn có thể hiểu, bởi lẽ hắn để các thê tử cùng mình rong chơi suốt nhiều tháng, mỗi người là 70 Điểm Danh Vọng cho một ngày, sau từng ấy thời gian và từng ấy vị thê tử thì trừ gần 4 vạn Điểm Danh Vọng cũng đáng.

Nhưng còn việc mang theo người bản địa của Tiểu Vũ Trụ chờ về Nguyên Giới, Hệ Thống lại tính đến con số 15 vạn, đây là con số trên trời nha.

“Không đắt chút nào.” Kim Nhi trừng mắt nói:

“Phải biết rằng ngay cả Chí Tôn muốn từ Nguyên Giới đến Tiểu Vũ Trụ cũng khó khăn, công tử lại mang theo Tây Thi, Bạch Long và Hồ Điệp Hoàng theo mình trở về, mỗi người chỉ tính 5 vạn Điểm Danh Vọng đã là tiện nghi lắm rồi.”

Lạc Nam mặc dù lòng đao như cắt, nước mắt đầm đìa nhưng nghĩ lại sự ôn nhu của Tây Thi thì cũng xứng đáng, dù sao thì nàng cũng không thể bỏ lại Bạch Long và Hồ Điệp Hoàng được nha.

Chấp nhận thì chấp nhận, bất quá nhìn số Điểm Danh Vọng vừa từ 50 vạn rơi xuống còn khoảng 31 vạn cũng đau nhói con tim.

Hắn âm thầm vuốt mồ hôi, cũng may vừa rồi không lựa chọn tác động đến quy tắc thời gian, bằng không hắn thậm chí còn thiếu nợ ngược lại Hệ Thống.

“Vẫn là nghèo a…” Lạc Nam siết chặt nắm tay.

“Công tử đừng lo, danh tiếng của ngươi ở Bách Thú Vũ Trụ vẫn sẽ tiếp tục lan truyền, Điểm Danh Vọng sẽ từ từ gia tăng, đâu có dứt điểm?” Kim Nhi an ủi nói.

Lạc Nam vuốt cằm gật gật đầu, suy cho cùng thì thời gian ở Bách Thú Vũ Trụ của hắn quá ngắn, Điểm Danh Vọng vẫn còn có thể thu hoạch.

Trao đổi ý niệm kết thúc, một lần nữa hắn mất đi tri giác, chìm vào giấc ngủ, Vạn Vũ Môn tiến hành truyền tống.

Tỉnh giấc một lần nữa, Lạc Nam phát hiện mình đã nằm trên giường trong phòng khách của Trân Bảo Lâu.

Mọi thứ xung quanh vẫn như cũ, chẳng có gì thay đổi.

Cũng phải thôi, hơn bốn năm thời gian… khoảng thời gian quá ngắn so với cuộc đời của tu sĩ, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?

Nếu không phải cảm ứng được Tây Thi đã ở trong Linh Giới Châu của mình, số lượng hành tinh và Long Văn của mình tăng thêm, Lạc Nam thậm chí cho rằng chính mình chỉ vừa trải qua một giấc mộng.

“KENG, Rương Đặc Biệt xuất hiện… vị trí tại phòng ngủ của Tu La Dạ Thánh Nữ!”

Một thanh âm thông báo vang lên, Lạc Nam sững sờ nhưng sau đó cũng hiểu.

Cứ ba năm Rương Đặc Biệt sẽ xuất hiện một lần, chẳng qua hắn ở trong Vạn Vũ Môn nên Hệ Thống chưa thông báo.

Hiện tại vừa trở về, vị trí của Rương Đặc Biệt liền xuất hiện.

“Bất quá phòng ngủ của Tu La Dạ Thánh Nữ là cái quỷ gì?” Lạc Nam âm thầm mắng chửi.

Nhắc đến Thánh Nữ của Tu La Giáo, hắn lại vô thức liên tưởng đến vị Tu La Huyết Thánh Nữ lãnh khốc vô tình, trêu đùa toàn bộ Trảm Thiên Môn từ trên xuống dưới trong lòng bàn tay kia.

Hiện tại lại lòi ra Tu La Dạ Thánh Nữ, chứng tỏ Tu La Giáo không chỉ có một vị Thánh Nữ nha.

Cũng không biết vị Dạ Thánh Nữ này so với Huyết Thánh Nữ lần trước thì như thế nào, làm sao để vào phòng ngủ của nàng?

Mà nhắc đến Rương Đặc Biệt, Lạc Nam mới sực nhớ lại đồ vật lấy từ Rương Đặc Biệt lần trước lấy được dưới lòng đất của Trảm Thiên Môn hắn còn chưa mang ra nghiên cứu.

Bởi vì đồ vật này quá mức tà môn, Lạc Nam cũng ái ngại nghiên cứu nó trước mặt nữ nhân của mình.

Nhân lúc này xung quanh không có ai, Lạc Nam động ý niệm.

XOẸT.

Một kiện đồ vật hiện ra trong tầm mắt của hắn.

Mà lần nữa khi nhìn lấy thứ đồ này, Lạc Nam cũng không nhịn được sự quái dị trên khuôn mặt.

Chỉ thấy đó là một bức họa, không rõ được họa trên chất liệu gì, nhưng có thể khiến bất kỳ nam nhân nào tim đập chân run, khiến vô số nữ nhân xấu hổ đỏ mặt.

Chỉ thấy bên trên bức họa có vẽ lấy 69 vị mỹ nhân, dung nhan khác biệt nhau hoàn toàn nhưng mỗi người đều là nhân vật cấp bậc hồng nhan họa thủy.

Mặc dù Lạc Nam sẽ thiên vị cho các thê tử của mình, nhưng hắn khó lòng phủ nhận 69 vị mỹ nhân này đa số đều có dung nhan không thua thê tử của hắn.

Chỉ có số ít người như Quân Tư Tình, Tuế Nguyệt, Hi Vũ, Âu Dương Thương Lan là nổi trội hơn.

Điều đáng nói là toàn thân của các nàng đều trần truồng như nhộng, mỗi người lại đang bày ra một tư thế dâm mỹ khác nhau trong cuộc ân ái.

69 vị mỹ nhân trần trụi tương ứng với 69 tư thế…

Lạc Nam nhìn vào bức tranh, cảm giác 69 vị mỹ nhân trong bức tranh cũng đang nhìn chằm chằm vào mình, phơi bày từng tư thế, khoe trọn những đường cong, những địa phương tư mật đẹp đẽ đến mức hoàn mỹ.

Lạc Nam rùng mình, cảm giác như Linh Hồn của mình đang bị hút vào trong tranh.

“Quá tà môn…” Lạc Nam vội vàng đóng lại bức tranh, tìm hiểu thông tin của nó từ Hệ Thống.

“Chí Bảo – Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ!”

“Nam chủ nhân điều động Linh Hồn tiến vào bên trong bức tranh, cùng 69 vị mỹ sắc Hồn Cơ hoan lạc thăng hoa, tu luyện Linh Hồn làm ít công to, gia tăng hiệu quả lên gấp nhiều lần, tiết kiệm tài nguyên, tiết kiệm công sức, dục tiên dục tử.”

“Rèn luyện tâm cảnh trước mị thuật tuyệt đỉnh của mỹ nhân, gia tăng ngộ tính tu luyện các loại Hồn Công, Hồn Kỹ, Hồn Thuật…”

“Hơn nữa Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ còn có thể xuất ra Dâm Mị Hồn Trận, khiêu khích, dụ dỗ, quấy nhiễu và phá hư linh trí cũng như tâm cảnh của địch nhân.”

“Cuối cùng, Bách Mỹ Phiêu Hồn Đồ luôn âm thầm hộ chủ, giúp chủ nhân cản phá công kích Linh Hồn của cường giả Hồn Tu cấp Chí Tôn trở xuống, nhưng mỗi lần bảo vệ sẽ tổn thất một vị mỹ sắc Hồn Cơ, tối đa chỉ ngăn trở được 69 lần!”

Lạc Nam hai mắt tỏa sáng liên tục, nhịn không được vỗ đùi cái chát:

“Móa nó, đồ tốt!”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241