Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 49
Phần 49

Càn Nguyên Thái Tử cùng Tửu Tiên Tán Nhân uống rượu cuồng say bảy ngày bảy đêm, lúc này mới chắp tay ra vẻ thán phục nói:

“Tửu Tiên không hổ danh Tửu Tiên, tửu lượng thật khiến tiểu bối như bổn Thái Tử bội phục vạn phần, cam nguyện nhận thua…”

“Ực…” Tửu Tiên Tán Nhân cười khà khà, hai mắt lim dim, sắc mặt ửng hồng:

“Hải Hồn Tửu danh bất hư truyền, không thua kém các đỉnh cấp rượu ngon do lão phu tự tay ngâm ủ, Thái Tử có hứng thú uống một chén?”

Càn Nguyên vội vàng lắc đầu chịu thua: “Tiểu tử xin đầu hàng, lần này đến Tửu Sơn còn phải chăm nom tam đệ, xin hẹn tiền bối lần khác…”

“Tốt lắm, không ép rượu nhau mới là bậc trượng phu, kế tiếp ngươi cứ tự nhiên, lão phu đánh một giấc vậy!” Tửu Tiên ngã lưng ra võng ngủ say như chết.

Càn Nguyên cũng lảo đảo thân thể bước ra khỏi nhà sàn, sắc mặt vừa mới say khướt thoáng cái liền tỉnh táo, ánh mắt sắt bén híp lại, môi nở nụ cười đắc ý:

“Tan Men Thánh Đan thật sự đáng là Bát Tinh Thánh Cấp, ngay cả Tửu Tiên Trưởng Lão nổi danh là cường giả đỉnh cao cũng bị bổn Thái Tử qua mặt!”

Tan Men Thánh Đan có tác dụng xua tan men rượu, ngăn ngừa cơn say, vì kế hoạch lần này diễn ra hoàn hảo, Càn Nguyên vận dụng đến nó.

“Nghe đồn thực lực của Tửu Tiên Trưởng Lão thâm bất khả trắc nhưng điểm yếu là quá mê rượu, xem rượu như tính mạng…” Càn Liệt ở bên cạnh cung kính nịnh bợ:

“Thái Tử tài trí hơn người đánh trúng điểm yếu của hắn, không trúng chiêu mới là lạ…”

“Không cần nịnh hót, ngươi giúp bổn Thái Tử kiểm tra xem thử hắn có giả vờ say hay không!” Càn Nguyên tâm tính cẩn thận vẫn chưa yên lòng nói.

“Tuân mệnh!” Càn Liệt gật đầu, tiến vào bên trong nhà sàn, dùng Thánh Hoàng Lực bao vây toàn thân Tửu Tiên Trưởng Lão, mắt động sát cơ, một tay nâng lên ra vẻ muốn động thủ.

Tửu Tiên vô thức nâng vò rượu lên đón đỡ.

Càn Liệt thu tay lại, Tửu Tiên cũng hạ bình rượu xuống.

“Thật sự say rồi…” Càn Liệt nở nụ cười.

Nếu vừa rồi Tửu Tiên Tán Nhân không làm ra bất cứ hành động nào đáp lại, Càn Liệt chắc chắn sẽ kết luận lão già này giả vờ say.

Nhưng bản năng cảm nhận nguy hiểm của cơ thể một cường giả vẫn phản ứng trong vô thức nhằm phòng vệ bằng cách nâng lên đồ vật đang cầm trong tay, Càn Liệt liền khẳng định Tửu Tiên thật sự say rồi.

Càn Nguyên cũng hài lòng nhếch môi: “Cũng khó thể trách Tửu Tiên Trưởng Lão, hắn đâu ngờ ta thân là Thái Tử của Càn Quân Đế Quốc lại đi chuốc say người một nhà như hắn!”

“Haha, chúc Thái Tử đại công cáo thành!” Càn Liệt nở nụ cười hiểu ý.

“Ngươi ở đây canh giữ đề phòng Tửu Tiên tỉnh lại, bổn Thái Tử đi làm đại sự…” Càn Nguyên ánh mắt lóe lên dục vọng điên cuồng.

“Tuân mệnh.” Càn Liệt liếm liếm mép môi, nghĩ đến vị mỹ nhân có thể khiến Thái Tử quyết tâm như vậy, hắn chỉ có thể ngưỡng mộ.

Quân Tư Tình nhìn thấy Tam Thánh Tử mập mạp lăn đùng ngủ say như chết ở góc tường mà chán chả buồn nói.

Nàng lấy danh nghĩa đến nơi này chiếu cố hắn đương nhiên được Tửu Tiên sắp xếp ở cùng một chỗ.

Vậy nên cứ mỗi khi đêm đến, nàng lại sử dụng một chút Hồn Lực tác động lên đem tên mập này ngủ say, đợi đến khi trời sáng lại đánh thức hắn.

Bất quá đột ngột cảm giác được có khí tức đang tiếp cận nhà gỗ, quét thần thức ra ngoài, sắc mặt của nàng liền trở nên lạnh lẽo.

Vội vàng tiến đến đánh thức Tam Thánh Tử.

“Thánh Phi gọi làm gì nha, người ta đang ngủ ngon mà…” Tam Thánh Tử nước bọt đầy mồm nói.

“Đại ca ngươi đến, ta không muốn gặp hắn, dùng mọi cách đuổi hắn đi!” Quân Tư Tình đáp.

“Vì sao đuổi hắn nha?” Tam Thánh Tử mơ mơ hồ hồ hỏi, trong suy nghĩ của hắn thì đại ca là người rất tốt, thường hay cho hắn đồ ăn ngon.

“Nói đuổi là phải đuổi, bằng không hắn sẽ cướp ta khỏi ngươi!” Quân Tư Tình thẳng thừng đáp.

“Cái gì?” Mập mạp nghe xong liền phẫn nộ xù cả tóc, kiên quyết nói:

“Dù là ai cũng không thể cướp Thánh Phi của ta!”

Kẻ nào dám cướp nàng hắn sẽ liều mạng với kẻ đó.

Mà lúc này, Càn Nguyên khí định thần nhàn bước đến bên ngoài nhà gỗ, giọng điệu ôn hòa:

“Tam đệ, đại ca từ Đế Quốc đến thăm ngươi, rèn luyện thế nào rồi? Có tiến bộ hay không?”

Lời nói ẩn chứa sự quan tâm tha thiết như một người đại ca yêu thương đệ đệ, vô cùng chân thật.

Nào ngờ từ bên trong liền vọng ra tiếng quát giận dữ của tên mập:

“Đại ca trở về đi, đệ và Thánh Phi đang thân mật, không tiện đón tiếp ngươi.”

Tròng mắt Càn Nguyên liền co rút mãnh liệt, cảm giác phẫn nộ dâng trào lấn chìm toàn bộ lý trí, lời nói của Tam Thánh Tử như chất kích nổ cho tất cả dồn nén và thèm muốn một năm qua của hắn.

ĐÙNG!

Càn Nguyên một chưởng đánh xuống, nhà gỗ tan biến thành bụi phấn.

Lộ ra cảnh tượng bên trong tên mập mạp đang sợ hãi co rúm trên mặt đất, ở bên cạnh là Quân Tư Tình đang dùng ánh mắt không có chút biểu cảm nhìn lấy hắn.

Hô hấp Càn Nguyên liền trở nên dồn dập kịch liệt, hai mắt long lên sòng sọc liếc nhìn Tam Thánh Tử gằn từng chữ một:

“Vừa rồi ngươi nói gì hả?”

“Ta…” Tên mập chưa kịp nói hết câu.

ẦM!

Càn Nguyên một chưởng đẩy ra, Tam Thánh Tử thổ huyết bay ngược, bất tỉnh nhân sự.

Hắn không cho phép bất kỳ ai dám cạnh tranh Quân Tư Tình với bản thân mình dù là chỉ trong lời nói.

Vậy nên vừa rồi Tam Thánh Tử mở miệng đã chọc giận đến hắn.

“Ngươi làm cái gì? Hắn ta là đệ đệ của ngươi!” Quân Tư Tình giận dữ quát lên.

Mặc dù nàng chẳng xem Tam Thánh Tử ra gì nhưng hắn dù sao cũng ngây thơ như một đứa trẻ, từ đầu đến cuối bị lợi dụng, hoàn toàn không có lỗi để phải gánh chịu sát thương như vậy.

“Yên tâm đi! Bổn Thái Tử không giết hắn…” Càn Nguyên cười nhạt:

“Đợi hắn tỉnh lại, xóa đi trí nhớ chuyện vừa rồi là được.”

“Ngươi đến nơi này làm cái gì?” Quân Tư Tình hít sâu một hơi, trong lòng bàn tay đã siết chặt thủ đoạn bảo mệnh mà Càn Quân Thánh Đế cho nàng.

Càn Nguyên liếm liếm môi, cực độ mê luyến nhìn lấy Quân Tư Tình cảm thán:

“Nàng có biết bổn Thái Tử phát điên vì nàng không hả? Ta thậm chí không cần giang sơn của Càn Quân Đế Quốc, chỉ cần nàng mà thôi!”

“Ta là em dâu của ngươi!” Quân Tư Tình nhấn mạnh.

“Haha, mặc dù không biết phụ hoàng có mục đích gì, nhưng ta dám chắc nàng vẫn là xử nữ.” Càn Nguyên ánh mắt càng ngày càng mất kiểm soát:

“Nàng sinh ra để thuộc về ta!”

“Dám động đến ta, hậu quả ngươi gánh không nổi!” Quân Tử Tình uy hiếp, nâng lên công kích của Thánh Đế trong ngọc bội.

“Vô ích, đừng quên ta cũng có…” Càn Nguyên cười tủm tỉm, cũng nâng lên một khối ngọc bội y như đúc.

Hắn là người thừa kế của Càn Quân Thánh Đế, đương nhiên có những thủ đoạn mạnh mẽ vượt lên cả Quân Tư Tình.

Nếu nàng sử dụng để đối phó hắn, hắn cũng có thể dùng để đáp trả, không lo lắng gì.

Quân Tư Tình giận dữ đến phát run, cùng Càn Nguyên bắt đầu giằng co.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Đúng lúc này có vô số bóng dáng màu đen điên cuồng ngự gió mà lên, bằng vào tốc độ khủng khiếp vô thanh vô tức tiếp cận hiện trường.

Lạc Nam ngửa lưng nằm trên mái nhà cách đó không xa, đưa mắt nhìn lấy ánh trăng khuyết như thiếu nữ đang thẹn thùng trốn sau đám mây, bóng tối mịt mờ khắp sơn thủy, tiếng gió đêm rít qua như vũ bão, khóe miệng thì thào:

“Đêm tối, gió to… giết người phóng hỏa âu cũng là chuyện thú vị.”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241