Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 235
Phần 235

Liên tục mấy tháng thời gian tiếp theo, hai người cùng nhau luyện thức Lưỡng Cực.

Đúng như Lạc Nam nghĩ, khi hai người đã tâm hữu linh tê, cùng nhau luyện thành Long Tiên Thánh Điển thì việc tu luyện Uyên Ương Lưỡng Cực Kiếm Pháp dễ dàng như mây trôi nước chảy.

Mặc dù vừa tu luyện vừa đùa giỡn nhưng hiệu quả lại vô cùng…

Điển hình như hôm nay, Lạc Nam đang múa kiếm lại cảm thấy nhàm chán ném sang một bên, sau đó nâng chân ngọc của Kiếm Uyên Nhi lên, khúc côn cứng tìm đến tiểu khê cốc chật chột của nàng xâm nhập.

“Ưm… đêm qua đã liên tiếp ba lần rồi còn không đủ?” Kiếm Uyên Nhi liếc xéo hắn, vô thức rên rỉ lên.

“Vĩnh viễn cũng không đủ…”

Lạc Nam ôm lấy nàng rơi xuống một gốc cổ thụ, để nàng chống tay vào thân cây, bờ mông ngạo kiều vểnh ngược ra phía sau, để hắn có thể từ sau lưng ôm eo nàng xâm nhập từng đợt…

Một phen nam ân nữ ái, hai người lại ôm nhau tiến vào dòng suối.

Lúc này nam nhân ngồi trên tảng đá, nữ nhân đứng dưới suối vén nhẹ tóc dài sang một bên, hé mở bờ môi thơm ngậm lấy dương căn phun ra nuốt vào, bắt đầu vì hắn ôn nhu làm sạch.

Xuyên suốt quảng thời gian vừa qua, có thể nói mỗi một ngõ ngách thân thể của hai người đã sớm quen thuộc đến từng đường tơ kẻ tóc, ngay cả số lượng nốt ruồi trên mỹ thể của Kiếm Uyên Nhi cũng được Lạc Nam thuộc nằm lòng.

Nhìn cái miệng nhỏ kiều diễm của nàng ngậm lấy tiểu huynh đệ mình, kích thước to lớn của nó khiến gò má nàng phồng to lên, Lạc Nam thần thanh khí sảng.

Mãi đến khi màn đêm phủ xuống, hai người một lần nữa mới tập trung luyện kiếm.

“Lần này nghiêm túc, không cho làm rộn nữa.” Kiếm Uyên Nhi uy hiếp nhìn hắn.

“Không thành vấn đề.” Lạc Nam nghiêm túc véo véo cái bầu sữa đẫy đà.

Kiếm Uyên Nhi sắc mặt lạnh lùng, Lạc Nam rụt tay lại nghiêm túc nói:

“Luyện kiếm nào!”

Hai người bàn tay nắm chặt, Nương Tử Kiếm cùng Phu Quân Kiếm ở tay còn lại cùng lúc ngân vang.

Như tiên đồng ngọc nữ thả người bay lên thiên không.

Trong khoảnh khắc này, giữa hai người và hai thanh kiếm như hòa cùng một thể.

Theo động tác vũ động, hư ảnh một đôi chim Uyên Ương từ thể nội Lạc Nam và Kiếm Uyên Nhi phá không bay lên, ở giữa bầu trời quấn quýt bay lượn.

Cùng lúc đó, Kiếm Khí trong cơ thể hai người luân chuyển, Kiếm Vực cùng minh, Kiếm Thế hòa quyện.

“Lưỡng Cực Thức.”

Cả hai cùng nhau quát lên một tiếng.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Lạc Nam và Kiếm Uyên Nhi cảm giác được Kiếm Khí lưu chuyển trong cơ thể đối phương, Kiếm Khí của người này chẳng khác nào của người còn lại, gắn bó chặt chẽ.

Cộng hưởng phát sinh, số lượng Kiếm Vực của Lạc Nam và Kiếm Uyên Nhi đồng loạt bạo tăng, thông qua hai thanh kiếm bạo phát ra ngoài, số lượng đạt đến gấp đôi.

Lạc Nam có 100 tầng Kiếm Vực, Kiếm Uyên Nhi cũng có 100 tầng Kiếm Vực.

Nhưng chưa dừng lại ở đó, hai người đưa mắt nhìn nhau, đáy mắt nhu tình chiếu rọi.

Kiếm Vực của Lạc Nam và Kiếm Uyên Nhi triệt để dung hợp thành một thể, số lượng lên đến 200 tầng Kiếm Vực, tạo thành Kiếm Thế hùng mạnh.

“Kiếm Thế Nội Liễm.”

Kiếm Thế bá đạo ẩn sâu vào hai thanh kiếm.

Lạc Nam và Kiếm Uyên Nhi xoay người một vòng, hai thanh kiếm hướng về một phương trước mặt chém ra.

RĂNG RẮC…

Không gian bị chia cắt thành hai nửa, một đường kiếm chém vỡ không gian như thủy tinh vỡ vụn.

“Thành công, chàng tuyệt quá!”

Kiếm Uyên Nhi nhảy cẫng lên vui mừng, ôm chặt lấy Lạc Nam vì kích động.

“Thật mạnh.” Lạc Nam cũng hít sâu một hơi.

Hắn chỉ có được 50 tầng Kiếm Vực mà thôi, không ngờ kết hợp giữa hai thanh kiếm và Kiếm Uyên Nhi liền có thể điều động được số lượng Kiếm Vực nhiều hơn gấp 4 lần.

Hai người còn chưa có ai đột phá Thánh Hoàng, vậy mà có thể chém nát cả không gian, điều mà ngay cả Thánh Đế cũng hiếm khi làm được.

Có thể thấy sức mạnh của Uyên Ương Lưỡng Nghi Kiếm Pháp kinh khủng đến mức nào.

Không hổ danh là một môn Chí Tôn Kiếm Pháp.

Lạc Nam cũng ôm lấy mỹ nhân hôn một ngụm, tự tin cười nói:

“Tầng cuối cùng của Kiếm Pháp này là gì? Chúng ta cùng nhau luyện luôn!”

Chẳng biết vì sao tầng cuối cùng của Uyên Ương Lưỡng Nghi Kiếm Pháp không được điêu khắc trên bia đá, hình ảnh bên trên chỉ diễn hóa đến tầng thứ năm là Lưỡng Cực Thức mà thôi.

Kiếm Uyên Nhi lúc này nhìn Lạc Nam một cách chăm chú, nâng bàn tay trắng như phấn vuốt ve gò má hắn, nhẹ giọng nỉ non:

“Tiểu Nam…”

“Sao hả nàng?” Lạc Nam áp sát bàn tay nàng vào gò má mình ôn nhu hỏi.

“Chàng còn chưa cùng thiếp bái đường thành thân…” Kiếm Uyên Nhi cắn nhẹ cánh môi:

“Truyền thừa thức cuối cùng ở trong đầu thiếp, chúng ta kết làm phu thê, thiếp sẽ truyền thụ nó sang cho chàng cùng nhau tu luyện.”

“Tốt!” Lạc Nam không do dự gật đầu: “Ta đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm với nàng.”

Mặc dù tầng cuối cùng có thể khiến hai thanh kiếm triệt để dung hợp thành Uyên Ương Kiếm, hắn cũng không thể cùng nàng song kiếm hợp bích nữa, nhưng điều đó đối với Lạc Nam chẳng quan trọng.

Hắn chỉ muốn giúp nàng mạnh hơn, về phần Chí Tôn Kiếm Pháp có cũng được, không có cũng không sao cả.

“Đến phòng của thiếp đi.”

Kiếm Uyên Nhi bất giác khoác lên mình một bộ y phục tân nương rạng ngời, đồng thời cũng lấy ra một bộ y phục tân lang đỏ rực mặc lên người hắn.

Động tác của nàng ôn nhu chiều chuộng như thê tử đối đãi với trượng phu vậy.

Lạc Nam để cho nàng mặc vào y phục, nhếch miệng hỏi:

“Thế nào? Tuấn tú không?”

Kiếm Uyên Nhi ngắm nhìn hắn trong y phục tân lang, nhoẻn miệng cười tự hào: “Ánh mắt của thiếp rất tốt, chọn ngay một mỹ nam tử.”

Nói xong nàng lấy ra một khối Lệnh Bài Truyền Tống, thứ này có thể mang nàng và Lạc Nam trực tiếp truyền tống trở về phòng của nàng.

“Ôm thiếp đi!” Kiếm Uyên Nhi mím môi.

Lạc Nam ôm nàng, Lệnh Bài Truyền Tống kích hoạt, hai người đã biến mất.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241