Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 169
Phần 169

Mê Linh Sâm Lâm mịt mù không ánh sáng, chỉ có một tầng sương mù dày đặc bao phủ khắp bốn phương tám hướng, ăn mòn Linh Hồn, ngăn cách Thần Thức, như một con dã thú khổng lồ đang sẵn sàng gặm nhấm con mồi xâm nhập…

“Hừ, nơi này tuy được đồn đại ẩn chứa trăm ngàn nguy hiểm, còn không phải địa bàn năm đó của Bách Yêu Cung sao?”

Một trong hai tên Sát Long Vệ cười lạnh lên tiếng, hắn chính là Hỏa Long, tu vi Thánh Đế Hậu Kỳ.

“Không sai, nghe nói Chân Long Hoàng Tộc năm đó cũng là một trong các thế lực tham chiến vây công Bách Yêu Cung, tiêu diệt Cửu Yêu Chí Tôn thanh danh lừng lẫy.” Tên còn lại là Băng Long tu vi Thánh Đế Viên Mãn nở nụ cười.

Bọn hắn là thuộc hạ dưới trướng của thế lực từng ra tay diệt trừ Bách Yêu Cung, vì vậy khi đi vào địa bàn của thế lực bại trận năm xưa khó tránh khỏi cảm giác cao ngạo của kẻ bề trên, cũng chẳng thèm để Mê Linh Sâm Lâm vào trong mắt.

Nơi này có thể là hiểm địa trong mắt đại đa số người, nhưng đối với hai tên Sát Long Vệ, bọn hắn cũng chẳng cảm thấy có gì đáng e ngại.

Đừng quên Mê Linh Sâm Lâm là địa bàn của vô số Yêu Tộc, mà trong bách yêu thì Long Tộc luôn có địa vị siêu việt so với các yêu tộc khác, đây cũng là lý do hai người không cần cân nhắc rủi ro đã lập tức can đảm đi vào Mê Linh Sâm Lâm, bởi vì bọn hắn có sự tự tin ở tại nơi này mình có thể hỗn như cá gặp nước.

Trừ khi gặp phải mục tiêu đẳng cấp Chí Tôn.

Không hề do dự, vị Hỏa Long lại lấy ra Cảm Long Lệnh bắt đầu tìm kiếm.

ONG ONG ONG ONG…

Cảm Long Lệnh lập tức báo động, từ trên lệnh bài có một cột sáng xuyên thấu màn đêm, bắn thẳng về một phương hướng.

Hỏa Long và Băng Long mừng rỡ nhìn nhau, không ngờ có thể tìm thấy mục tiêu nhanh chóng như vậy.

“Đi!”

Hai người chân đạp bộ pháp, một kẻ hai chân xuất hiện Hỏa Long Lực hừng hực thiêu đốt như thiên thạch vượt qua tinh không, những nơi đi ngang đều để lại một tia lửa thật dài sáng rực cả đêm tối.

Một kẻ khác hóa thành một luồng sương giá u hàn băng qua sâm lâm, những nơi lướt ngang đều khiến hoàn cảnh xung quanh kết thành băng giá.

Bọn hắn không kiêng nể thứ gì, rất nhanh đã dựa theo Cảm Long Lệnh truy đến một đầm nước sâu không thấy đáy.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt cả hai trở nên cực kỳ khó coi.

Bởi vì tại dưới đầm, một con giao long tu vi Yêu Thánh Hoàng đang run lẩy bẩy nhìn lấy hai người, ánh mắt cực kỳ đáng thương như đang cầu khẩn đừng giết nó.

Mà mục tiêu Cảm Long Lệnh chỉ định chính là con giao long này.

“Khốn nạn, chỉ là con giun bùn.” Hỏa Long bực mình quát.

“Hết cách rồi, Cảm Long Lệnh sẽ truy vết tất cả sinh linh có huyết mạch Long Tộc, con giun này cũng không ngoại lệ.” Băng Long vuốt cằm nói.

“Mê Linh Sâm Lâm có biết bao yêu thú lai tạp một tia huyết mạch Long Tộc? Biết tìm đến khi nào để ra tạp chủng nhân loại?” Hỏa Long bất mãn hừ một tiếng, bàn tay hướng đầm nước duỗi ra.

Hừng hực…

Hỏa Long Lực thiêu đốt đêm đen, một cái Hỏa Long Trảo vồ xuống mặt nước, đem toàn bộ thủy đàm thiêu đốt, hủy diệt giao long Yêu Thánh Hoàng thành tro bụi.

“Gặp một con giết một con, không tin giết không hết đám yêu cấp thấp trong khu rừng này để tìm ra tên nhân loại.” Hỏa Long bá đạo nói.

“Cũng tốt!” Băng Long gật đầu tán thành.

ONG ONG ONG ONG…

Cảm Long Lệnh lại báo động, hai vị Sát Long Vệ một lần nữa theo dấu mà truy.

Rất nhanh, bọn chúng phát hiện một con Long Quy đang nằm trên bãi đá, mắt rùa vô cùng hoảng sợ nhìn lấy hai người, mở miệng xin tha:

“Hai vị Long Tộc Thánh Đế hàng lâm, không biết có gì dạy bảo?”

“Đi chết!” Băng Long há miệng phun ra.

RĂNG RẮC.

Băng Long Lực bao trùm toàn bộ thân rùa, Long Quy với sức phòng ngự cực mạnh cũng bị đông cứng, sau đó vỡ vụn thành vô số viên đá lạnh nhỏ như thủy tinh bị tàn phá.

“Tiếp tục!” Hai vị Sát Long Vệ làm việc với hiệu suất cực kỳ cao.

Chỉ trong nửa ngày, bọn hắn đã giết hàng chục Yêu Thú có lai tạp huyết mạch Long Tộc.

Thật ra nếu ở hoàn cảnh bình thường, Sát Long Vệ sẽ không nhắm vào các đối tượng này.

Nhưng vì để Cảm Long Lệnh hoạt động trơn tru trong Mê Linh Sâm Lâm, bọn hắn quyết định giết tất cả sinh linh có huyết mạch Long Tộc để tìm ra con mồi cuối cùng là tên nhân loại.

Đây là một loại sứ mệnh cao cả, trong quá trình chấp hành khó tránh khỏi hy sinh, tin tưởng những con Yêu Thú bị giết kia cũng nên cảm thấy vinh dự.

“Mẹ kiếp, lại là sinh vật cấp thấp!”

Vừa căn cứ theo Cảm Long Lệnh cảm ứng, bọn hắn lại đuổi đến một cái miệng thung lũng đen kịch tối đen như mực.

Ở phía dưới thung lũng, một con kỳ đà trên thân có vảy rồng màu nâu sậm đang kính sợ nằm rạp dưới đất.

Đây chỉ là Long Đà, là loài yêu thú kỳ đà lai tạp chút huyết mạch Địa Long, so với giao long và long quy còn thấp kém hơn nhiều.

Nhưng trong mắt Long Đà lại có khát vọng sinh tồn mãnh liệt, như nhận ra sát cơ của hai tên Sát Long Vệ, nó vội vàng ẩn mình chui xuống lòng đất thung lũng.

“Còn dám chạy trốn?” Hỏa Long cất tiếng cười dài, một viên Hỏa Long Pháo hướng thung lũng phun xuống, thiêu đốt hừng hực như lò luyện, nhiệt độ đủ khiến Long Đà bóc hơi.

ONG ONG ONG…

Ấy thế mà Cảm Long Lệnh vẫn kêu lên không ngừng, nó vẫn chỉ định vào dưới đáy của thung lũng.

“Hừ, xem ra đây là hang ổ của một bầy Long Đà, giết mãi không chết à?” Hỏa Long nở nụ cười khinh miệt, hạ mình rơi xuống thung lũng.

OÀNH!

Ngay khoảnh khắc này, toàn bộ thung lũng bất chợt rung lắc dữ dội, đột ngột trồi lên mãnh liệt.

“Không đúng!”

Băng Long trong lòng nghiêm nghị, hắn chứng kiến vô số nét họa mờ ảo xung quanh thung lũng bỗng nhiên bóc hơi, lộ ra cảnh tượng thật sự.

Một cái đỉnh khổng lồ sừng sững nằm giữa làn sương mù dày đặc, chính những nét họa vừa tan biến kia đã hoàn thành nhiệm vụ ngụy trang, khiến cái đỉnh này nhìn qua y hệt như một cái thung lũng tăm tối vô hại.

Lối vào thung lũng lại chính là miệng của cái đỉnh kia, Hỏa Long đã nhảy vào rồi.

Băng Long sắc mặt ngưng trọng, cuồn cuộn Băng Long Thánh Đế Lực cấp tốc tụ hội vào lòng bàn tay, hướng về cái đỉnh hung hăng chưởng ra:

“Băng Long Phá Thiên!”

OÀNH.

Chưởng ấn đủ sức phá tan thiên địa từ bên ngoài nện thẳng vào thân đỉnh.

ONG!

Như đụng phải đồ vật kiên cố nhất thế gian, Băng Long chỉ khiến đại đỉnh rung lắc dữ dội, ngoài ra ngay cả một vết rạn cũng không thể làm nứt.

“Khốn kiếp!” Sắc mặt Băng Long trở nên âm trầm, lại vô pháp cảm nhận được tình huống đang diễn ra bên trong đỉnh.

Trong đầu luân chuyển vô vàn ý niệm.

Hắn cảm thấy đây chính là mưu kế của địch nhân, đang chờ sẵn bọn hắn sập bẫy.

Nhưng chính điều này lại khiến Băng Long âm thầm thở phào một hơi.

Bởi vì nếu kẻ địch phải tốn công bày mưu tính kế để đối phó hai người, chứng tỏ thực lực của kẻ địch cũng không mạnh hơn.

Bằng không nếu là Chí Tôn xuất thủ, cần gì phí sức như vậy? Trực tiếp ra tay trấn áp là được.

Lo lắng nếu mình cứ tiếp tục do dự, Hỏa Long sẽ bị tiêu diệt, đến lúc đó kẻ địch toàn diện nhắm vào mình, lành ít dữ nhiều.

Vậy nên không hề chần chờ nữa, Băng Long cũng đạp mạnh đôi chân, lao vào trong miệng đại đỉnh.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241