Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 42
Phần 42

Lạc Nam mơ mơ màng màng tỉnh lại, toàn thân vẫn còn kịch liệt đau nhứt, nữ nhân kia ra tay thật sự là quá ác, vô tình nhìn một chút mà thôi, hắn có thể cho nàng nhìn lại mình khỏa thân để đền bù mà? Sao lại lập tức hạ sát thủ như vậy?

“Bất quá nàng ta là ai?”

Hắn không cho rằng đó là Quân Tư Tình, bởi vì nữ nhân trần trụi tắm dưới suối có tu vi Thánh Hoàng, trong khi đó Thiên Cơ Lâu cung cấp thông tin Quân Tư Tình chỉ mới là Thánh Vương Hậu Kỳ mà thôi.

Hơn nữa mặc dù nữ nhân tắm rửa đó cực kỳ xinh đẹp làm rung động lòng người, nhưng hoàn toàn không có chút đặc điểm nào giống với con lai của Sắc Quỷ Tộc hay Quang Thần Tộc cả, ngược lại nàng ta là một nhân loại hàng thật giá thật.

“Chẳng lẽ là nữ nhi hay muội muội của Tửu Tiên Tán Nhân? Hoặc thê tử của Tửu Tiên Tán Nhân cũng không biết chừng…” Lạc Nam trong lòng thầm nghĩ.

Vừa đến Tửu Sơn đã đắc tội với người nhà của Tửu Tiên Tán Nhân, e rằng ngày tháng sau này không có quả ngon để ăn…

“A, công tử ngươi tỉnh rồi?” Bên tai vang lên một thanh âm non nớt.

Lạc Nam cố gắng mở mắt ra nhận diện hoàn cảnh xung quanh.

Chỉ thấy hắn đang nằm trên cái giường trúc nhỏ trong một căn lều đơn sơ mộc mạc, đặt bên cạnh giường còn có một chén thuốc còn ấm nóng khói.

Người vừa lên tiếng là một tên tiểu hài đồng khoảng chừng mười tuổi, người mặc đồ lam nhạt, tuấn tú khôi ngô lại pha lẫn nét non nớt.

“Tiểu tử ngươi là ai? Ta đang ở đâu đây?” Lạc Nam hướng tiểu đồng cười yếu ớt.

“Đây đương nhiên là Tửu Sơn rồi, Sơn Chủ ra lệnh cho Tiểu Mục cứu ngươi, giúp ngươi liệu thương đấy…” Tiểu đồng nhu nhuận trả lời.

“Ngươi tên là Tiểu Mục sao?” Lạc Nam muốn ngẩng đầu ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường, nào ngờ xương cốt không lành lặn khiến hắn đau đớn rên rỉ một tiếng.

“Đừng vội, Sơn Chủ nói ngươi từ trên cao không may té xuống bị thương rất nặng, chưa cử động mạnh được đâu.” Tiểu Mục nghiêm túc căn dặn, lấy chén thuốc lên đút cho hắn.

“Hừ.” Lạc Nam quay mặt sang nơi khác: “Bổn thiếu chủ từ trước đến giờ chỉ cần mỹ nhân hầu hạ.”

Có trời mới biết trong chén thuốc kia ẩn chứa thứ gì, tốt nhất là nên cẩn thận.

Mặc dù toàn thân của hắn hiện tại sắp vỡ tan, nhưng mẫu thân có trang bị cho hắn rất nhiều Thánh Đan trị thương, chưa kể còn Bất Tử Dịch Thủy dự phòng, cần gì mạo hiểm sử dụng thuốc không rõ nguồn gốc.

“Mỹ nhân sao?” Tiểu Mục ngây thơ chớp mắt, sắc mặt hiện lên vẻ si mê:

“Mấy ngày trước có một đôi nam nữ lên núi, vị nữ tử kia đẹp như nữ thần vậy, ta chưa từng thấy có người đẹp đến mức độ như thế đâu, chắc hẳn nàng là mỹ nhân rồi như lời công tử nói rồi…”

“Tiểu tử ngươi còn nhỏ, làm sao biết thưởng thức cái đẹp?” Lạc Nam giả vờ xem thường, trong lòng thầm nghĩ Quân Tư Tình này quả nhiên có mị lực chí mạng a, ngay cả già trẻ lớn bé đều không thoát khỏi si mê nàng, nhìn hai mắt nổi hình trái tim của Tiểu Mục là hiểu.

“Hừ.” Tiểu Mục không phục hừ một tiếng: “Chỉ cần không phải người mù sẽ biết vị nữ nhân kia rất đẹp.”

“Thế từ nhỏ đến giờ ngươi thấy bao nhiêu nữ nhân rồi?” Lạc Nam trêu tức hỏi.

“Cái này… một… một người là nàng nha…” Tiểu Mục giận dữ đạp chân xuống đất:

“Nhưng ta cam đoan nàng đó đẹp nhất!”

“Được rồi…” Lạc Nam lười chấp nhặt với trẻ nhỏ, tìm cách thăm dò tin tức hữu dụng hỏi:

“Vừa rồi ngươi nói Sơn Chủ kêu ngươi cứu ta, vậy Sơn Chủ là ai?”

“Sơn Chủ đương nhiên là Sơn Chủ rồi, ngươi có ngốc không?” Tiểu Mục dùng ánh mắt đáng thương xem lấy hắn.

Lạc Nam âm thầm im lặng, không biết ai mới là kẻ ngốc đây, hắn kiên nhẫn nói:

“Tên của Sơn Chủ là gì?”

“Ta không biết tên của ông ấy, chỉ biết các vị khách hay lên núi gọi ông là Tửu Tiên Tán Nhân, có người thì gọi Tửu Tiên Trưởng Lão!” Tiểu Mục ngây thơ có gì nói đó.

Lạc Nam gật gù, quả nhiên Sơn Chủ là Tửu Tiên Tán Nhân, hắn hỏi tiếp:

“Thế ngoài Tửu Tiên Tán Nhân và ngươi, trên núi còn ai nữa không?”

“Còn nha, chính là đôi nam nữ vừa lên núi mấy ngày trước.” Tiểu Mục thành thật.

“Không, ý ta là những người vốn sống tại đây, là nữ nhân…” Lạc Nam muốn tin tức nữ nhân tắm suối kia.

Đáng tiếc Tiểu Mục ngọe đầu suy nghĩ một phen thật lâu rồi lại lắc đầu: “Không có a, núi này chỉ có Sơn Chủ và Tiểu Mục ta mà thôi, bất quá hiện tại có thêm mấy người các ngươi, thật là náo nhiệt…”

Lạc Nam nhíu nhíu mày, chẳng lẽ Tiểu Mục không biết nàng?

“Công tử ngươi uống thuốc đi, nếu thương thế của ngươi không sớm lành lại Sơn Chủ sẽ trách tội ta đó.” Tiểu Mục tay bưng chén thuốc cầu khẩn nhìn hắn.

“Yên tâm đi, ta có Đan Dược trị thương rồi.” Lạc Nam lắc đầu.

“Nhưng mà thuốc thừa Sơn Chủ sẽ mắng ta.” Tiểu Mục nước mắt lưng tròng.

“Ngươi uống hết làm sao còn thuốc thừa đúng không?” Lạc Nam dạy hắn biện pháp.

“Không thể, ngươi như vậy là qua mặt trưởng bối!” Tiểu Mục lắc đầu liên tục, nghiêm túc nói:

“Ngươi là đứa trẻ hư hỏng.”

“Tóm lại bổn thiếu chủ không uống, ta muốn yên tĩnh nghỉ ngơi.” Lạc Nam đuổi hắn.

“Được rồi, ta để chén thuốc ở đây, khi nào ngươi đổi ý nhớ uống!” Tiểu Mục đặt chén xuống bên giường rồi mới an tâm rời đi.

Lạc Nam cười cười, Tửu Tiên Tán Nhân này vậy mà thu nuôi một tên tiểu tử ngây ngốc như vậy, khá thú vị.

Hắn lấy ra một viên Thánh Đan nuốt vào trong miệng, bắt đầu quá trình liệu thương.

Công kích của Thánh Hoàng thật sự quá mạnh, nếu không có lớp màn chắn từ Pháp Bảo hộ thân e rằng Lạc Nam đã sớm tứ phân ngũ liệt.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241