Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 9
Phần 9

Nghe lời nói của Càn Quân Thánh Đế, Ngô Dụng quốc sư cười khổ đáp:

“Thưa bệ hạ, muốn đẩy nhanh tốc độ đột phá chỉ còn cách quy tụ Quốc Vận càng nhiều, ngoài ra không còn cách nào khác!”

“Nếu Quốc Vận trên toàn bộ Càn Quân Đế Quốc là mười phần, vậy Thánh Cung hiện tại chiếm bao nhiêu phần?” Càn Quân Thánh Đế hỏi.

“Ước chừng bốn phần mười…” Ngô Dụng suy ngẫm đáp.

Ánh mắt Càn Quân Thánh Đế lóe lên: “Sáu phần còn lại phân chia ra sao?”

“Lạc Gia hai phần, Lôi Gia và Ngô Gia một phần, ba phần còn lại trải rộng toàn bộ thế lực trong Đế Quốc!” Ngô Dụng nghiêm trang trả lời.

“Lạc Gia vẫn còn hai phần?” Càn Quân Thánh Đế hừ một tiếng: “Hậu nhân phế vật, chiến tướng duy nhất còn sót lại là nữ nhân cũng bị trục xuất vì phạm sai lầm, vì sao bọn chúng vẫn chiếm đến hai phần Quốc Vận?”

Ngô Dụng cúi thấp đầu: “Trước đó Lạc Gia và Thánh Cung đều có ba phần Quốc Vận ngang nhau, vì những chuyện như vậy nên mới mất đi một phần trở về Thánh Cung…”

Càn Quân Thánh Đế uy nghiêm hừ một tiếng: “Xem ra những trang sử huy hoàng và chiến tích mà các đời chiến tướng của Lạc Gia dựng lên vẫn còn giá trị, thế nên dù lúc này đã có dấu hiệu xuống dốc, danh dự tổn hại, người trong thiên hạ vẫn còn nể trọng Lạc Gia…”

“Bệ hạ mắt sáng như đuốc, thứ cho thần mạo phạm, lịch sử của Càn Quân Đế Quốc này có đến một nửa là do Lạc Gia viết nên, giang sơn xã tắc này có một nửa là do Lạc Gia đánh xuống, vì vậy trước đó Quốc Vận mà bọn họ sở hữu ngang bằng với hoàng thất là điều dễ hiểu!” Ngô Dụng cố gắng giải thích:

“Công lao vô số thế hệ của Lạc Gia tạo ra để có được ba phần Quốc Vận, nhưng chỉ 16 năm ngắn ngũi từ khi Lạc Nam được sinh ra cho đến nay đã mất đi một phần ba, có thể nói là tổn thất nặng nề, bệ hạ cần phải kiên nhẫn…”

“Kiên nhẫn?” Càn Quân Thánh Đế hai mắt long lên sòng sọc:

“Thiên Phong Đế Quốc dễ khống chế hơn giang sơn của trẫm rất nhiều, Thiên Phong hoàng thất một nhà độc đại, lão cẩu Thiên Phong Thánh Đế chiếm đến bảy phần Quốc Vận, nếu hắn đột phá Chí Tôn trước trẫm, ngươi nói hắn có cho trẫm thời gian để kiên nhẫn hay không?”

“Cái này…” Ngô Dụng đổ mồ hôi lạnh, quả thật chính là như thế, cục diện hiện tại cực kỳ bất lợi cho Càn Quân Đế Quốc.

Càn Quân Thánh Đế cũng chẳng muốn động đến Lạc Gia làm gì, nhưng vì e ngại Thiên Phong Đế Quốc như hổ đói rình mồi, hắn không còn cách nào khác ngoài việc đối phó Lạc Gia để gia tăng Quốc Vận cho mình.

Trước hoàng quyền của Thánh Đế, mọi thứ đều có thể hy sinh, đừng nói là một lập quốc công thần, ngay cả ruột thịt cũng có thể xuống tay loại bỏ.

“Trẫm muốn có được tám phần Quốc Vận càng sớm càng tốt!” Càn Quân Thánh Đế dùng giọng điệu bá đạo không cho phép Ngô Dụng từ chối hạ lệnh:

“Ngươi phải nghĩ biện pháp thay trẫm!”

Ngô Dụng sắc mặt biến ảo liên tục, hít sâu một hơi: “Nếu như vậy, thời gian sắp tới bệ hạ phải sử dụng hàng loạt thủ đoạn.”

“Nói!” Càn Quân Thánh Đế siết chặt nắm tay.

“Tiếp tục nhắm vào Lạc Gia, hơn nữa thủ đoạn phải ngoan lệ quyết tuyệt đủ để nhấn chìm Lạc Gia xuống bùn, khiến mặt mũi của bọn hắn quét sạch, lòng tin của toàn quốc dành cho Lạc Gia biến mất, ngay cả trang sử huy hoàng trong quá khứ cũng không thể cứu vãn!” Ngô Dụng trong mắt xuất hiện một tia nham hiểm, thì thào nói:

“Ví dụ như tội danh phản quốc!”

Càn Quân Thánh Đế thân thể chấn động, gật đầu: “Tiếp tục!”

“Đồng thời bệ hạ cũng phải bằng mọi giá gia tăng danh vọng của mình trong thiên hạ, để ít nhất một nửa Quốc Vận đang trải rộng khắp Đế Quốc quy tụ mà về…” Ngô Dụng vuốt cằm:

“Đến khi đó Bệ Hạ đã có trên bảy phần Quốc Vận, vượt trên Thiên Phong Thánh Đế.”

“Vẫn chưa đủ tám phần?” Càn Quân Thánh Đế vẫn chưa cảm thấy hài lòng.

Ngô Dụng cắn chặt hàm răng, cuối cùng lại thở dài một tiếng:

“Vì lợi ích của Đế Quốc này, vì để Bệ Hạ trở thành cửu ngũ Chí Tôn, đến bước cuối cùng… vi thần sẽ giải tán Ngô Gia của mình, dâng hiến nửa phần Quốc Vận còn lại!”

“HAHAHAHA!” Càn Quân Thánh Đế cất tiếng cười to, hưng phấn vỗ vỗ bả vai Ngô Dụng, tán thưởng không ngớt:

“Ngô ái khanh đúng là trung thần của trẫm, trung thần của Càn Quân Đế Quốc, trẫm hứa với ngươi sau khi ta thành Chí Tôn, Ngô ái khanh chắc chắn sẽ là tồn tại dưới một người, trên ức vạn người!”

“Đa tạ bệ hạ, đó chỉ là ngưu kiến do thần nghĩ ra, có thực hiện được hay không còn phải dựa vào đế quân thủ đoạn của người!” Ngô Dụng chắp tay bái lạy:

“Dù sao Lạc Gia vẫn còn lực lượng hùng hậu, Ninh Vô Song cũng là nữ cường nhân không dễ khuất phục!”

“Ninh Vô Song sao…” Càn Quân Thánh Đế trong mắt lóe lên một tia tham lam chiếm hữu, cười gằn nói:

“Nàng đúng là không phải nhân vật dễ đối phó, nhưng xung quanh nàng lại có quá nhiều đối tượng để khai thác!”

Ngô Dụng nghe xong liền hiểu:

“Bệ hạ anh minh!”

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241