Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 233
Phần 233

Thời gian cứ thế trôi, đến một ngày Kiếm Uyên Nhi kích động đến toàn thân run rẩy nhào vào lòng Lạc Nam.

“Thật sự, thật sự thành công rồi, chỉ một lần duy nhất…”

Kiếm Uyên Nhi mừng đến hai mắt ngấn lệ, tình cảm dâng trào nhón chân hôn lên mặt Lạc Nam một ngụm.

Thì ra công sức bồi dưỡng tình cảm với nhau từng ấy thời gian đến mức quên cả việc luyện kiếm.

Sáng hôm nay Lạc Nam bất chợt rủ nàng múa kiếm, Kiếm Uyên Nhi cũng không suy nghĩ nhiều mà đồng ý với hắn.

Chẳng cần có hư ảnh của bia đá làm mẫu, chẳng cần ánh trăng đêm, hai người cứ thế múa kiếm một cách tận hưởng như đang khiêu vũ.

Lạc Nam dựa vào trí nhớ về những đêm ngồi ngắm nhìn hư ảnh đôi nam nữ trên bia đá luyện kiếm mà dẫn đạo cho Kiếm Uyên Nhi, thỉnh thoảng kéo tay nàng, thỉnh thoảng ôm eo nàng, thỉnh thoảng nâng chân nàng theo từng động tác.

Kết quả hai người vậy mà thật sự thành công luyện thành Uyên Ương Thức tưởng chừng cực kỳ khó khăn chỉ trong một lần duy nhất.

Thậm chí mãi đến khi Uyên Ương Thức luyện thành công, Kiếm Uyên Nhi mới kinh sợ đến ngây người nhận ra mình đã làm được, từ đầu đến cuối đều diễn ra một cách vô cùng tự nhiên đến mức nàng không hay biết.

Xong một thức này, tâm linh hai người dường như càng thêm tương liên, ngay cả hai thanh kiếm trong tay cũng có cảm giác gần gũi, quấn quýt hơn.

Trong lúc kích động, Kiếm Uyên Nhi mới nhịn không được nhào vào lòng hắn, chủ động hôn lên gò má hắn.

Đến khi nàng nhận ra hành vi thất thố của mình, đang xấu hổ lính quính muốn đẩy Lạc Nam ra thì tất cả đã muộn.

Hắn cười xấu xa ôm chặt lấy nàng, cúi đầu hướng đôi môi đỏ mộng hôn xuống.

“Ưm…”

Giai nhân yêu kiều rên rỉ một tiếng, cũng không phản kháng, ngược lại trong lòng chỉ cảm thấy mềm mại, vòng tay qua hông Lạc Nam, ngửa đầu hôn ngược lại hắn.

Môi lưỡi triền miên, cánh môi Kiếm Uyên Nhi mềm mại ngọt ngào, hơi thở thơm như u lan khiến Lạc Nam say đắm, vòng tay ôm siết eo của nàng hơn, một tay phủ xuống bờ mông tròn lẳn nhẹ nhàng nắn bóp.

Cứ tưởng Kiếm Uyên Nhi sẽ tức giận, nào ngờ nàng chỉ hơi giật mình một chút, sau đó động tác càng thêm cuồng nhiệt, cái lưỡi ướt át đinh hưởng duỗi vào trong miệng hắn đem hương tân ngọc dịch truyền vào, một tay cũng thò ra phía sau bớp cái mông săn chắc của Lạc Nam.

Thanh hung khí của hắn như muốn nổ cọ cọ vào bắp đùi của nàng, kích thước to lớn của nó khiến Kiếm Uyên Nhi rùng mình, nàng còn tinh nghịch dùng đôi đùi đẹp kẹp lấy nó.

Hôn đến ngạt thở, Lạc Nam mới tách môi nàng ra, nhìn ngắm dung nhan ôn nhu pha lẫn kiêu ngạo của Kiếm Uyên Nhi, phát hiện gò má nàng đã đỏ như hoa hồng, bờ môi ướt át kiều diễm sưng đỏ như rỉ máu sau nụ hôn nồng nhiệt.

“Chúng ta bái đường thành thân đi!” Kiếm Uyên Nhi nhìn lấy hắn thủ thỉ.

Lạc Nam sững sờ, hoài nghi mình nghe lầm hỏi ngược lại: “Nàng nói thật? Không hối hận chứ?”

Kiếm Uyên Nhi nhếch môi nói: “Nữ kiếm tu dám yêu dám hận, hơn nữa ta đã như thế này trước mặt ngươi, chẳng lẽ còn có thể xem như không có gì hay sao?”

Nàng xoay một vòng triển lộ từng tấc da thịt hoàn mỹ, Lạc Nam nhìn xem không sót chút nào, ngay cả cái khe hồng hồng e thẹn sau lớp cỏ đen cũng trốn không thoát.

“Ngươi sờ cũng đã sờ, xem cũng đã xem, chẳng lẽ không muốn chịu trách nhiệm?” Kiếm Uyên Nhi hai tay chống nạnh lên cái eo bé xíu, hất cằm xem lấy hắn.

“Nàng cũng xem với sờ ta mà, chúng ta xem như hòa nhau, sao ta phải chịu trách nhiệm?” Lạc Nam bĩu môi trêu chọc.

“Ngươi… tên khốn kiếp.” Kiếm Uyên Nhi như con mèo nhỏ bị chọc giận, ném bỏ Nương Tử Kiếm sang một bên nhào vào hắn cào cấu.

Lạc Nam cười haha vội vàng phòng thủ, vừa thủ vừa chiếm tiện nghi trên ngọc thể yêu kiều của nàng.

Hai người ôm thành một đoàn lăn ra thảm cỏ, hai cánh môi lại chạm vào nhau, đầu lưỡi dây dưa không dứt.

Tay Lạc Nam hoạt động hết công suất, tìm đến núi non mềm mại của nàng nhào nặn biến nó thành muôn hình vạn trạng, ngón tay xoe cái hạt anh đào tinh xảo bé tí, cơ thể cường tráng đè lên ngọc thể mềm mại như bông của nàng.

“Ưm, cái tay bóp nhẹ một chút…” Kiếm Uyên Nhi rên rỉ một tiếng.

Lạc Nam dở khóc dở cười trừng mắt nhìn nàng: “Tay của nàng chắc nhẹ?”

Thì ra chẳng biết từ bao giờ bàn tay ngọc ngà của giai nhân đã đem dương căn của hắn bóp chặt không thả, liên tục nghịch ngợm.

“Hừ, đã sớm xem cái đồ vật này của ngươi đáng ghét từ lâu, nay liền giải quyết nó.” Kiếm Uyên Nhi thở hổn hển, càng nắm chặt thân côn to lớn nóng hổi.

Lạc Nam bị nàng kích thích, nhịn không được cúi thấp đầu ngậm một bên nhũ hoa anh đào, hàm răng khẽ cắn, bú mút chùn chụt như trẻ em thèm sữa.

Một tay khác của hắn cũng đã len lỏi qua thịt mềm của bắp đùi, phủ lên gò mu mũm mĩm, sau đó bất ngờ tập kích vào cái đóa hoa trinh nữ trốn sau lớp cỏ tơ màu đen.

Nàng đã sớm ướt át không chịu nổi.

Hắn vuốt ve bên ngoài đôi môi dọc non mềm, đầu ngón tay chậm rãi duỗi vào cái chỗ nhỏ xíu, động đến đâu Kiếm Uyên Nhi oằn mình run rẩy gọi tên hắn:

“Hức… Tiểu Nam…”

“Sao vậy nàng?” Lạc Nam chuyển sang ngậm cắn bầu sữa còn lại, thỉnh thoảng liếm láp xương quai xanh và cái cổ thơm tho của nàng, không bỏ qua dù chỉ là một tấc da thịt.

“Cưới Uyên Nhi không?” Nàng hai mắt chăm chú, nhu tình như nước.

“Ăn rồi cưới.” Lạc Nam nghiêm mặt nói.

“Vậy ăn nhiều một chút.” Kiếm Uyên Nhi tách ra đôi chân ngọc ngà, triển lộ đôi môi thầm kín tuyệt mỹ.

“Đợi ta nếm từng chút một…” Lạc Nam mê muội nói một câu, úp đầu vào nơi tư mật của nàng, môi hắn hôn vào đôi môi dọc ấy.

Nó có màu đỏ hồng, hương thơm nồng nàn cùng với thứ nước tinh khiết của giai nhân truyền ra, quả thật là có sức dụ hoặc chí mạng.

“Tê… cảm giác này… thích quá…” Kiếm Uyên Nhi rùng mình liên tục, hắn càng hôn nơi đó nước của nàng tiết ra càng nhiều, lầy lội không chịu nổi.

Hai tay của nàng nắm chặt tóc hắn, đùi đẹp giang rộng ra hai bên, nằm thở hổn hển.

Cảm nhận được cái lưỡi tiến vào bên trong của mình bị vách thịt non xoắn bóp dữ dội, Lạc Nam biết nàng đã sẵn sàng.

“Vào đi, Tiểu Nam… vào trong Uyên Nhi… cùng thiếp hòa cùng một thể…”

Dưới bầu trời đêm, bên dòng suối vắng, Lạc Nam đem dương căn đã sớm không nhịn nổi của mình đặt ngay miệng u cốc nguyên vẹn.

Cọ xát vài đợt để nó trở nên ướt át, gồng mình đẩy mạnh…

Ót…

Theo một thanh âm lầy lội vang lên.

Hai người cùng lúc rùng mình, máu đào của thiếu nữ dưới ánh trăng càng thêm diễm lệ.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241