Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 48
Phần 48

Quân Tư Tình ngẩn ngơ trước lời nói của người thanh niên trước mặt.

Có lẽ cả đời này nàng chưa từng tưởng tượng đến sẽ có ngày một người xuất hiện và xem nàng là nhà của hắn.

Bởi vì một người ngay cả cái gọi là nhà cũng không có như nàng làm sao có thể trở thành nhà của người khác được đây?

“Ngươi có hiểu thế nào là nhà không?” Quân Tư Tình điềm nhiên nhìn hắn.

“Nhà là nơi cho chúng ta cảm giác thuộc về…” Lạc Nam bỉnh thản nói:

“Cũng giống như Lạc Gia, nơi đó có mẫu thân, tỷ tỷ, đại tẩu và các hồng nhan tri kỷ của ta, đó là nơi ta thuộc về… Trân Bảo Lâu tuy mỹ nhân vô số ta cũng chỉ đến vui vẻ rồi rời đi, bởi vì ta không có cảm giác thuộc về ở nơi đó…”

“Mà Quân Tư Tình lại một lần nữa trở thành người khiến ta có cảm giác thuộc về…”

Quân Tư Tình nhìn thật kỹ hắn, nàng phải thừa nhận rằng vài lời nói đơn giản của tên này thật sự có sát thương đối với cảm xúc của nàng vượt qua tất cả những lời hứa hẹn mà Càn Quân Thánh Đế nói đến phát nhàm trong nhiều năm qua.

Nào là sẽ phế bỏ Thánh Hậu hiện tại để nàng lên thay thế sau khi hắn đột phá Chí Tôn, nào là sẽ hỗ trợ hết mình tất cả tài nguyên để nàng cũng trở thành cường giả, nào là… vân vân.

Nhưng sau tất cả những lời hứa đó lại không phải điều mà Quân Tư Tình thật sự mong muốn.

Nàng không muốn vì mình mà hại đến một Thánh Hậu vốn không thù không oán, nàng không có đam mê với cái gọi là cường giả đứng trên đỉnh cao…

Cái nàng cần chính là sự tự do để tìm kiếm nơi mà nàng thuộc về…

Bởi lẽ từ khi có được nhận thức, Quân Tư Tình đã bị vô số người xem như một món hàng đem ra mua bán, ngay cả Càn Quân Thánh Đế cũng mua nàng trở về như mua một món hàng.

Ở tại Thánh Cung, nàng không có cảm giác đó sẽ là nơi thuộc về mình, ngược lại hoàn cảnh đó giống như một lồng giam ngột ngạt, mà bản thân nàng là con chim nhỏ đáng thương vô lực thoát khỏi giam cầm.

Có lẽ bởi vì trùng hợp, có lẽ bởi vì quá mức cuồng si nàng nên Lạc Nam vô tình động được vào cảm xúc của nàng.

Đáng tiếc, hắn cũng không thể mang đến cho nàng cảm giác thuộc về vào lúc này.

Một tên công tử bột ỷ vào bối cảnh mà thoải mái ăn chơi, có mẫu thân là Thánh Đế cấp cường giả bảo hộ từng li từng tí, xung quanh có nhiều hồng phấn giai nhân vờn quanh.

Đối tượng như thế thật sự khác xa quá nhiều so với nàng, nói là người của hai thế giới, hai đường thẳng song song nhau cũng chẳng quá phận.

Nhìn ánh mắt của Lạc Nam vẫn không rời xem lấy chính mình, Quân Tư Tình âm thầm thở dài, lần này tạm tha mạng cho ngươi vì đã vô tình động vào cảm xúc của ta.

Nhưng lần sau thì không thể như vậy…

“Đêm rồi, ngươi trở về tu luyện đi!” Quân Tư Tình chậm rãi xoay người, lời nói thoang thoảng như gió:

“Cố gắng đến giờ phút cuối cùng, dù có chuyện gì xảy ra cũng không hối tiếc.”

Lạc Nam nhếch miệng, thu lấy óng tiêu vào trong nhẫn, trong lòng thầm nghĩ:

“Nữ nhân này vẫn còn cứu được…”

Vĩnh Dạ Thung Lũng.

Đây là một thung lũng có đường kính khổng lồ lên đến hàng trăm vạn dặm, từ trên không trung nhìn xuống chẳng khác nào lối vào địa ngục sâu vô tận chẳng thể thấy đáy.

Vĩnh Dạ Thung Lũng được xem là nơi nguy hiểm hơn cả Mê Linh Sâm Lâm, ánh mặt trời cũng không thể soi sáng, không gian chìm trong bóng đêm tĩnh lặng.

Nhưng nếu có khả năng nhìn trong bóng đêm và can đảm xâm nhập thung lũng, ngươi sẽ phát hiện có một nền văn minh hoàn hảo như một tòa thành trì rộng lớn được xây dựng bên trong thung lũng.

Không phải dựng nên dưới tận đáy thung lũng, mà ở tại nơi này… vô số kiến trúc đủ loại kiểu dáng được xây dựng ở trên các vách thẳng đứng của thung lũng.

Đây là địa bàn của một chủng tộc chuyên sinh tồn trong bóng đêm mang tên Dạ Linh Tộc.

Dạ Linh Tộc chỉ hoạt động về đêm, với khả năng tiềm hành và ngụy trang tuyệt đỉnh thiên hạ nên cực kỳ thần bí, số cường giả ở Tây Châu từng chứng kiến qua chân thân của bọn họ chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi.

Cũng không ai biết thực lực của Dạ Linh Tộc đạt đến mức nào, chỉ biết rằng sống ở Vĩnh Dạ Thung Lũng tuy có hoàn cảnh lý tưởng nhưng tài nguyên lại cực kỳ thiếu thốn, bởi vì môi trường ở nơi này thật sự không thể tự động sản sinh Nguyên Thạch hay các loại thiên tài địa bảo.

Do vậy Dạ Linh Tộc thường thành lập các đội ngũ sát thủ tranh đoạt tài nguyên trong Mê Linh Sâm Lâm, Hằng La Đại Hải, còn có ý định nhúng tay vào lãnh thổ màu mỡ của Càn Quân Đế Quốc và Thiên Phong Đế Quốc.

Một ngày này, trong cung điện to lớn tọa lạc giữa vách đứng Vĩnh Dạ Thung Lũng có một thân ảnh khoác áo choàng đen, đeo mặt nạ đen đang ngồi trên bảo tọa nghe trinh sát bên dưới báo cáo tin tức.

“Bẩm báo Đại Trưởng Lão, chúng ta vừa nhận được tin tức Tam Thánh Tử và Thái Tử của Càn Quân Đế Quốc đều đang có mặt ở Tửu Sơn, phạm vi cực gần Vĩnh Dạ Thung Lũng…” Trinh sát quỳ gối một chân, giọng điệu kích động:

“Tam Thánh Tử nghe đồn là tên ngu xuẩn vô dụng nên chẳng cần phải để ý đến, ngược lại Thái Tử Càn Nguyên là kẻ được xưng là thiên tài hàng đầu Càn Quân Đế Quốc, nếu chúng ta bắt cóc được hắn để đòi tài sản chuộc lại chắc hẳn sẽ là con số không nhỏ.”

“Càn Nguyên vô duyên vô cớ chạy đến Tửu Sơn làm gì?” Đại Trưởng Lão Dạ Linh Tộc nhíu mày hỏi.

“Cái này chúng ta vẫn chưa điều tra được.” Trinh sát cười khổ.

“Các ngươi từ đâu nhận được tin tức? Có đáng tin cậy hay không? Bên cạnh Càn Nguyên có cường giả đi theo hộ tống không?” Đại trưởng lão Dạ Linh Tộc liên tục đặt câu hỏi.

“Có kẻ tự xưng là người của Thiên Phong Đế Quốc cố ý cung cấp tin tức cho chúng ta, nói bên cạnh Càn Nguyên chỉ có một vị Thánh Hoàng là Càn Liệt hộ tống!” Trinh sát thành thật đáp:

“Theo thuộc hạ nghĩ là Thiên Phong Đế Quốc muốn mượn tay Dạ Linh Tộc chúng ta chơi Càn Quân Đế Quốc một vố, dù sao hai quốc bọn hắn luôn ở trạng thái thù địch.”

“Hừ, hồ đồ!” Đại trưởng lão cười lạnh: “Chẳng may đó là cái bẫy do bọn chúng cố tình lập ra chờ chúng ta ngu xuẩn rơi vào thì sao?”

“Cái này…” Trinh sát ấp úng: “Thuộc hạ chỉ cung cấp tin tức, về phần có hành động hay không phải xem ý của Đại Trưởng Lão rồi!”

“Vấn đề này ta sẽ tập hợp các Trưởng Lão thương lượng rõ ràng rồi mới hành sự.” Đại trưởng lão nghiêm túc nói.

Chợt chân mày sau lớp mặt nạ của hắn hơi giật, một thanh âm hờ hững không chút cảm xúc thông qua bí pháp từ phương xa truyền đến:

“Chuẩn bị hành động công kích Tửu Sơn… mục tiêu chủ yếu nhắm vào là một nữ nhân mang tên Quân Tư Tình, nếu như có thể bắt luôn Lạc Gia Thiếu Chủ và Càn Nguyên Thái Tử.”

Đại trưởng lão nghe xong toàn thân chấn động, thái độ xoay chuyển một trăm tám mươi độ, gầm giọng gào thét:

“Tất cả cường giả tập hợp, chuẩn bị theo bổn Hoàng đột kích Tửu Sơn!”

Tên trinh sát trong lòng thầm mộng, chẳng hiểu vì sao thượng cấp của mình đột nhiên thay đổi ý định nhanh chóng như vậy.

Bất quá hắn cũng không dám dị nghị, lập tức chạy đi sắp xếp.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241