Con đường bá chủ - Quyển 11 - Tác giả Akay Hau

Phần 232
Phần 232

Bên trong thạch động, Lạc Nam trong lòng hơi nóng lên, hai mắt mở to nhìn chăm chú cảnh tượng sắp diễn ra.

Dưới ánh trăng mịt mờ chiếu vào hang động, mỹ nhân là tình nhân trong mộng của vô số thanh niên tuấn kiệt Kiếm Tây Thành hít sâu một hơi để lấy bình tĩnh.

Kiếm Uyên Nhi nhìn lấy người nam nhân trước mặt, trái tim đập thình thịch, một cảm giác quyết tâm chưa từng có cuồn cuộn như sóng thần.

Nàng cam lòng hiển lộ tất cả những gì mình có dưới mặt nam nhân, hy vọng đánh tan mọi chướng ngại về mặt tâm lý để có thể cùng hắn luyện thành công Uyên Ương Lưỡng Cực Kiếm Pháp.

Váy dài màu trắng nhẹ nhàng rơi xuống, từng tấc da thịt nõn nà như da em bé, trắng sáng hơn cả ánh trăng đêm, đẹp không sao tả hết.

Giai nhân tóc đen như thác chảy xuống tấm lưng trơn tuột, da thịt không chút tỳ vết, chiếc cổ cao ngạo như khổng tước, xương quai xanh tinh tế tuyệt luân, vòng eo nhỏ gọn uyển chuyển nhưng vô cùng săn chắc, giữa bụng là cái lỗ rốn khả ái đáng yêu.

Cái yếm lụa màu trắng dường như quá mức yếu ớt để che đi đôi núi non hùng vĩ, lớp vải như bị căng ra, hai hạt anh đào kiều diễm đội lên như ẩn như hiện, loáng thoáng có thể thấy nét hồng hào tuyệt mỹ.

Nổi bật bởi đôi chân dài nuột nà, từng ngón chân tinh tế tỉ mỉ như ngọc, đùi đẹp phối hợp với kiều đồn màu mỡ tạo nên một vòng ba lý tưởng.

Nơi tư mật nhất của thiếu nữ cũng được che giấu bởi một lớp lụa mỏng hình tam giác, một màu đen tuyền có chút rậm rạp ẩn ở bên trong, che đi u lan khê cốc thần bí nhất.

Như hạ quyết tâm, Kiếm Uyên Nhi cắn nhẹ cánh môi, ý niệm vừa động.

Xoẹt…

Kiếm khí từ trên thân thể phát ra, vừa đủ cắt đi những sợi dây vải mỏng trên hai thứ đồ vật che đậy nơi tư mật cuối cùng.

Yếm và nội khố rơi xuống, toàn bộ khung cảnh có sức hấp dẫn chí mạng đã hiện ra trước mắt Lạc Nam, tuyệt mỹ giai nhân đã không còn mảnh vải che thân, như cùng thiên nhiên hòa làm một thể.

Hô hấp của hắn có chút nóng lên, nhịp thở trở nên dồn dập, nhịn không được phải thốt lên một tiếng:

“Nàng đẹp quá…”

Kiếm Uyên Nhi cố gắng giữ bình tĩnh đứng trước mặt hắn, đây là lần đầu tiên nàng trần trụi đối mặt với một người.

Đôi mắt đẹp liếc xéo: “Thế nào? Đến lượt ngươi không giám sao?”

Lạc Nam nở nụ cười, da mặt hắn dày thì sợ cái rắm a.

Ý niệm vừa động, Bá Y giải trừ.

Một cổ dương cương nam tính hùng mạnh trực tiếp oanh tạc như muốn nhấn chìm Kiếm Uyên Nhi.

Mắt đẹp của nàng trợn lên, bờ môi kiều diễm vô thức hé ra.

Trong tầm mắt là một cơ thể như được tạo hóa điêu khắc mà thành, cơ bắp tráng kiện, toàn thân cao thẳng tràn đầy mỹ cảm nam tính, da thịt so với nữ nhân bình thường còn trắng hơn nhưng không hề ẻo lả, ngược lại từng đường gân, từng thớ thịt đều tràn ngập sức mạnh của một hình mẫu cơ thể nam nhân hoàn hảo.

Đặc biệt thứ khiến Kiếm Uyển Nhi kinh ngạc đến ngây người là cái thứ to tướng không thua gì yêu thú của hắn ở giữa hai chân.

Sừng sững ngạo thị bầu trời như một thanh kiếm hình côn, phồng ma trợn má trông cực kỳ hung hãn, Kiếm Uyên Nhi không thể tưởng tượng đồ vật của nam nhân lại có thể to đến như vậy.

“Thế nào?” Lạc Nam đắc ý tạo dáng trước mặt nàng khiến Kiếm Uyên Nhi âm thầm phi một tiếng vô liêm sĩ.

“Thứ đó của ngươi quá vướng víu làm sao có thể luyện kiếm?” Kiếm Uyên Nhi khó khăn dời ánh mắt.

“Chẳng ảnh hưởng gì, thỉnh thoảng cọt quẹt một chút biết đâu lại tăng tỷ lệ thành công.” Lạc Nam nở nụ cười:

“Nàng đừng chém vào nó là được.”

“Phi, ngươi dám có ý xấu xa ta liền đem nó chém cụt.” Kiếm Uyên Nhi nhịn không được bật cười.

Nàng dù sao cũng có tâm cảnh của một Thánh Tôn, rất nhanh đã cảm thấy thích ứng, suy cho cùng thân thể tuy rằng quan trọng nhưng đối với nhiều tu sĩ thì nó chỉ là một bộ túi da mà thôi, chẳng đáng để xấu hổ thẹn thùng quá lâu.

“Có thể bắt đầu được chứ?” Kiếm Uyên Nhi gấp gáp hỏi.

Lạc Nam lại là lắc đầu: “Nàng hiện tại tâm tình quá nóng vội, rõ ràng là còn chưa thích ứng, dục tốc bất đạt.”

“Ngươi còn muốn thế nào nữa?” Kiếm Uyên Nhi bất mãn giậm chân, lúc giận hai bầu sữa căng đầy rung lắc dữ dội làm Lạc Nam nuốt nước bọt.

“Đợi đến khi nào chúng ta triệt để quen thuộc sự tồn tại của nhau thì luyện.” Lạc Nam đề nghị.

“Ngươi lại muốn được một tấc lấn một thước?” Kiếm Uyên Nhi yêu kiều hừ một tiếng.

“Ta đâu có đòi mạo phạm nàng, chúng ta cứ sinh hoạt bình thường như một đôi đạo lữ là được rồi.” Lạc Nam trần trụi đi ra ngoài suối, lấy ra một chiếc cổ cầm hướng Kiếm Uyên Nhi vẩy tay:

“Nàng biết thổi tiêu chứ?”

“Ta không biết thổi tiêu, đánh đàn thì có chút nghiên cứu.” Kiếm Uyên Nhi nhếch miệng đáp, có chút rụt rè rồi cuối cùng vẫn chấp nhận rời hang.

Phạm vi vạn dặm đã được bố trí Trận Pháp ngăn cách, tại ngọn núi và con suối này chỉ có hai người sinh hoạt.

“Vậy thì nàng đánh đàn, ta thổi tiêu…” Lạc Nam nghiêm túc nói: “Âm thanh là thứ dễ khiến hai tâm hồn trở nên đồng điệu nhất.”

Chiêu này cũ nhưng cực kỳ hiệu quả, cầm tiêu hợp tấu luôn dễ dàng rút ngắn khoảng cách giữa hai con người.

Hắn lấy ra một ống tiêu đặt lên môi nhẹ nhàng thổi, thanh âm du dương thánh thót hòa cùng làn gió nhè nhẹ và tiếng suối chảy róc rách chậm rãi vang lên.

Kiếm Uyên Nhi ban đầu còn có chút không quen, nhưng rất nhanh giữa màn đêm tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng tiêu phóng khoáng tự tại của hắn, nàng cũng bị cảm nhiễm và nhập tâm, bắt đầu đặt từng ngón tay ngọc lên cổ cầm, phụ họa gãy theo.

Cầm tiêu hòa minh bên dòng suối, thanh âm vang vọng núi rừng dưới ánh trăng đêm, bên cạnh là hư ảnh một đôi nam nữ đang luyện kiếm từ bia đá chiếu ra.

Lạc Nam nhìn Kiếm Uyên Nhi, nàng cũng đưa mắt nhìn lấy hắn, ánh mắt hai người ngày càng trở nên ôn nhu…

Hoàn cảnh, âm thanh, hai con người cùng thiên nhiên như hòa làm một…

Nhiều ngày sau đó, Lạc Nam cùng Kiếm Uyên Nhi dường như quên mất việc luyện kiếm, thậm chí thu hồi ánh trăng, để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên.

Ban ngày hai người đánh đàn, ngâm thơ, vẽ tranh, đấu cờ, ngắm nhìn cảnh sắc thiên nhiên.

Đêm đến lại cùng ngồi bên bờ suối, lấy tư cách người ngoài thưởng thức xem hư ảnh đôi nam nữ trên bia đá diễn luyện.

Xuyên suốt quá trình cả hai vẫn không mặc gì trên người, giống như một đôi nam nữ ẩn cư tránh xa thế tục, tận hưởng cuộc sống an nhàn tiêu dao theo đúng nghĩa.

Những lúc nhàm chán, Lạc Nam lại trổ tài nướng thịt, nấu một số món ăn theo khẩu vị của mình cho Kiếm Uyên Nhi thưởng thức, dù không phải một Trù Sư chuyên nghiệp nhưng tay nghề của hắn không tệ.

Đêm đến…

“Hôm nay ngủ cùng giường chứ?” Lạc Nam nhìn giai nhân cười hỏi.

Kiếm Uyên Nhi vẫn còn chưa bước qua rào cản tâm lý nằm cùng giường ngủ với nam nhân, mấy hôm nay Lạc Nam đều nằm dưới đất, để cái giường đá trong hang động cho nàng.

Nhưng có vẻ như những tháng ngày sinh hoạt thân cận khiến rào cản tâm lý của nàng ngày càng yếu ớt, lại không từ chối đề nghị của hắn, ngược lại gật nhẹ cái đầu, chậm rãi đặt mông ngồi lên giường.

Ở khoảng cách gần, hương thơm da thịt của thiếu nữ khiến Lạc Nam trong lòng rung động, nhưng hắn vẫn cố gắng áp chế, đè ép tiểu huynh đệ không nghe lời của mình, nép vào vách tường để Kiếm Uyên Nhi nằm thoải mái.

“Đưa tay ra đây.” Kiếm Uyên Nhi bất chợt kéo cánh tay của hắn sang phía mình, nàng gối đầu nằm lên đối diện với hắn.

Lúc này thân thể hai người thoáng ma sát với nhau làm cả hai cùng lúc rùng mình, đặc biệt là da thịt trơn mềm như lụa của nàng khiến Lạc Nam thư thái vô cùng, nhất là cái cảm giác bầu sữa căng đầy ép sát vào ngực làm hắn càng thêm khó chịu.

“Ngủ đi, không cho làm bậy.” Kiếm Uyên Nhi cắn môi, đôi lông mi rung động nhắm lại đôi mắt đẹp.

Lạc Nam nhìn dung nhan kiều diễm của nàng ở khoảnh cách gần, nhịn không được đưa môi hôn phớt lên gò má trắng nõn của nàng.

Kiếm Uyên Nhi mở mắt ra lạnh lùng nhìn hắn.

“Đẹp quá ta nhịn không được.” Lạc Nam cười khổ, liền quay đầu vào tường nhắm mắt.

Kiếm Uyên Nhi nhoẻn miệng cười, ở phía sau vòng tay ôm lấy hắn.

Lạc Nam trong lòng chấn động, bầu sữa đầy đặn áp chặt vào lưng khiến hắn xém chút hóa thân cầm thú.

Nào ngờ bên tai nghe thấy thanh âm thở đều đều của Kiếm Uyên Nhi, thì ra nàng đã lâm vào giấc ngủ.

Hắn âm thầm buồn bực, chỉ có thể cắn răng nín nhịn, cũng nhắm mắt chờ cho qua một đêm.

Danh sách chương (241 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241