Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 96
Phần 96

– Đại ca, nếu như đúng là Đinh Trường Sinh mà nói, chuyện của chúng ta chỉ sợ là phiền toái, em thấy chúng ta hay là không nên trêu chọc đến hắn là xong, tên khốn kiếp này, đó là là khắc tinh của chúng ta, Bạch Khai Sơn chết rồi, A Báo cũng chết rồi, em đêm nay thiếu chút nữa cũng chết trong tay hắn, thằng này không dễ chọc vào…

A Hổ còn sợ hãi nói, bởi vì lời nói A Long mới rồi nói ra đâm toạc một sự kiện, đó chính là nếu đêm nay không phải theo bản năng ngồi xổm nhanh xuống, chỉ sợ hiện tại đã đi gặp A Báo rồi.

– Như thế nào? Mày sợ?

A Long hỏi.

– Không phải, không phải là sợ, nhưng mà chúng ta có rất nhiều phương pháp để kiếm tiền, không cần phải cần phải cứ đâm đầu vào chuyện này để cùng Đinh Trường Sinh phát sinh mâu thuẫn, vạn nhất bị cảnh sát bắt được, chúng ta có khác gì là nhận cái chết đâu, Bạch Khai Sơn có nhiều tiền như vậy, có cái gì hữu dụng đâu, khi đến chết ngay cả hóa vàng tiền mã cũng đều không có.

A Hổ nói ra.

– Mày nói rất đúng, nhưng mà tao nói cho mày biết, qua nhiều năm như vậy, mày ngoại trừ giết người thì còn biết làm cái gì?
– Ách, chuyện này… đến lúc đó từ từ suy nghĩ biện pháp đi.

A Hổ trải qua chuyện tối nay, manh động đã thoái ý, chỉ là tại trước mặt A Long không dám nói, hắn nói được đến trình độ này thì cũng đã là quá mức rồi…

– Tao cũng không muốn khô đao thè lưỡi ra liếm máu mua bán, nhưng mà không có tiền thì cái gì cũng làm được, chính là cho dù muốn mua bán đứng đắn, cũng phải có món tiền đầu tiên, vì vậy nhà xưởng của Tưởng Ngọc Điệp chính là nơi tốt nhất để mua bán, chỉ cần nàng tiếp tục sản xuất ma túy, dựa vào bản lĩnh của chúng ta, hơn nữa còn A Sói nữa, không quá vài năm, chúng ta có thể phú giáp một phương rồi, đến lúc đó chúng ta đổi nghề làm đại lão bản, không thật là tốt hơn sao?

A Long biết rõ, từ khi A Báo chết đi, mấy huynh đệ này lòng trung thành đối với hắn độ đã giảm thấp xuống, nhưng mà trước mắt mà nói, vẫn còn có thể khống chế, vì vậy muốn thừa cơ hội này hảo hảo kiếm một chút, đợi đến lúc kiếm đủ tiền vốn, thì hãy tính đến chuyện giải thể.

Đinh Trường Sinh vốn định sáng sớm đi tìm Thạch Ái Quốc, nhưng mà vừa bước ra cửa, thì thấy cửa gian phòng đối diện mở ra, Tưởng Mộng Điệp ngồi trên một cái ghế nhìn ra ngoài cửa, như vậy chỉ cần Đinh Trường Sinh bước đi ra ngoài nàng sẽ thấy được, trừ phi Đinh Trường Sinh nhảy cửa sổ mà đi.

– Cô một đêm này không ngủ được sao a?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Làm gì có a, sáng sớm tôi thức dậy ngồi đây chờ anh, anh đi đâu thì tôi theo đó, hay là tôi và anh cùng một chỗ quay về Hồ Châu đi, dù sao tôi cũng không dám một mình đi ra ngoài.

Tưởng Mộng Điệp đi chân không, đứng lên đạp tại trên mặt thảm, váy cũng là nhăn nhúm đấy, tóc rối tung, không có chút nào hình tượng thục nữ, xuyên thấu qua cái váy mỏng, Đinh Trường Sinh có thể mơ hồ nhìn thấy hai đầu núm vú nhỏ bé trước ngực nàng nổi lên, bởi vì từ khi giải cứu nàng thì cứ một bộ váy áo mỏng như thế chạy đến nơi đây, bụng bằng phẳng, ấn phía dưới cái rốn khéo léo mơ hồ có thể thấy được, hơn nữa tại bên dưới làn váy mỏng xuyên thấu là một cái quần lót màu hồng trong suốt đấy, dán tại phía trên cái gò mu phồng to, làm cho người ta nhìn thấy từ nay về sau nhịn không được sinh ra xúc động vài phần muốn thân cận vuốt ve…

– Vậy không được, tôi còn phải đi gặp một lãnh đạo, cô cùng đi theo thì còn ra thể thống gì chứ?

Đinh Trường Sinh cau mày nói, Tưởng Mộng Điệp một chút cũng không có khéo hiểu lòng người như Tưởng Ngọc Điệp chị của nàng tỷ tỷ, như thế nào có cảm giác bám theo giống như là keo dính chuột vậy a…

– Tôi đây mặc kệ, anh đã đáp ứng chị của tôi chiếu cố tôi…
– Hắc, lại nhắc nữa…
– Anh rể, yên tâm đi, anh dẫn tôi đi ra ngoài mua quần áo, rồi đến biệt thự cầm lấy ít đồ, sau đó em tránh ở trong xe, tuyệt không đi ra ngoài.

Tưởng Mộng Điệp hứa hẹn nói.

Đinh Trường Sinh bất đắc dĩ, phụng bồi nàng mua quần áo, lại trở về một chuyến tại căn biệt thự, trong nhà cũng không có mất mát cái gì, xem ra đám A Long vẫn còn có chút đạo đức chức nghiệp, nhưng mà điều này cũng làm cho Đinh Trường Sinh lo lắng, xem ra bọn chúng thật đúng là âm hồn bất tán, có thể đoán được trong cuộc sống sau này, đám người A Long không biết có khả năng quấy rối hắn lúc nào.

Trong lúc đang chờ Tưởng Mộng Điệp lấy đồ, điện thoại Đinh Trường Sinh kịch liệt chấn động lên, lấy ra nhìn qua, là điện thoại từ văn phòng Lưu Thành An gọi đến, vốn hắn không muốn tiếp, nhưng mà nghĩ tới lời nói của Dương Phụng Tê, hắn thật đúng là muốn mở mang kiến thức một chút cái công ty Hán Đường Trí Nghiệp này ngưu bức đến tầm nào.

– Đinh khu trưởng, cậu thật là bận rộn a, tối hôm qua tôi gọi cho cậu nhiều mà cũng không có tiếp, như thế nào, là không muốn gặp tôi, hay là đang có việc?

Lưu Thành An nghĩ đến cách dùng tiên lễ hậu binh, nếu như mình cùng Đinh Trường Sinh quả thật sự nói chuyện không được, thì mới dùng đến thủ đoạn của hắn, trực giác nói cho hắn biết, giống như con người của Đinh Trường Sinh, trước thì dùng mềm vẫn là tốt hơn.

– Lưu Tổng, có chuyện gì cứ nói thẳng đi.

Đinh Trường Sinh không có thời gian cùng lão đoán mò khách sáo, vì vậy cũng liền nói ra…

– Cậu còn không có rời khỏi Giang Đô, hay là chúng ta lát nữa gặp mặt đi, như thế nào đây?

Lưu Thành An hỏi.

– Rồi nói sau, buổi sáng tôi còn có việc, nếu có thời gian tôi sẽ gọi điện thoại cho ông, ông nhắn qua số di động của ông đi…

Đinh Trường Sinh nói xong liền cúp điện thoại, bởi vì lúc này Tưởng Mộng Điệp đang lôi kéo một cái rương xuống lầu, hắn chạy đến giúp một chút.

– Cô chuẩn bị dọn nhà sao đây?

Đinh Trường Sinh nhìn xem nàng mang theo túi lớn, bao nhỏ cầm theo, hỏi.

– Không dọn nhà thì sao đây, tôi còn dám ở chỗ này ở à? Hơn nữa, tối hôm qua anh đã đồng ý để tôi chuyển đến nơi ở của anh rồi, như thế nào nhanh như vậy liền đổi ý rồi hả?

Tưởng Mộng Điệp thấy kỳ quái nên hỏi.

– Tôi lúc nào đáp ứng cho cô đến chỗ ở của tôi?

Đinh Trường Sinh không hiểu hỏi.

– Tối hôm qua nói, anh đừng có không thừa nhận.

Tưởng Mộng Điệp bĩu môi đi về hướng bên ngoài, lưu lại Đinh Trường Sinh không hiểu ra sao kéo lấy cái rương lớn ra cửa.

Cứ như vậy làm chậm trễ thời gian, lúc Đinh Trường Sinh đến nhà của Thạch Ái Quốc, thì Thạch Ái Quốc đã đánh xong Thái Cực quyền, bắt đầu ăn sáng, Đinh Trường Sinh tới gõ cửa, thì Tiêu Hồng bước ra mở cửa, Đinh Trường Sinh thở dài một hơi, cũng may không phải Thạch Mai Trinh, chứ không thì lại là một hồi lúng túng.

– Ồ, Trường Sinh, như thế nào lại đến đây, ăn cơm chưa?

Thạch Ái Quốc xoay người nhìn lại là Đinh Trường Sinh, lập tức dừng đũa, hơn nữa còn đứng lên hướng phía Đinh Trường Sinh đi vài bước, Đinh Trường Sinh tranh thủ thời gian tiến lên cầm tay Thạch Ái Quốc.

– Lãnh đạo, thân thể nhìn qua thấy cũng đã khỏe hơn trước rồi…
– Ừ… có chút đỡ hơn, ngồi đi, Tiêu Hồng… lấy cho hắn một chén cháo đi.

Thạch Ái Quốc nhìn thấy Đinh Trường Sinh thật cao hứng, cho tới nay lão đều là xem Đinh Trường Sinh như là con cháu đối đãi đấy, nếu không phải là Đinh Trường Sinh cùng với con gái của Cổ gia đã có hôn ước, lão cũng rất muốn tác hợp Đinh Trường Sinh cùng con gái của mình rồi.

– Thân thể tốt là tốt rồi, đúng rồi, cháu không thấy chị Trinh đâu a?

Đinh Trường Sinh tò mò hỏi, còn tưởng rằng nàng đang ngủ nướng.

– A, đợi tí nữa rồi hãy nói chuyện của nàng, cháu đến sớm như vậy, vậy là đã đến đây từ tối hôm qua à?

Thạch Ái Quốc không đếm xỉa tới hỏi.

– Vâng… đêm qua đến đấy, nhưng quá muộn, nên không dám quấy rầy chú, vì vậy liền sáng sớm chạy tới đây ăn chực rồi.

Đinh Trường Sinh cười giải thích nói.

– Ừ, gặp phải chuyện phiền toái sao?

Thạch Ái Quốc bây giờ ăn rất ít, một quả trứng gà cũng chỉ là ăn một nửa, sau đó liền buông đũa xuống, nhìn Đinh Trường Sinh, hỏi.

– Cũng không phải có nhiều chuyện phiền phức…

Đinh Trường Sinh liền đem tình huống khu Tân Hồ cùng sự tình công ty Hán Đường Trí Nghiệp kể qua, nói còn chưa dứt lời, Đinh Trường Sinh thấy Thạch Ái Quốc sắc mặt xanh mét, xem ra là nổi giận.

– Lũ sâu mọt.

Đinh Trường Sinh nói xong, Thạch Ái Quốc phun ra ba chữ, rất lâu đều không nói gì…

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238