Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 114
Phần 114

Lúc này làm La Bàn Hạ đau đầu không những chỉ là sự tình phát triển kinh tế, mà còn là một đống lớn những chuyện khác, nhìn Đường Linh Linh đang ở trước mặt, La Bàn Hạ trong nội tâm nén giận không thua gì lúc trong cuộc họp đối với Đinh Trường Sinh khi hắn từ chức, lúc đó ông chính là cố nén không có nổi giận, nhưng mà lúc này đây thì nhịn không được.

– Chuyện trọng yếu như vậy, vì sao ngày hôm qua cô không báo cáo cho tôi.

La Bàn Hạ chất vấn Đường Linh Linh, ông là theo từ chỗ của Lâm Xuân Hiểu mới biết được Đinh Trường Sinh đã đi lên tỉnh rồi, hơn nữa còn đi đến tỉnh kỷ ủy, đây là cái gì tiết tấu gì làm cho đầu óc La Bàn Hạ như lạc vào mê hồn trận…

– Điều này rất trọng yếu sao? Một người tại Hồ Châu đã không còn có bất luận chức vụ gì, hắn muốn đi nơi nào, thì hãy cứ để cho hắn đi chứ? Chẳng lẽ tại Hồ Châu chúng ta lại an bài cho hắn chức vụ khác?

Đường Linh Linh cũng không cam chịu yếu thế, nói thật, nàng đối với La Bàn Hạ hiện nay đã ý kiến rất lớn.

Như là cái loại tình huống này, một lãnh đạo mà không thể bảo hộ thuộc hạ của mình, không thể để cho thuộc hạ của mình một lời giải thích cùng an bài, cứ đơn giản xử lý miễn chức, chính điều này đã làm cho nhiều người thấy qua trong lòng cũng rất ấm ức, giống như là Lâm Xuân Hiểu nói vậy, điều này sẽ làm cho cán bộ dưới quyền đối với La Bàn Hạ trong tâm sẽ nguội lạnh…

Lâm Xuân Hiểu vốn là muốn hôm nay đi tìm Đinh Trường Sinh để nói chuyện khuyên hắn ở lại đấy, nhưng mà gọi điện thoại cho hắn thì mới biết được chuyện gì đã xảy ra, mà tất chuyện này trước đó đều phát sinh ở trong văn phòng của Đường Linh Linh, căn bản nàng không có tiết lộ cho bất kỳ người nào khác, đây có thể xem như là trong lịch sử điều chỉnh cán bộ của Hồ Châu thì công tác giữ bí mật làm rất tốt được lần đầu tiên…

– Cô đây là đang chỉ trích tôi sao? Cô biết cô đang cùng ai nói chuyện không?

La Bàn Hạ sắc mặt âm hàn nói.

– La bí thư, ông đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi, nếu như ông cảm thấy tôi không xứng đang với chức vụ này, ông cũng có thể miễn chức tôi đi, chuyện của Đinh Trường Sinh là do người của tổ chức cán bộ tỉnh ủy cùng với người của tỉnh kỷ ủy đến đấy, tôi cũng chỉ có tác dụng truyền đạt lại thông tin mà thôi, chuyện này ông có muốn xen vào cũng không được, tôi cũng xen vào không được.

Đường Linh Linh không khách sáo đối với La Bàn Hạ nói ra.

Đối với Đường Linh Linh mà nói, nàng đích xác bây giờ không cần nhìn sắc mặt La Bàn Hạ, bởi vì nói lý ra, bên trong trận doanh nàng đã sớm hướng chếch về phía Trọng Hải rồi, nàng cũng nhìn ra, La Bàn Hạ sở dĩ đập vào Đinh Trường Sinh quăng ra, trong này cũng không thiếu dụng tâm là nhân cơ hội này gạt bỏ cánh tay phải của Trọng Hải, Đinh Trường Sinh năng lực rõ như ban ngày, khu đang phát triển hắn đã làm tốt như vậy, nếu như thành trì mới là khu trưởng khu Tân Hồ, về sau lại phát triển trở thành giống như khu đang phát triển thứ hai, thì như vậy Đinh Trường Sinh tương lai tiến bộ không thể hạn lượng được, thì Trọng Hải tại Hồ Châu có được sự trợ lực đến mức độ nào thì cũng có thể nghĩ ra.

Hơn nữa, hậu trường Trọng Hải cứng đến bao nhiêu không phải là La Bàn Hạ không biết, vì vậy mượn cơ hội này đem Đinh Trường Sinh đá ra khỏi Hồ Châu, như vậy Trọng Hải còn có thể dựa vào ai để mà gia tăng tiền vốn chính trị của mình đây?

Đinh Trường Sinh ở tại trong văn phòng Thạch Ái Quốc đã hơn nửa ngày, thẳng đến khi Đinh Trường Sinh sắp rời đi, Thạch Ái Quốc đứng dậy đến bên người Đinh Trường Sinh, vỗ bờ vai của hắn, nói ra:

– Mọi thứ để trong đầu nhiều hơn, ban kỷ luật thanh tra không thể so với các cơ quan đơn vị khác, đó là đắc tội với người, cái gọi là minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, cháu phải chú ý đến sự an toàn của mình nhiều hơn, có một số người vì ích lợi của mình, thì bất cứ chuyện gì cũng đều dám làm được.

Đinh Trường Sinh sững sờ, về vấn đề an toàn, hôm nay là lần thứ hai nghe nói đến, tại ban kỷ luật thanh tra thì người lãnh đạo trực tiếp Tề Nhất Hàng đã đến nói vấn đề này, hơn nữa hắn đang sử dụng văn phòng mà trước đây cũng là của một đồng sự trong ban kỷ luật thanh tra đấy, hình như tên là Trần San, điều này làm cho Đinh Trường Sinh ý thức được, không ở trong nghề thì cứ tưởng tình hình cái nghề đó thật là tốt, chính hắn trước kia đối với ban kỷ luật thanh tra thật đúng là không có bao nhiêu hiểu rõ, chẳng lẽ một chuyến đi lần này thật đúng là nguy cơ tứ phía sao?

– Cháu hiểu rồi ạ…
– Ừ, chỉ mong cháu thật sự minh bạch, lão Lý lần này muốn lấy cháu về, chú thấy được rất rõ ràng, cháu bây giờ cơ hồ là bốn bề thọ địch, lão Lý đây chẳng qua là dùng ngươi để đốt một mồi lửa làm cho người phải cố kỵ, cái công ty Hán Đường Trí Nghiệp không phải là ai cũng có thể đắc tội được, cháu có hiểu ý chú nói không?

Đinh Trường Sinh làm sao có thể nghe qua mà không hiểu ý tứ của Thạch Ái Quốc, xem ra bất luận là tỉnh kỷ ủy hay là phía trên của tỉnh kỷ ủy, đối với cái công ty Hán Đường Trí Nghiệp này cũng đều có giữ lại thái độ, nói như vậy, mình ở ban kỷ luật thanh tra mới là an toàn nhất đấy.

– Cháu đã biết, cháu nhất định sẽ cẩn thận hơn…
– Cháu biết là tốt rồi, lại có lời này một chút, nếu như có thể, Hồ Châu có một ít người thì cháu nhất định phải động vào đấy, ngươi bất động người, thì người cũng sẽ đánh ngươi, vì vậy, xem ra cháu nếu đánh rắn thì phải đánh dập đầu, chính cháu phải nắm chắc đi.

Thạch Ái Quốc khi nói xong lời này cơ hồ là cắn răng nói.

Thế nhưng Đinh Trường Sinh sau khi nghe được thì kinh hồn bạt vía, Thạch Ái Quốc đây là ý gì về người Hồ Châu đây, đuổi hắn ra khỏi Hồ Châu, không phải là La Bàn Hạ sao? Chẳng lẽ La Bàn Hạ có vấn đề với Đinh Trường Sinh mà bên trong có những vấn đề mình không hiểu rõ? Nhưng mà rất rõ ràng, cho dù đó là kẻ thù, cũng phải xem cho chuẩn đối phương là thuộc dạng nào, nếu bịa đặt tội danh áp lên, đừng nói đến ai cũng không đáp ứng mình, mà chính mình cái cửa lương tâm cũng không qua được a.

Lập tức chỉ có thể là gật đầu trước nhận lời, đầy là điều sau cùng mà hắn không hiểu ý tứ của Thạch Ái Quốc, đến cùng là có ý gì, mình thật đúng là không rõ.

Đinh Trường Sinh lấy lý do cần tìm chỗ trú ngụ, hướng Tề Nhất Hàng hôm nay xin xin nghỉ, rồi quay trở về khách sạn mà Đinh Trường Sinh đã thu xếp trước đó, Khấu Oánh Oánh cùng Tưởng Mộng Điệp rõ ràng ở đã đến chung trong một gian phòng, như thế làm cho Đinh Trường Sinh mở rộng tầm mắt, hai người trên đường thì nhao nhao, lúc này tại sao lại ở chung trong một phòng đây?

Đinh Trường Sinh không quản đến các nàng, mà trực tiếp tiến vào gian phòng của Đỗ Sơn Khôi.

– Anh chuyến đi này vất vả chứ…
– Khục, vất vả cái gì, so đi du lịch cũng không sai biệt lắm, bất quá cũng may là đã hoàn thành, Kỳ Phượng Trúc rất cẩn thận, Mã Kiều Tam cùng lão ở một chỗ đã thật lâu, nhưng vẫn không chiếm được sự tín nhiệm của lão, đây là phong thư, lão nói chỉ cần người nhận thư nhìn phong thư này, thì cái gì cũng đều minh bạch.

Đỗ Sơn Khôi đem một phong thư cho Đinh Trường Sinh.

Đinh Trường Sinh lấy tới nhìn qua, phía trên viết cũng không có nhiều ý tứ, tối đa là nói Vũ Văn Linh Chi chiếu cố thật tốt cho con gái, sinh hoạt tốt, lão ở bên trong nhà giam cũng rất tốt, tất cả đều không cần lo lắng.

Nhìn hồi lâu Đinh Trường Sinh cũng không nhìn ra phong thư này bên trong có ý gì, nhưng mà nếu như Kỳ Phượng Trúc đã nói như vậy, như vậy phong thư này tầm quan trọng như thế nào cũng có thể nghĩ, vì thế Đinh Trường Sinh vốn là người cẩn thận, sau đó dùng điện thoại chụp một tấm hình để chuẩn bị sẵn bất cứ tình huống nào.

– Ừ, trước như vậy đi, đúng rồi, Mã Kiều Tam tâm tình như thế nào rồi?
– Rất tốt, dựa theo ý của cậu, đã chung cho bên trong nhà giam không ít tiền, hắn hiện tại không ra ngoài làm việc, mà cùng theo Kỳ Phượng Trúc quản lý ở thư viện, hắn rất hài lòng, tôi thấy có lẽ không có vấn đề, chỉ là hắn hiện tại quan tâm nhất chính là giảm hình phạt.

Đỗ Sơn Khôi cau mày nói.

– Chuyện này anh nhớ báo chợ vợ của hắn biết, nhưng mà hắn hiện tại thời gian bị án tù qua ngắn, không có khả năng liền giảm hình phạt ngay bây giờ đâu…

Đinh Trường Sinh phân phó nói.

– Vậy được, tôi sẽ mau chóng làm chuyện này.
– Còn có, em hiện tại đã đến trong tỉnh công tác, nhưng mà chuyện phiền toái cũng nhiều, hiện giờ còn Tưởng Mộng Điệp cùng Khấu Oánh Oánh, sắp tới thì Khấu Oánh Oánh vào học đại học đấy, còn Tưởng Mộng Điệp thì bị anh em A Long tập kích một lần, cũng may em vừa đúng lúc cứu được, nếu anh đến Hồ Châu xong việc rồi thì tranh thủ thời gian quay trở lại đây, đây là địa chỉ căn biệt thự, tìm đến công ty bảo vệ hỏi một chút, tăng cường bảo vệ cho căn biệt, trước anh cứ bảo hộ các nàng một đoạn thời gian, để cho qua trong khoảng thời gian này rồi hãy tính…

Đinh Trường Sinh nói, hắn ngày mai muốn sẽ đi theo Tề Nhất Hàng xuất phát phá án, cũng không biết đi đến nơi nào, vì vậy sự tình bên này phải an bài trước cho tốt, nếu không nhỡ có chuyện gì xảy ra trở tay không kịp, đến lúc đó thì càng thêm phiền toái.

– Được, không thành vấn đề, việc này cứ giao cho tôi.

Đỗ Sơn Khôi nhận lời nói.

Ngày hôm sau Đinh Trường Sinh vừa tới văn phòng, thì đã bị Tề Nhất Hàng kêu đi qua văn phòng.

– Đinh phó chủ nhiệm, chúng ta hôm nay xuống dưới phá án, cậu lái xe của mình hay vẫn đi cùng xe với chúng tôi…
– Tề chủ nhiệm, nếu không cứ như vậy đi, tôi lái xe của mình, anh ngồi xe của tôi chúng ta trên đường đi cũng tiện trao đổi, nhờ anh chỉ cho tôi biết thêm về quy củ của kỷ ủy chúng ta, bởi vì tôi sợ không hiểu những quy củ này, đắc tội với người là chuyện nhỏ, chỉ là lo lắng làm chậm trễ sự tình…

Đinh Trường Sinh thương lượng nói.

– Tốt lắm, đi thôi.

Tề Nhất Hàng cùng theo Đinh Trường Sinh lên chiếc xe của hắn, phía trước là một chiếc xe du lịch Jinbei, Đinh Trường Sinh không nhìn thấy rõ trong xe có bao nhiêu người, nhưng mà trong lòng của hắn nói thầm, đây là làm bản án gì, mà lại gây nên động tĩnh lớn như vậy.

– Tề chủ nhiệm, chúng ta đi chỗ nào đây?
– Đi đến thành phố Bạch Sơn… À… đúng rồi, tôi nhớ ra cậu cũng là người của Bạch Sơn phải không?

Tề Nhất Hàng hỏi.

Đinh Trường Sinh trong nội tâm ngược lại là run lên, thời điểm này đi đến thành phố Bạch Sơn, còn dẫn theo nhiều người như vậy, nếu là bản án này liên quan đến bí thư thành ủy mà nói, thì cũng không thể nào để cho Tề Nhất Hàng một chủ nhiệm cấp phòng đi a, ít nhất cũng phải là phó bí thư ban kỷ luật thanh tra tỉnh, hơn nữa, cũng không có khả năng xuống dưới rồi tự mình bắt người a, bổi vì đơn giản chỉ cần gọi điện thoại đến trong tỉnh họp, chẳng phải là giải quyết xong?

– Đúng vậy, tôi là người huyện Hải Dương, thành phố Bạch Sơn.

Đinh Trường Sinh nói ra, trong nội tâm vẫn đang suy nghĩ, nếu như biết rõ ta đã là người huyện Hải Dương, thành phố Bạch Sơn, thì có cần phải hỏi sao?

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238