Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 166
Phần 166

Đinh Trường Sinh đi rồi, Lý Thiết Cương ngồi trầm tư, hình như là phiền muộn dị thường, mà lúc này điện thoại của ông vang lên, cũng không thấy dãy số, cầm lên tiếp thông:

– A lo… là vị nào?
– Thiết Cương, là Chu Minh Thủy đây, giờ có thì giờ rảnh không? Có một thuộc hạ cũ mang tới cho tôi mấy cân trà, biết rõ ông xem trà như mạng, chi bằng chúng ta tìm một chỗ uống một chén đi…

Chu Minh Thủy tại trong điện thoại nhẹ nhàng nói…

Đinh Trường Sinh vừa vào cửa liền nhìn thấy sắc mặt Lương Văn Tường thật không tốt xem, hình như là đang rất tức giận, điều này làm cho Đinh Trường Sinh hoài nghi Lương Văn Tường đây là cố ý để cho mình thấy đấy, người như Lương Văn Tường vậy, tu luyện trong quan trường mấy thập niên, vui buồn không hiện mới là biểu hiện cơ bản, có thể làm ra cái dạng này rõ ràng là biểu đạt đối với mình bất mãn a.

Kiều Hồng Trình cũng không lên tiếng, tìm chỗ ngồi xuống, mà Đinh Trường Sinh đương nhiên là không có cái đãi ngộ này rồi, hơn nữa nhìn thấy Lương Văn Tường đang thối mặt kia, cũng không biết mình đắc tội gì với ông ta.

– Dương Phụng Tê có chuyện gì xảy ra?

Lương Văn Tường nhìn Đinh Trường Sinh, liền hỏi.

– Dương Phụng Tê làm sao vậy?

Đinh Trường Sinh ra vẻ không biết hỏi ngược lại.

– Dương Phụng Tê quay về Mỹ, việc này làm sao cậu biết?

Lương Văn Tường hỏi.

– A, cháu tiễn đưa nàng đi, nàng nói nàng ở trong nước bị uy hiếp không an toàn, cho nên là nhanh chạy quay về tổng bộ của công ty ở Mỹ Quốc còn hơn là ở trong nước có thể bị chết không minh bạch a…
– Càn rỡ, cậu cói biết lời này của cậu hậu quả ra sao không? Cái gì mà là nhận lấy uy hiếp, thân người không an toàn, lời này có ý tứ gì, cậu đây là đang chất vấn hoàn cảnh trị an Giang Đô hay là chất vấn hoàn cảnh chiêu thương của Giang Đô?

Lương Văn Tường hỏi.

Nhưng mà, câu hỏi này kỳ thật hỏi cho có, còn đối với Đinh Trường Sinh giờ này có cái gì hữu dụng, Dương Phụng Tê đi nơi nào cùng Đinh Trường Sinh có nửa xu nào quan hệ? Còn chính là Lương Văn Tường chứ không là ai khác, ông là bằng hữu của cha Dương Phụng Tê tâm đầu ý hợp, vì vậy nếu như Dương Phụng Tê tại Giang Đô có xảy ra chuyện gì, thì Lương Văn Tường thật đúng là không tiện giải thích nói rõ, tuy rằng đây là sự thật, nhưng mà Lương Văn Tường lại không có thừa nhận chuyện này.

– Ồ, thư ký trưởng, cháu có nhờ chú chuyển giao lại với Lương chủ tịch cái đồ vật kia, chú chưa có chuyển sao?

Đinh Trường Sinh ra vẻ kinh ngạc nhìn về phía Kiều Hồng Trình, hỏi.

– Chuyện gì?

Kiều Hồng Trình cũng không nhận lấy chuyện này…

Đinh Trường Sinh con ngươi đảo một vòng liền minh bạch là chuyện gì xảy ra rồi, xem ra chính mình là bị lừa được, hai người này xem ra là đã dự mưu cùng nhau không nhận thức đến việc này rồi.

– Được rồi, cháu sẽ báo cáo một chút với Lương chủ tịch, Dương Phụng Tê sở dĩ quay về Mỹ, là vì có người hướng nàng gửi đến mấy viên đạn, tối hôm qua lại đột kích kiểm tra gian phòng của nàng, mà tất các các chuyện này hiển nhiên có người ở sau lưng thao túng đấy, cho nên nàng cảm thấy sự an toàn bị uy hiếp, lúc này mới tức giận mà ly khai đấy, tất cả đều là chuyện thật, nếu Lương chủ tịch không tin, có thể điều tra.

Đinh Trường Sinh nói.

Đinh Trường Sinh nói xong những lời này, nhìn về phía Lương Văn Tường, trong nội tâm không khỏi nghĩ đến… Ài… xem ra bất cứ người nào một khi bước vào quan trường, đều là không có đường quay về đấy, thật ra thì Đinh Trường Sinh rất là kính trọng Lương Văn Tường đấy, nhưng sau khi nhìn đến Lương Văn Tường biểu hiện tại trong chuyện này với Dương Phụng Tê, thì hắn thất vọng đến cực điểm, Dương Phụng Tê mặc dù là một người làm ăn, kiếm tiền là điều ưu tiên đấy, nhưng mà nàng tới Giang Đô là làm bàn đạp cho Lương Văn Tường, thế nhưng là Lương Văn Tường không những là không có ủng hộ nàng, ngược lại là còn khuyên nàng buông tha cho lợi ích vốn đã đến trong tay, điều này không thể không làm cho người ta cảm thấy thất vọng chán chường…

– Những sự tình này tôi sẽ điều tra đấy, nhưng mà tôi hy vọng về chuyện của công ty Bàn Thạch liên quan đến đầu tư, nhất là cậu về sau không nhúng tay vào nữa, hãy làm làm tốt chuyện của mình, chứ đừng có khắp nơi đều quấy một gậy…

Lương Văn Tường không vui nói.

– Ách… vậy ý của Lương tỉnh trưởng, nói cháu là một cây gậy quấy phân heo đúng không trưởng thư ký?

Đinh Trường Sinh ra vẻ vô tội hỏi hai người nói.

– Cậu thích lý giải như thế nào thì lý giải, đi ra ngoài đi, từ bây giờ tôi không muốn sự tình của Dương Phụng Tê lại nghe đến tên của cậu nữa.

Lương Văn Tường không kiên nhẫn nói.

Đinh Trường Sinh gật đầu, bất đắc dĩ rời khỏi văn phòng Lương Văn Tường, Kiều Hồng Trình rút cuộc nhịn không được, đợi đến lúc Đinh Trường Sinh rời đi, liền mỉm cười.

– Ông còn cười, hãy nhìn chằm chằm nhanh chuyện này, quyết không thể lại để xảy ra sự cố nữa, đúng rồi, bên kia Hán Đường Trí Nghiệp có tin tức gì không?

Lương Văn Tường nhìn Kiều Hồng Trình hỏi.

– Bọn hắn hiện tại đang tìm cách dập tắt lửa, chỉ là mấu chốt cái chuyện này sau khi xáo xào như vậy, thì cái khoản giao dịch mảnh đất kia còn có thể hay không tiến hành, sẽ rất khó nói, xem ra công ty Bàn Thạch cũng không phải là khoanh tay đứng nhìn, rất có thể sẽ mướn không ít người tại trên mạng phát bài bài viết, tôi xem, chuyện này đến cùng đi về hướng nào, còn rất khó nói.
– Đó là sự tình của bọn họ, chuyện giao dịch không thành cũng không liên quan gì đến chúng ta… Hừ… Đinh Trường Sinh tiểu tử này đi đến đâu thì nhất định nơi đó sẽ có chuyện xấu, tôi lo lắng mặc dù là Hán Đường Trí Nghiệp đang giải quyết vấn đề truyền thông, nhưng có thể không có thể dọn dẹp được về phương diện lực cản khác, tôi dám đánh cuộc, Đinh Trường Sinh này nhất định sẽ duỗi tay ra, ông đợi đến lúc đó xem kịch vui đi…

Lương Văn Tường nhíu mày nói ra.

– Chúng ta là cứ như vậy đứng nhìn xem, hay là nên nhắc nhở bọn hắn một chút…

Kiều Hồng Trình hỏi.

– Cũng không cần, chúng ta không có cái nghĩa vụ này, chuyện này tôi đã làm vô cùng không trượng nghĩa rồi, chúng ta không cần phải lại đi giúp bọn hắn đâm hàng rào.

Lương Văn Tường vẻ mặt buồn phiền nói ra.

– Thế nhưng nếu như chúng ta cái gì cũng không làm, không hẳn là những người khác cái gì cũng không làm, Đinh Trường Sinh hiện tại thuộc về Lý Thiết Cương quản, nhưng mà Lý Thiết Cương lần này đi ra làm chuyện này, hắn không có gì có thể cố kỵ nữa đấy, mà Thạch Ái Quốc lại là lãnh đạo cũ của Đinh Trường Sinh, tại trong chuyện này nhất định là ủng hộ Đinh Trường Sinh, còn Chu Minh Thủy là người của Tần gia ở trên kinh thành, sau lưng Tần gia cũng có một đám người đang dựa vào Tần gia ăn cơm, tôi nghe nói đại tiểu thư của Tần gia là Tần Mặc cùng Đinh Trường Sinh lại có quan hệ rất tốt, như vậy tính ra… À… còn có một Ấn Thiên Hoa, Đinh Trường Sinh lại là thư ký trước đây của Trọng Hải, cái quan hệ này phức tạp đến nước này, có thể nói là nếu Đinh Trường Sinh có động tác, rất có thể là sẽ được kết quả mấy nhà kia thỏa hiệp, mà chúng ta cứ như vậy thì không có gì liên quan để dựa vào?

Kiều Hồng Trình hỏi.

Kiều Hồng Trình nói xong những lời này, Lương Văn Tường trên mặt biểu lộ ra rất là quái lạ đấy, trước kia ông chưa từng có theo góc độ nhìn Đinh Trường Sinh mà lo lắng đến những vấn đề này, nhưng mà sau khi Kiều Hồng Trình vừa phân tích, ông đột nhiên phát hiện, gia hỏa này rõ ràng lặng lẽ không có âm thanh, lại nằm trong biên chế một mạng lưới lớn như vậy.

– Vị trà ra sao rồi? Tên thuộc hạ lúc cho tôi có nói là trà búp Minh Tiền, có đúng không?

Chu Minh Thủy nhìn xem Lý Thiết Cương say mê thưởng thức hương trà, hỏi.

– Hắc, hôm nay tôi coi như là có lộc, không tệ… không tệ, đích xác là trà búp Minh Tiền đấy, mùi vị đúng là của nó…

Lý Thiết Cương vừa cười vừa nói, sau đó lại nhấp một miếng tại, tại trong miệng ngậm lấy, sau đó từ từ mới nuốt xuống.

– Vậy là tốt rồi, đây là một cân trà, tiễn đưa cho ông đây.

Chu Minh Thủy từ dưới bàn xuất ra một bao trà, đưa cho Lý Thiết Cương, nói ra.

– Vô công bất thụ lộc, Chu bí thư đã cam lòng xuất vốn như vậy, tôi biết rõ là tôi có thể làm được chút gì?

Lý Thiết Cương là bí thư ban kỷ luật thanh tra, đương nhiên biết rõ cái chuyện này, tuy rằng Chu Minh Thủy hướng mình đút lót, việc này nói ra thì người nào cũng không tin, nhưng là mình dù sao cũng phải biết rõ, cái cân trà trà có đáng giá hay không, thì mình còn phải trả giá đây…

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238