Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 206
Phần 206

Đinh Trường Sinh đến bệnh viện, gặp Tề Nhất Hàng, hai người đi lên sân thượng bệnh viện, nơi đây từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn thấy được rất xa, nhưng mà hai người lại không có tâm tư ở chỗ này ngắm phong cảnh.

– Người thì đã mang đến rồi, nhưng mà bước tiếp theo thì kế hoạch của cậu ra sao?

Tề Nhất Hàng nhìn Đinh Trường Sinh hỏi.

– Vấn đề kinh tế nếu hắn có khai ra cũng không đủ để có được lực làm rung động, vì vậy, chúng ta chỉ có thể là theo hướng vụ án giết người mà bắt tay vào làm, nếu không, rất khó đem La Đông Thu triệt đánh ngã, một khi cha hắn đã biết đến việc này, chúng ta liền sẽ bị treo.

Đinh Trường Sinh nói như đinh chém sắt.

– Cậu nói thì nhẹ nhàng như vậy, việc này hắn đâu phải con nít bị hù dọa giật liền thừa nhận, đây là việc giết người, hắn biết hậu quả sẽ là gì đấy, tôi thấy đây là một khúc xương cứng khó gặm a.

Tề Nhất Hàng phiền muộn nói.

– Đúng vậy… bằng không như thế này đi, em chịu trách nhiệm bên La Đông Thu, anh chịu trách nhiệm Cảnh Trường Văn bên này, tiếp tục đào sâu thử xem, để coi còn có thể moi ra được thêm gì hay không? Em tin rằng Cảnh Trường Văn sẽ không đơn giản chỉ là lời khai có như vậy, hắn và La Đông Thu kết giao thời gian không ngắn.

Sau một ngày nhịn đói, La Đông Thu cuối cùng yêu cầu gặp Đinh Trường Sinh, khi chứng kiến Đinh Trường Sinh một tay nhấc lấy một túi bánh bao hấp Hàng Châu, nơi này là hầm trú ẩn, mùi vi6 bánh bao rất nhanh tản ra trong phòng, cho nên khi Đinh Trường Sinh vừa tiến vào, toàn bộ không gian đều là mùi vị bánh bao.

La Đông Thu sống an nhàn sung sướng đã quen, sau một ngày đói bụng, trong bụng trống rỗng, lúc này trông thấy bánh bao, so với cha ruột của mình còn thân hơn.

– Tìm tôi có chuyện gì, tôi rất bận đấy, anh xem, ngay cả cơm cũng không có thời gian ăn đây này, nói đi, tôi không có thời gian cùng anh nói chuyện phiếm đâu…

Đinh Trường Sinh bày làm ra một bộ không sao cả, nói ra.

– Cho tôi ăn chút gì đi, nếu tôi chết đói thì cậu cũng không có chỗ gì tốt, cậu đã là đại diện cho tỉnh kỷ ủy, trong khi quyền lực của tỉnh kỷ ủy cũng không được làm cho tôi chết, hơn nữa cha tôi cũng sẽ không mặc kệ mà không hỏi đấy, cậu có thể nghĩ kỹ, Đinh Trường Sinh… cậu muốn cái gì, tôi đều có thể thỏa mãn, đây không phải là tôi nói khoác lác, tiền, địa vị, chỉ là một câu của tôi mà thôi.

La Đông Thu không kịp thở nói ra.

– Tôi hiểu, đối với anh mà nói, đây chỉ là sự tình một câu, vậy chúng ta làm giao dịch đi, tôi muốn biết kẻ bắn lén làm Đàm Quốc Khánh chết là ai?

Đinh Trường Sinh đột nhiên nói sang chuyện khác, hỏi.

Nghe được cái tên Đàm Quốc Khánh này về sau, La Đông Thu đột nhiên an tĩnh lại, lẳng lặng nhìn Đinh Trường Sinh, hắn hiểu được ý tứ của Đinh Trường Sinh, xem ra Cảnh Trường Văn quả nhiên đã là bán rẻ mình rồi, việc bắn lén Đàm Quốc Khánh không có mấy người biết rõ, mà Cảnh Trường Văn lại hoàn toàn biết rõ đấy…

Nếu Cảnh Trường Văn phản bội, như vậy mình sẽ có nhiều chuyện sẽ bị phơi bày ra dưới ánh nắng mặt trời phía dưới, không còn điều gì bí mật nữa, điều này làm cho La Đông Thu trong nội tâm từng đợt phát lạnh, một loại cảm giác vô lực tại trong thân thể của mình lan tràn, khuếch tán với tốc độ cực nhanh.

– Tôi không rõ cậu đang nói cái gì, tôi chỉ thông qua Tưởng Hải Dương mà nhận thức Đàm Quốc Khánh, nhưng mà cùng người kia cũng không quen thuộc lắm, vì vậy cậu hỏi những vấn đề này, tôi thật sự không biết trả lời như thế nào đây…

La Đông Thu vẫn như cũ mạnh miệng nói.

– La Đông Thu, kỳ thật lấy bối cảnh của anh, coi như là đem trời chọc cái lỗ thủng, thì cũng không thành vấn đề, Đàm Quốc Khánh chết cùng anh có quan hệ hay không thì kết quả cũng giống nhau đấy, tôi tin rằng anh cũng không có việc gì, không ai nguyện ý vì một người chết mà dám đắc tội với cha của anh, nhưng còn chúng tôi thì khác, chúng tôi chính là làm cái chuyện này y, nếu chúng tôi không lấy được kết quả, thì chúng tôi không có biện pháp kết thúc, nhưng mà người chịu tội chính là anh đấy, lời của tôi nói rất rõ ràng chứ?

Đinh Trường Sinh cười cười, trước mặt La Đông Thu, nói ra.

– Đinh Trường Sinh, cậu cho tôi là con nít lên ba sao, sự tình của Đàm Quốc Khánh không phải là vấn đề kinh tế, đó là nhân mạng, tôi thừa nhận, tôi dựa vào thế lực của cha tôi gây ảnh hưởng ở bên ngoài nhận thầu các công trình, bao gồm có cả mảnh đất dệt xưởng Hồ Châu kia, nhưng mà tôi quả thật không có dính qua vấn đề nhân mạng, người nào cùng cậu nói tôi cùng cái chết của Đàm Quốc Khánh có quan hệ?

La Đông Thu cũng là người từ chính trị thế gia đi ra, cũng đã thấy sóng to gió lớn, đối với Đinh Trường Sinh loại ý đồ trẻ con này xui bẩy xưng tội, hiển nhiên là La Đông Thu có chuẩn bị tâm lý đấy, như thế nào có thể thừa nhận, có đánh chết cũng không thừa nhận, đây là ranh giới cuối cùng.

Hắn cũng hiểu rõ, vấn đề kinh tế thì có thể nói khai rõ, cùng lắm thì nuốt vào được bao nhiêu thì nhổ ra, cùng lắm thì cha mình có thể bởi vì vấn đề của mình mà bị liên quan ảnh hưởng đến con đường chính trị, thế nhưng một khi mình thừa nhận Đàm Quốc Khánh chết có quan hệ đến mình, hậu quả kia liền nghiêm trọng chứ không phải bình thường, ai cũng cứu không được mình…

– Vậy được rồi, anh đã thừa nhận là anh dựa vào quyền hành La bí thư để nhận không ít sự tình, vậy nói đi, chúng ta muốn nghe xem, bất quá, La Đông Thu, tôi chỉ nhắc nhở anh một câu, anh nói mỗi một sự việc nào đó, thì tôi đều đi xác minh, nói một cách khác, anh nói càng là gọn gàng, thì anh sẽ được đi ra ngoài càng sớm…

Đinh Trường Sinh nói ra.

Kế tiếp mấy ngày sau, La Đông Thu nôn ra một số sự việc, có rất nhiều sự tình cùng Tưởng Hải Dương có quan hệ…

Còn Tưởng Hải Dương đã vài ngày nay cũng không có liên hệ được với La Đông Thu rồi, lòng của hắn trầm xuống, liên gọi cho điện thoại cho mấy tên thủ hạ của La Đông Thu, bọn chúng cũng không biết La Đông Thu đi đến nơi nào, xa ngút ngàn dặm không có tin tức gì…

Bất đắc dĩ, Tưởng Hải Dương gọi cho La Minh Giang, nhưng mà việc con trai mất tích thì lão cũng không để ý, La Đông Thu thường xuyên vài ngày không trở về nhà đó là bình thường, chỉ là lúc La Minh Giang nhận được điện thoại Tưởng Hải Dương, thì lại là sửng sốt.

– Bác La… cháu là Tưởng Hải Dương, bác có biết anh Thu đi đâu không? Vài ngày qua cháu liên lạc không được…
– Hắn không phải là đang xử lý công chuyện tại công ty sao?

La Minh Giang nghi ngờ hỏi…

– Không có, người của công ty nói, vài ngày rồi cũng chưa thấy qua anh Thu rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

Tưởng Hải Dương rất cẩn thận ném ra một vấn đề nghi vấn nói.

– Gặp chuyện không may? Có thể xảy ra chuyện gì chứ?

La Minh Giang nhíu mày hỏi.

– Chuyện này, cháu cũng không rõ ràng lắm.

Tưởng Hải Dương chột dạ nói ra.

Thời điểm này, La bí thư đột nhiên nhớ tới con trai mình mấy ngày hôm trước nói tới tại Hồ Châu có một tên thủ hạ bị bên tỉnh kỷ ủy khống chế, vỗ đầu một cái, lúc này mới ý thức tới khả năng thật sự đã xảy ra chuyện.

– Được rồi, bác đã biết, để bác đi hỏi một chút xem sao.

La Minh Giang không có chút nào dấu hiệu tại trong điện thoại bối rối với Tưởng Hải Dương, đã làm đến cán bộ cấp tỉnh, bản lĩnh nay thì phải có đấy, ông liền nghĩ đến Lý Thiết Cương, ngươi thật là tài giỏi, rõ ràng đem sự tình làm trên đầu của ta, lá gan không nhỏ a.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238