Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 132
Phần 132

Miêu Miêu nhìn xem Đinh Trường Sinh ngồi tại đối diện mình, phảng phất là đang nhìn một phú hào, nếu như mình không hảo hảo làm thịt một chút, thì mình cũng thực có lỗi với bản thân, vì vậy nàng cầm thực đơn gọi những món ăn mắc nhất, phục vụ viên phải nhắc nhở ba người đã kêu món đủ ăn, nhưng mà Miêu Miêu thì không quan tâm.

– Này, con không có lỗ tai a, gọi nhiều món như vậy người nào ăn cho hết a.

Phó Phẩm Ngàn có chút tức giận, nói ra.

– Mẹ quản được sao? Cũng không phải là mẹ bỏ tiền, mẹ cứ lo việc mẹ ăn đi, còn nếu như không muốn ăn, thì có thể đi về.

Miều Miêu nói cũng không ngẩng đầu lên, vẫn là tiếp tục gọi món ăn.

Đinh Trường Sinh thấy được cái gì gọi là phản nghịch rồi…

– Hừm… tại sao con nói được lời như thế chứ…

Phó Phẩm Ngàn xắn tay áo muốn trình diễn múa võ, thấy được Đinh Trường Sinh hãi hùng khiếp vía, liền kéo nàng lại, trước kia Phó Phẩm Ngàn không có tính khí như thế này, như thế nào bây giờ tính khí lại nóng nảy như vậy.

– Đinh Trường Sinh, chú thấy chưa, mỗi ngày cháu đều sinh hoạt trong hoàn cảnh như vậy, được rồi, mang thức ăn lên đi, đói bụng rồi.

Miêu Miêu đem menu đưa cho phục vụ viên, rồi liên tiếp phê phán mẹ của mình…

– Con còn nói thêm lần nữa, có tin hay mẹ đánh chết con…

Phó Phẩm Ngàn quả thực là tức nổ phổi rồi.

– Chú xem một chút, mỗi ngày đều là như vậy, hiện tại mỗi ngày cháu đều sợ hừng đông, bởi vì chỉ có ban đêm thì cháu mới có thể tạm thời an tĩnh lại, Đinh Trường Sinh, cháu van chú, hoặc là chú mang cháu đi, hoặc là chú đem mẹ mang đi.

Miêu Miêu chỉ vào Phó Phẩm Ngàn nói ra.

Mắt thấy hai mẹ con nàng sắp đánh nhau, Đinh Trường Sinh quả thực là mở rộng tầm mắt rồi, đúng là như thế, Miêu Miêu so với trước kia càng thêm phản nghịch rồi, dám nói dám làm, Phó Phẩm Ngàn lo lắng là chính xác, nhưng mà nàng thì không phải là con của hắn, mình thật đúng là cũng không tốt quản, chỉ có thể là làm người hòa giải ba phải mà thôi.

– Tốt rồi, tốt rồi, trong nhà chỉ có hai mẹ con, mà cũng không thể yên lành được, thật sự là phục các người rồi, Miêu Miêu đang là tuổi ăn tuổi lớn, muốn ăn cái gì thì cứ ăn cái đó, được rồi, không tức giận nữa…

Đinh Trường Sinh an ủi Phó Phẩm Ngàn.

– Đúng đấy, mẹ xem Đinh Trường Sinh nói kìa…
– Con câm miệng, Đinh Trường Sinh là cái tên để con kêu hả? Không biết lớn, nhỏ gì cả…

Đinh Trường Sinh vừa mới khuyên bảo xong tiêu tan chút hỏa khí, Phó Phẩm Ngàn lại nghe Miêu Miêu mở miệng một tiếng Đinh Trường Sinh kêu, trong nội tâm lửa thoáng cái lại dâng lên.

– Hảo hảo, không gọi Đinh Trường Sinh nữa, vậy tên là gì, mẹ nói cho con biết tên gì đi…

Miêu Miêu trợn mắt nhìn Phó Phẩm Ngàn, không chút nào yếu thế nói.

Đinh Trường Sinh đang muốn cấp bách khuyên giải đâu rồi, nhưng mà thời điểm này điện thoại của hắn đột nhiên vang lên, Đinh Trường Sinh nhìn qua, là Thành Công gọi tới, thấy Đinh Trường Sinh cầm nghe điện thoại, hai nàng này thoáng cái không lên tiến nữa, lẳng lặng đợi Đinh Trường Sinh nói chuyện, còn Miêu Miêu thì đưa đầu muốn nhìn một chút là ai gọi điện thoại tới.

– Này, Thành Công, tìm em có việc à.

Đinh Trường Sinh khách sáo hỏi, hắn cũng lý giải sự khó xử của Thành Công, nói thật, Đinh Trường Sinh cũng sợ Thành Công tìm gặp hắn, vạn nhất nhờ hắn làm chuyện gì trái với nguyên tắc, điều này sẽ làm cho Đinh Trường Sinh thật khó khăn, nhưng mà với tư cách bằng hữu, hắn lại không thể không tiếp cú điện thoại này.

– Trường Sinh, ăn cơm chưa? Chúng ta cùng lăn một bữa cơm đi, mấy ngày nay bận quá, cũng không có thời gian gặp cậu nên giờ mời khách từ phương xa đến dùng cơm.

Thành Công tại trong điện thoại nói.

– Ừ, vậy để lần sau đi, em đang ở bên ngoài ăn cơm rồi, như vậy đi, anh nói địa điểm, em cơm nước xong xuôi lập tức đi tới, thế nào?
– Vậy được, quyết định vậy đi, để tôi nhắn địa chỉ, tôi chờ cậu…

Nhìn xem Đinh Trường Sinh nhíu mày tiếp điện thoại, Miêu Miêu cũng không dám lên tiếng nữa…

– Nếu em có chuyện, cứ đi trước đi, lát nữa tự chị trở về cũng được rồi.

Phó Phẩm Ngàn nhẹ nói nói.

– Chị cũng đã nghe được, em nói ăn cơm xong mới đi, lúc này mà đi, không phải là chịu đói sao, với lại chuyện trọng yếu đến đâu so ra cũng kém với cùng hai mẹ con chị ăn cơm, Miêu Miêu đi ra lấy thức ăn đi, chú cũng đói bụng, nhìn xem có cháu có muốn ăn thêm cái gì thì gọi thêm, được không?

Đinh Trường Sinh cười đối với Miêu Miêu nói ra.

Miêu Miêu con ngươi đảo một vòng liền hiểu ra có khả năng Đinh Trường Sinh có chuyện muốn nói riêng với mẹ mình, vì vậy liếc mắt rồi đi ra.

– Chị xin nghỉ phép dạy học được một đoạn thời gian có được không?

Đinh Trường Sinh thấy Miêu Miêu sau khi rời khỏi đây, liền xoay mặt hỏi Phó Phẩm Ngàn.

– Xin phép nghỉ? Có chuyện gì xảy ra sao?

Phó Phẩm Ngàn gặp Đinh Trường Sinh bộ dạng khó xử hỏi.

– Vừa rồi lúc trên xe em chưa có nói rõ, mới đầu em cho rằng khả năng không có việc gì xảy ra, nhưng mà hiện tại, có thể sẽ có phiền toái, vừa rồi mới gọi điện thoại tới cho em là con trai của chủ tịch Thành Thiên Hạc thành phố Bạch Sơn, hắn cùng em là bằng hữu, nhưng mà hiện em đã điều đến công tác tại tỉnh kỷ ủy rồi, mà lần này em đến Bạch Sơn, là điều tra vụ án đấy, em không biết vụ án này có dính gì đến Thành Thiên Hạc hay không, cho nên nếu như mẹ con chị còn ở tại Bạch Sơn, em lo lắng Thành Công con trai của Thành Thiên Hạc dùng mẹ con chị để áp chế em, em lo lắng đến sự an toàn của các người, đương nhiên, tất cả đều là suy đoán, em không biết đến cùng sẽ phát sinh chuyện gì, đây là lo lắng của em, nên em muốn mẹ con chị đi ra nước ngoài du lịch một thời gian, về tiêu phí thì chị không cần lo lắng để em lo, thế nào?

Đinh Trường Sinh nói xong những lời này, thở dài…

Đinh Trường Sinh nói những lời này làm cho người nghe quá mức làm kinh sợ, mình và Đinh Trường Sinh vẫn luôn là rất cẩn thận đấy, chẳng lẽ những người kia đã biết quan hệ của mình cùng Đinh Trường Sinh, nghĩ tới đây, tuy rằng trong phòng mở ra điều hòa, nhưng mà trên đầu Phó Phẩm Ngàn mồ hôi đã chảy ra rồi.

– Ý em nói là những người kia đã biết rõ quan hệ của chúng ta?

Tỉnh táo lại, Phó Phẩm Ngàn run giọng hỏi.

– Ừ, kỳ thật trước kia khi biết chị, em đã nhận thức bọn họ, lúc ấy đi chị đi tới cái quán bar kia, chính là quan bar do hắn mở đấy.

Đinh Trường Sinh giải thích nói.

Phó Phẩm Ngàn mặc dù có chút mộng, nhưng mà cũng may là có Đinh Trường Sinh tại bên người, nàng liền hiểu Đinh Trường Sinh đang khó xử, kỳ thật Đinh Trường Sinh hoàn toàn có thể không cần phải tự nói với mình những thứ này, cũng có thể có thể không có việc gì, nhưng mà hắn phòng ngừa chu đáo, đem tất cả tình huống xấu nhất tính toán ra…

– Vậy công tác của chị thì làm sao bây giờ?

Phó Phẩm Ngàn suy nghĩ một chút hỏi.

– Công tác chẳng qua là cũng là một cách mưu sinh, chị yên tâm, chỉ cần chị đi ra nước ngoài, toàn bộ sở hữu tiêu phí, thẳng đến hưu bổng của chị thì em sẽ chuẩn bị tốt cho chị, bất quá, em cũng không phải đề nghị chị xin nghỉ dạy luôn, mà chỉ làm động tác xin nghỉ không ăn lương, trước mắt cứ rời đi một đoạn thời gian rồi hãy tính, coi như là xuất ngoại du lịch, còn vấn đề Miêu Miêu đi học chị cũng không cần lo lắng, nếu nàng thi không đậu đại học, em sẽ để cho nàng xuất ngoại học đại học, em biết rõ tầm quan trọng giáo dục, vì vậy sẽ không để cho Miêu Miêu chậm trễ trong việc học tập đâu.

Đinh Trường Sinh tiếp tục trấn an nói.

– Vậy được rồi, để chị suy nghĩ thật kỹ, rồi cùng Miêu Miêu thương lượng một chút.

Phó Phẩm Ngàn nói ra.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238