Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 149
Phần 149

Nguyên lai, sau khi thương lượng, người Thành gia cuối cùng quyết định đêm nay không đi, mà sẽ lưu lại yên lặng theo dõi kỳ biến, thế nhưng Thành Thiên Hạc cùng Điền Quế Như không có mặt ở đây, ngồi trong nhà chờ ban kỷ luật thanh tra tới cửa chính là Thành Công, hắn không phải người của chính phủ, vì vậy nếu như người của ban kỷ luật thanh tra quả thật tối nay cửa, như vậy mình cũng có thể ngăn cản được một lúc, người của ban kỷ luật thanh tra sẽ không làm được gì hắn, bởi vì Thành Công làm việc rất sạch sẽ, làm cho người không có cớ gì để làm khó, đây cũng là nguyên nhân hắn có đủ can đảm lưu lại.

Còn Thành Thiên Hạc cùng Điền Quế Như thì trốn ở trong phòng của Thành Công, nhưng mà thẳng đến hừng đông, người của ban kỷ luật thanh tra cũng không có tới cửa, điều này cũng làm cho Thành Công đoán không ra đến cùng chuyện gì xảy ra, nếu như ban kỷ luật thanh tra đã nắm giữ manh mối, vì cái gì mà đến lúc này chưa có áp dụng biện pháp bắt giữ Thành Thiên Hạc?

Đinh Trường Sinh dự đoán giống như là đã sai, tối hôm qua nhân viên ban kỷ luật thanh tra cùng theo người cục công an khắp nơi tra xét suốt một đêm, thế nhưng là không có xuất hiện quan viên nào bỏ trốn đi, chỉ có một mình Đinh Trường Sinh trong lòng minh bạch, nếu như mình đem tình huống nắm giữ được tại sân bay báo cho Lý Thiết Cương biết, thì Thành Thiên Hạc phải nói là chạy trời không khỏi nắng, sẽ trở thành đối tượng hoài nghi trọng điểm…

Mà một khi như thế, tất nhiên Thành Thiên Hạc sẽ bị người của ban kỷ luật thanh tra nhìn chằm chằm vào, vậy thì những ngày tiếp theo của Thành Thiên Hạc sẽ không tốt qua, vì vậy từ góc độ này mà nói, dự đoán của Đinh Trường Sinh tuyệt đối là không sai đấy.

Bất quá, điều này cũng làm cho hắn cởi bỏ được bí ẩn trong lòng, chuyện tối ngày hôm qua xảy ra, nhất định là do Thành Công cùng Kha Tử Hoa làm, điều này làm cho Đinh Trường Sinh trong nội tâm rất lấp kín, giết người… chuyện như vậy đều có thể làm được, thì còn có chuyện gì khác mà làm không được?

Nghĩ tới đây, Đinh Trường Sinh trong tâm càng nguội lạnh, ít nhất theo hắn, Thành Công cùng Kha Tử Hoa hai người này, từng là trong vòng bằng hữu của mình giờ đã vĩnh viễn biến mất rồi, hơn nữa Đinh Trường Sinh kết luận, lúc này đây Thành Thiên Hạc tuy chưa xảy ra sự tình, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.

– Tôn kỳ, anh biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì chưa?

Đinh Trường Sinh cùng Hà Phong ngồi ở trước mặt Tôn Kỳ, gia hỏa này thật sự là có đủ mặt mũi, một chủ nhiệm, một phó chủ nhiệm, tự mình đến tra xét hắn.

Đinh Trường Sinh đây là đang hy vọng theo từ miệng của Tôn Kỳ sẽ tìm ra điểm manh mối, mà Đinh Trường Sinh cũng hiểu rõ, chuyện trong quan trường, Tôn Kỳ không hẳn là có thể biết được bao nhiêu, hơn nữa Kha Tử Hoa nói thằng gia hỏa này có chỉ số thông minh cực cao, khẳng định không phải là người dễ đối phó.

– Tôi không muốn biết, tôi chỉ biết là anh đánh tôi, còn chiếm đoạt đồ vật của tôi, bất luận anh là ai, khi đi ra ngoài sẽ tố cáo anh đấy, nếu thành phố Bạch Sơn bao che cho anh, tôi sẽ đến Bắc Kinh tố cáo, tôi tin tưởng chắc chắn sẽ có người hiểu được lý lẽ…

Tôn Kỳ nhìn Đinh Trường Sinh, hận không thể ăn thịt uống máu của hắn, đúng là chính thằng này, làm hỏng mất đại sự của mình.

– Anh phải biết, cha anh đã chết rồi, bị người phóng hỏa đốt chết, rất thê thảm, bị đốt cháy thành tro bụi…

Đinh Trường Sinh nói, khi nói xong lời này ngay cả Hà Phong đều cảm thấy gia hỏa này có phải là loại người máu lạnh.

Quả nhiên, Tôn Kỳ nghe nói như thế, ánh mắt thoáng cái trợn tròn rồi, đôi tay giãy giụa lấy, muốn tránh thoát khỏi còng tay, xem bộ dáng là muốn dốc sức liều mạng cùng Đinh Trường Sinh.

– Mày là thằng hỗn đản, có phải là mày hại chết cha của tao. Chắc chắn là cha của tao do mày hại chết đấy, tao sẽ giết mày, tao sẽ chơi đến tám đời tổ tông của mày.

Tôn Kỳ tức giận đạt đến một trình độ rất đáng sợ, sau lưng có hai người không có giữ chặt hắn, làm cho hắn đột nhiên đứng lên, hướng về phía Đinh Trường Sinh cùng Hà Phong vọt tới.

Hà Phong thấy thế muốn đứng lên hướng về phía sau tránh, tại vì hắn có đến cái chức vị này rồi, không đáng đối đầu với kẻ dốc sức liều mạng, hai người sau lưng định chạy qua hỗ trợ.

Đinh Trường Sinh không có đứng lên, đè lại bả vai Hà Phong, hơi chút nhắc thân lên, rõ ràng theo trước mắt trên mặt bàn phóng tới, vừa lúc rơi xuống đất, Tôn Kỳ cũng đã vọt lên, giơ đôi tay bị còng, dùng sức hướng Đinh Trường Sinh đập tới. Nhưng vẫn là chậm hơn một bước, không đợi hai tay của hắn buông xuống, liền thoáng cái hướng thân hình Tôn Kỳ bị Đinh Trường Sinh đạp một cước bay ngược ra phía sau…

Hai người đuổi sát Tôn Kỳ thấy thế đều ngừng lại, nhưng mà Đinh Trường Sinh thì không dừng lại, mà là tiến lên một bước, nhìn xem Tôn Kỳ nằm trên mặt đất, nói ra:

– Anh hãy thành thật nói chuyện của anh, tôi cam đoan sẽ không đánh anh, nhưng mà nếu anh còn dám làm như vậy, tôi cam đoan sẽ tiếp tục đánh nhưng không làm chết anh đâu…
– Hỗn đản, con chó đẻ này, sớm muộn gì khi đi ra ngoài tao cũng sẽ giết mày, báo thù cho cha tao, tao nhất định sẽ giết mày.

Tôn Kỳ bị đạp ngã trên đất rồi, mà vẫn còn cứng rắn.

Đinh Trường Sinh đương nhiên là sẽ không tùy ý để cho Tôn Kỳ chửi rủa, vì vậy không đợi Tôn Kỳ mắng ra khỏi miệng nữa, Đinh Trường Sinh lại một cước đạp tại trên mặt Tôn Kỳ, làm cho mặt hắn chạm đất, dưới chiếc giày da giẫm lên, Đinh Trường Sinh không phải cố ý làm như vậy, là bởi vì gia hỏa này dám mắng Đinh Trường Sinh là con chó đẻ đấy.

– Tôi cho anh biết, còn mắng tôi một câu nữa, tôi sẽ làm cho anh nằm yên trên giường ba tháng dậy không nổi đấy, có tin hay không?
– Ha ha, có bản lĩnh thì cứ giết tao đi, nếu không, tao nhất định sẽ báo thù.

Tôn Kỳ vẫn như cũ cứng rắn nói.

– Rất tốt, tôi chờ đến khi anh ra ngoài tìm đến báo thù, nhưng mà, chỉ sợ anh không có cơ hội rồi, bản án Trần San chưa có kết, thì anh không thể đi ra ngoài, tôi nhất định sẽ tìm được chứng cứ, đem anh tiễn đưa vào trong ngục giam, đến lúc đó xem anh ra sao.

Đinh Trường Sinh cười cười nói.

Tôn Kỳ tuyệt đối tin tưởng lời nói của Đinh Trường Sinh, bởi vì thằng này chính là một tên điên, nói đánh là đánh, một chút tình cảm cũng không lưu lại, hơn nữa thằng này lòng dạ ác độc, làm cho lòng người trong không tự chủ được mà bắt đầu khiếp đảm.

– Còn có, cha anh không phải là tôi giết đấy, chúng ta là bảo vệ ông ta đấy, nhưng mà cũng không biết ông ta còn biết đến bí mật của người nào, những người kia tối hôm qua đã đến bệnh viện phóng hỏa, chúng ta không thể cứu ông ta ra ngoài, người nào đã hạ thủ, có phải hay không trong nội tâm của anh rất rõ ràng? Cho dù tôi cũng hận không thể giết anh, nhưng mà anh phải nói phía sau tấm màn đen kia là người nào, cha của anh cũng sẽ không chết tức tưởi như vậy, nếu là sắp chết kéo theo cái đệm lưng cũng đáng mà, làm gì để cho gia đình của anh cửa nát nhà tan, trong khi để cho bọn họ hưởng thụ vinh hoa phú quý? Anh nói có đúng hay không?

Đinh Trường Sinh ngồi chồm hổm trên mặt đất, nói ra.

– Hắc hắc, mày cho rằng tao sẽ tin lời mày nói sao, mày đang muốn gì thì tao biết rõ…

Tôn Kỳ âm trầm nói, không thể không nói, tên này thật đúng là có mấy phần cốt khí, chỉ là mặc dù hắn là người cứng rắn, Đinh Trường Sinh cũng sẽ không để hắn vào trong mắt.

Hà Phong vẫn luôn là lạnh nhạt, mãi cho đến ra khỏi phòng thẩm vấn, Hà Phong mới lên tiếng:

– Xem ra theo từ trên thân thằng này để có được tin tức, còn phải tốn nhiều công phu rồi.
– Nhưng mà tôi cảm thấy được không có khả năng đó rồi, gia hỏa này chỉ số thông minh rất cao, điều hắn biết rất rõ ràng, cha mình tại trong tay ban kỷ luật thanh tra mà còn bị diệt khẩu, bản thân hắn cũng có khả năng như vậy, vì vậy câm miệng là phương thức tốt nhất, xem ra, con đường của chúng ta còn rất dài.
– Ừ, trên tỉnh tôi còn có những chuyện khác, cậu cùng quay về với tôi đi, bản án của Trần San thì Lý bí thư đã quyết định chuyển giao cho văn phòng công an tỉnh điều tra và giải quyết, hiệu suất xử lý sự tình của công an Bạch Sơn, Lý bí thư giờ cũng không tin bất luận cái gì rồi.
– Tốt lắm, vụ án này rất là uất ức…

Đinh Trường Sinh phiền muộn nói.

Thật ra chỉ cần hắn đem chuyện của gia đình Thành Thiên Hạc bỏ trốn nói ra với Lý Thiết Cương, như vậy vụ án này nhất định là rất có thể sẽ có manh mối đấy, thế nhưng hắn không muốn làm như vậy, đã từng một lần hắn và Thành Công đã là bằng hữu, điểm này rất nhiều người cũng biết, nếu như thời điểm này mình này đem cha con Thành gia một mẻ hốt gọn, thì bản thân mình về sau còn có thể có bằng hữu sao?

Dù làm bên ban kỷ luật thanh tra thì người cũng là người, cũng có thất tình lục dục, cũng phải đặt chân tại trên cái xã hội này, có đôi khi chính là như vậy, lương tâm thành toàn thì phải vi phạm nguyên tắc, đây cũng là một lựa chọn khó khăn.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238