Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 82
Phần 82

Đối với đề nghị Cảnh Trường Văn, Trần Đông rất cảm thấy hứng thú, thế nhưng khi hắn cùng La Đông Thu gặp mặt, vẻ tính tích cực của hắn đã bị hạ thấp xuống, bởi vì Trần Đông cũng không có được La Đông Thu đưa ra bất luận lời hứa hẹn gì, trái lại thái độ La Đông Thu ngạo mạn làm cho Trần Đông cảm giác mình không có được coi trọng đầy đủ, có lẽ là tác dụng của mình không có lớn như là Cảnh Trường Văn.

Bản thân có bao nhiêu tác dụng, có lẽ chỉ là ý tứ riêng của Cảnh Trường Văn mà thôi, La Đông Thu thì không tin tác dụng của Trần Đông, thế nhưng là nhờ như vậy, lăn qua lăn lại, ngược lại đã làm cho Trần Đông đối với Hoa Cẩm Thành lại càng sinh ra nhiều hứng thú.

Mặc dù tại Hồ Châu so với tại Bạch Sơn thì mạnh hơn nhiều, hơn nữa tại trong vụ án Quan Nhất Sơn, Hoa Cẩm Thành nếu có giam giữ thì cũng không được bao lâu, chỉ là vì chuyện cháu trai công tác mà đút lót cho Quan Nhất Sơn một chút tiền mà thôi, nhưng mà chuyện này mới chỉ là do Quan Nhất Sơn khai ra, nếu Hoa Cẩm Thành thừa nhận thì liền xong việc.

Vì vậy Hoa Cẩm Thành trong khoảng thời gian này cũng không có bị làm khó bao nhiêu, ở tại trong nhà khách này tuy rằng so ra kém hơn trong nhà mình, nhưng lại là yên tĩnh hơn rất nhiều, đêm nay Hoa Cẩm Thành lại bị mang đến một gian phòng, vẫn là trong nhà khách này, chỉ là thay đổi gian phòng khác.

Lần nữa gặp lão chính là Trần Đông, hơn nữa đã bày xong đồ uống trà, Trần Đông đang pha nghệ thuật uống trà.

– Hoa lão bản, mời ông uống trà.

Trần Đông gặp Hoa Cẩm Thành tiến đến, cười cười nói, nhưng mà cũng không có động đậy thân thể.

Hoa Cẩm Thành cũng lơ đễnh, hôm nay lăn lộn cho tới tình trạng này, cái tình cảnh gì mà chưa từng thấy qua, đối với lão mà nói, khó khăn nhất thì còn chưa tới, đây là theo suy đoán của lão, vì vậy đối với kết cục về sau, kết cục thảm nhất có khả năng là gia sản của mình bị mưu đoạt, nếu mình bị diệt khẩu hoặc là ngồi tù, vấn đề này cũng không sao cả, đã đến niên kỷ này, thì mình còn có thể sống bao năm nữa?

– Trần kiểm có việc gì không?

Hoa Cẩm Thành ngồi ở trước mặt Trần Đông, nhìn qua thấy lão rất hiền lành, đối với chuyện này đã có sơ bộ đoán chừng, nên cũng không có khẩn trương sợ hãi, người sở dĩ sợ hãi là bởi vì không thể nắm chắc được vấn đề.

– À… về chuyện của Quan Nhất Sơn, vấn đề của ông không lớn, bất quá những vấn đề khác lại không nhỏ, ông suy nghĩ một chút đi, còn có chuyện gì chưa nói ra, tôi cho ông một cơ hội, nếu đợi tôi nói ra thì không còn có ý nghĩa rồi.

Trần Đông vẻ bên ngoài thì cười, nhưng trong lòng không cười, nói.

Hoa Cẩm Thành sững sờ, không rõ Trần Đông đến cùng là có ý gì, thế nhưng là nếu như Trần Đông đã nói như vậy, hắn cho rằng Trần Đông ít nhất là nắm bắt mình chuyện gì, thế nhưng suy nghĩ qua một lần, thì không có chuyện gì mà làm cho mình bị té nhào, nếu đẩy về phía trước đến tầm vài thập niên, khả năng mình còn có chút ít sự tình phạm pháp kỷ cương, thế nhưng từ khi đã có tiền, thì những sự tình kia lão đã không còn làm, cao lắm cũng là vui chơi giải trí, vui đùa một chút với đàn bà mà thôi, chẳng lẽ viện kiểm sát ngay cả những sự tình này cũng quản?

– Trần kiểm, tôi đã lớn tuổi, nên không nghĩ ra, hơn nữa nhiều ngày như vậy không có đi ra ngoài, đầu óc giống như là bột nhão vậy, nếu tôi đã phạm vào chuyện gì, xin Trần kiểm nhắc nhở cho biết, có thể tôi mới nhớ lại được.

Hoa Cẩm Thành cân nhắc nói.

Trần Đông nhìn xem Hoa Cẩm Thành giả bộ hồ đồ mỉm cười, nói thật số tiền kia đút lót Quan Nhất Sơn, vấn đề này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, đối với tổng số tiền Quan Nhất Sơn nhận hối lộ thì số tiền kia mà nói chỉ là số lẻ, không coi là cái gì, chỉ là Trần Đông cảm thấy hứng thú không phải cái chuyện này, mà là Hoa Cẩm Thành cùng La Đông Thu ở giữa mâu thuẫn là cái gì.

Đinh Trường Sinh cùng La Đông Thu vì sao mâu thuẫn thì hắn là biết rõ đấy, thế nhưng nếu như nói Hoa Cẩm Thành cùng La Đông Thu cũng là vì mảnh đất xí nghiệp kia mà nói, Trần Đông thật đúng là không thể tin được đấy.

– Hoa lão bản, có phải là ông đã đắc tội người nào?

Trần Đông hỏi.

– Đắc tội với ai đây? Trần kiểm, cả đời này tôi kinh doanh buôn bán thì có thể đắc tội với nhiều người, ngay tại trước đây không lâu, còn đắc tội với đệ nhất công tử trên tỉnh có quyền thế, không biết ý ông nói có đúng là hắn không?

Hoa Cẩm Thành vẻ mặt ung dung, làm như hoàn toàn không cho chuyện này là chuyện quan trọng…

Trần Đông sững sờ, hắn không nghĩ tới Hoa Cẩm Thành lại biết rõ vậy, chỉ là nếu như chỉ là bởi vì mảnh đất kia mà nói, La Đông Thu có đáng giá để mà lặp đi lặp lại nhiều lần đối phó cùng Hoa Cẩm Thành?

– Hoa lão bản, ông là người lão luyện, nếu như đã biết rõ, vậy chuyện này có bao nhiêu phiền toái thì ông có minh bạch chưa? Ông muốn giải quyết như thế nào? Tuy rằng bản án Quan Nhất Sơn thì ông có liên quan đến vụ án không sâu, thế nhưng tại chỗ này tôi cũng không có khả năng để dàng đem ông thả ra…

Trần Đông đương nhiên biết người sau lưng Hoa Cẩm Thành chính là Đinh Trường Sinh, tuy rằng Cảnh Trường Văn cường điệu Hoa Cẩm Thành là xã hội đen Hồ Châu, mà Đinh Trường Sinh chính là ô dù sau lưng của lão, thế nhưng Trần Đông cũng không phải là người ngu.

Phàm là muốn dựa vào chứng cứ, muốn tính chuyện với Hoa Cẩm Thành, thì cũng chỉ là cái vụ án đút lót án này mà thôi, còn những chuyện khác sẽ rất khó lật lên, Cảnh Trường Văn chính là muốn cầm lấy Hoa Cẩm Thành, cũng không để mà nuốt trôi…

Đối với một cái bản án mà nói, cục công an là nấu cơm, viện kiểm sát là bưng cơm, pháp viện là ăn cơm đấy, thế nhưng nếu bản án làm không vững chắc, viện kiểm sát dám bưng lấy sao? Bây giờ không phải là trước kia, bây giờ là thời buổi Internet thông dụng, một khi bản án bị lộ ra ngoài, không có thể khống chế được thông tin phát triển, nói như vậy, thì mạo hiểm như thế nào có thể nghĩ được.

– Trần kiểm, chuyện của tôi thì ông không quản được đâu, ông đắc tội không nổi với mấy người kia, bất quá chuyện của tôi, nếu ông muốn được dễ dàng, thì hãy cùng Đinh Trường Sinh khu trưởng gặp mặt, có lẽ còn có biện pháp để giải quyết… Ài… tôi đã già, muốn ngủ sớm dậy sớm, nếu Trần kiểm không có chuyện gì khác mà nói, tôi về trước đi ngủ đây.

Hoa Cẩm Thành tuy rằng nói như vậy, nhưng cũng không đứng dậy.

– Ha ha, đến lúc này rồi, Hoa lão bản còn có thể ngủ được, tố chất thật đúng là không tầm thường a.

Trần Đông gật đầu cười cười nói.

– Nghìn vàng tản đi còn khôi phục lại được, có đôi khi có tiền là tốt, nhưng mà nếu như tiền cứ làm cho người lo lắng, thì có thể sẽ không tốt, nói không chừng còn bị mất mạng, nếu như cho tôi có kiếp sau, tôi chắc chắn sẽ không liều mạng kiếm tiền như vậy, cứ thành thật làm một người dân chúng bình thường thì không tốt hơn sao? Ài, giờ đã chậm rồi.

Hoa Cẩm Thành lắc đầu cười khổ, đứng người lên quay người đi ra.

Thế nhưng cái này buổi nói chuyện này làm Trần Đông cả kinh không nhẹ, trong tay nắm bắt cái chung trà, mãi cho đến khi trong chung trà đều nguội lạnh, lúc này mới nặng nề buông xuống, nếu như Hoa Cẩm Thành nói thật sự, như vậy bản thân mình thật sự đúng là đang làm xiếc đi trên dây…

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238