Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 204
Phần 204

Đám người Đinh Trường Sinh vẫn còn ở tại Hồ Châu, không có khả năng nhanh như vậy gấp quay trở về, vì vậy chuyện bắt La Đông Thu phải thuộc về người của tỉnh kỷ ủy, thế nhưng là người của tỉnh kỷ ủy cũng không phải là bên chắc, vì thế nên tin vào a? Vạn nhất việc này để lộ tiếng gió, thì đám người Đinh Trường Sinh ở tại Hồ Châu coi như mất toi công.

– Hà Phong… mang theo mấy người tin đến nhà tôi để khuân đồ một chuyến, có nhiều thứ cần phải làm…

Đang tại trước mặt Chu Minh Thủy, Lý Thiết Cương gọi điện thoại cho người mình tín nhiệm nhất Hà Phong nói ra, nhưng cũng không có nói với Hà Phong là cái chuyện gì.

– Này… bất quá ông có ý định như thế nào? Tại trên tỉnh thành là hang ổ của người ta, nếu như để hắn ở chỗ này thì không thích hợp…

Chu Minh Thủy nói ra.

– Ừ, ông nói cũng đúng, được rồi… nếu như những sự tình này đều có quan hệ đến Hồ Châu, hơn nữa vụ án này cửa khẩu đột phá này cũng từ Hồ Châu, dứt khoát kiếm một chỗ ở Hồ Châu là được rồi, La Bàn Hạ người này thì tôi vẫn còn tin tưởng.

Lý Thiết Cương gật đầu nói.

– Như thế nào? Ông có ý định tự mình dẫn quân đi bắt người à?

Chu Minh Thủy chứng kiến Lý Thiết Cương định rời đi, nói ra.

– Không đi thì không thích hợp a… Ài… đã lâu rồi không có ai đáng giá để tôi tự thân xuất mã, được rồi, coi như là rèn luyện thân thể đi…

Lý Thiết Cương cười cười cùng Chu Minh Thủy cáo từ, sau đó đẩy cửa rời đi.

Lúc này ở trong nhà bí thư tỉnh ủy La Minh Giang, bảo mẫu vừa mới bưng lên bữa sáng, hai người khó được cùng một chỗ ăn điểm tâm.

– Con như thế nào còn chưa đi…

La Minh Giang lột một quả trứng gà, hỏi.

– Con chuẩn bị cuối tuần này sẽ đi, cha yên tâm, Cảnh Trường Văn bên kia không có việc gì, con bên cạnh có nội tuyến hỗ trợ nhìn chằm chằm vào chuyện này, xử lý xong chuyện trong nước con liền đi… Cha… con rời đi thì sẽ không còn có liên quan gì đến cha phải không?

La Đông Thu coi như là có chút lương tâm, hỏi.

– Con còn ở trong nước thì cha mới lo lắng, tuy rằng cha không biết con đã làm ra cái sự tình gì, nhưng mà nhìn thấy con khẩn trương như vậy, cha cũng đoán ra được tám, chín phần, nếu đã có nhiều nhược điểm như vậy, thì cần gì phải quan tâm đến chút tiền ấy đâu rồi, mấy thứ này cha cũng có thể nhờ người giúp cho con, hãy là nhanh chóng rời đi là tốt nhất, cha gần đây có cái cảm giác gì là lạ mà vẫn chưa thấu rõ, đúng rồi, còn Tưởng Hải Dương đâu rồi, sao không nhờ hắn giúp con xử lý thì xong rồi…

La Minh Giang đột nhiên nhớ tới Tưởng Hải Dương, hỏi.

– Gia hỏa này, so với con thỏ còn chạy nhanh hơn, ngày hôm qua tại Hồ Châu gặp được một người ở vùng Trung Đông, tối hôm qua đã đi cùng rồi, bảo là muốn khảo sát mỏ dầu thô gì đó, qua mấy ngày nữa con cũng sẽ đến bên đó một chuyến nhìn xem, tiền mà cứ để tồn tại trong ngân hàng với chút tiền lãi thì không đáng, hơn nữa còn phải nộp thuế, con thấy lấy ra đầu tư thì khá hơn, nếu Tưởng Hải Dương khảo sát tốt, con cũng có ý định đầu tư vào mỏ dầu này…

La Đông Thu nói ra.

– Ừ, con cứ nhìn xem mà làm đi, sau này xuất ngoại cố chiếu cố tốt mẹ con cùng con cái, vợ của con ở nước ngoài buôn bán sinh ý cũng không dễ dàng, đối với người ta tốt một chút.

La Minh Giang dặn dò.

– Con đã biết.

Nếu như La Đông Thu có được phân nửa cảnh giác như là Tưởng Hải Dương, thì hắn sẽ không gặp hạn thảm như vậy, Tưởng Hải Dương sở dĩ cảnh giác, khi có cơ hội liền lập tức trốn đi mất dạng, bởi vì Tưởng Hải Dương đã không còn có hậu trường, còn La Đông Thu thì cứ cho là mang danh hiệu đệ nhất công tử của bí thư tỉnh ủy, thì ai dám động đến hắn…

Có đôi khi sự tự tin mù quáng sẽ hại chết bản thân mình, La Đông Thu cũng không bao giờ ngờ được, sẽ có người dám chận hắn trên đường đi, hơn nữa còn là bí thư tỉnh kỷ ủy tự mình dẫn đội.

– Lý bí thư, có phải khuân đồ dọn dẹp hay sao, mà đem chúng tôi đi tới nơi này.

Hà Phong thấy rất kỳ quái, hắn và Lý Thiết Cương trên một chiếc xe, đằng sau còn có một chiếc xe, ngồi trên xe đều là những nhân viên trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng, lãnh đạo trong nhà muốn khuân đồ, Hà Phong nhất định là phái đến những người có khí lực đấy…

– Hà Phong a, cậu ở tỉnh kỷ ủy công tác đã bao lâu rồi vậy?

Lý Thiết Cương không trả lời, mà hỏi.

– Tại ban kỷ luật thanh tra đã làm gần hai mươi năm rồi, còn công tác tại tỉnh kỷ ủy cũng được tám năm rồi.

Hà Phong không rõ Lý Thiết Cương có ý tứ gì.

– Cứ ở phía trên cũng không phải là tốt, có muốn hay không xuống dưới rèn luyện một cái…

Lý Thiết Cương lời ngày hôm nay rất ít, nhưng mà mỗi một câu đã làm cho Hà Phong sờ không thấu được ý nghĩ.

– Rèn luyện đương nhiên được rồi, chỉ là khi nào có cơ hội như vậy, phía trên là một củ cải trắng một cái hố, phía dưới củ cải trắng cũng là một cái hố, còn có rất nhiều củ cải trắng trên mặt đất đang chờ đây.

Hà Phong nói đùa.

– Đuổi kịp chiếc xe này, nói với người trên xe đằng sau, tại phố Thắng Lợi ngăn lại chiếc xe này, bắt đem người mang đi.

Lý Thiết Cương xa xa chứng kiến La Đông Thu lái xe đi ra, nhìn qua cũng thấy, chính là La Đông Thu đang tự lái xe, điều này làm cho Lý Thiết Cương giảm đi không ít tâm tư.

Hà Phong sững sờ, đây là xe của La Đông Thu a, nghĩ tới đây, trên thân Hà Phong liền toát ra một thân mồ hôi lạnh, lại liên tưởng đến Tề Nhất Hàng cùng Đinh Trường Sinh đến Hồ Châu đi làm án rồi, tuy rằng Tề Nhất Hàng cùng Đinh Trường Sinh không có biểu lộ tin tức gì, nhưng mà trải qua nhiều năm công tác, rất nhanh làm cho hắn ý thức được, đã xảy ra đại sự rồi.

– Bí thư, đây là…

Hà Phong bên cạnh lái xe vừa hỏi.

– Bắt được người rồi nói sau, cậu tự mình đưa đến Hồ Châu, giao người cho Tề Nhất Hàng cùng Đinh Trường Sinh, Hồ Châu còn có bản án, hai cái bản án hợp nhất điều tra và giải quyết, Hà Phong… việc này nhất định phải xử lý tốt, cậu tự mình làm, không thể có bất kỳ sai lầm nào xảy ra, nếu không, tôi và cậu cũng không có cách nào giải thích rõ đâu…

Lý Thiết Cương sắc mặt nghiêm túc, trong giọng nói để lộ ra kiên nghị lại làm cho Hà Phong khẩn trương…

Xe La Đông Thu bị xe tỉnh kỷ ủy từ đằng sau chạy đến cọ quét phải dừng lại, người tỉnh kỷ ủy giả vờ xuống xe nhìn nhìn tình huống, La Đông Thu hỏa khí càng lớn, lập tức xuống xe nổi giận, nhưng mà không đợi hỏa khí phát ra tới, từ xe khác tỉnh kỷ ủy cửa xe mở ra, rất nhanh hai người phóng xuống giữ lấy La Đông Thu nhét vào trong xe, lập tức trùm lên cái khăn trùm đầu, một màu đen sì cái gì cũng nhìn không thấy, cảm giác đầu tiên của La Đông Thu là bị bắt cóc rồi.

Lý Thiết Cương sau khi La Đông Thu bị khống chế nhìn chung quanh, lúc này người không có nhiều, hơn nữa cũng không có chú ý đến đến cùng chuyện gì xảy ra tại nơi đây, xe La Đông Thu đã được người tỉnh kỷ ủy chạy đi, giống sự cố lén đụng xe đã giải quyết xong, hơn nữa vùng này không có cameras, điều này làm cho Lý Thiết Cương rất hài lòng, phải không để cho La Minh Giang phát hiện ra chân tướng, trước khi lấy khẩu cung La Đông Thu.

Trên xe Hà Phong tự mình áp giải La Đông Thu chạy đến Hồ Châu, còn Lý Thiết Cương xem như là không có việc gì, ung dung đi làm, chờ tin tức từ Hồ Châu.

Dọc theo trên đường đi này, trên xe không có bất kỳ người nào nói chuyện, xe chỉ là chạy, điều này làm cho La Đông Thu dần dần trầm xuống, theo lộ trình lái xe suy đoán, nơi đây hẳn là rời xa Giang Đô rồi, điều này làm cho hắn lo lắng đối phương không phải đòi tiền, mà là muốn hắn chết, mạng của hắn rất trân quý, vì vậy thời điểm này hắn thật sự sợ hãi, chỉ là hắn không biết rút cuộc là người nào lại to gan dám làm như vậy…

Đinh Trường Sinh đã nhận được điện thoại Lý Thiết Cương, liền chạy đến địa điểm chỉ định tiếp nhận La Đông Thu.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238