Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 211
Phần 211

Đem La Đông Thu giao cho Tề Nhất Hàng xong, Đinh Trường Sinh liền nhàn rỗi, trong lúc này chợt nhớ tới lần này trở về, còn chưa có đi gặp qua Trịnh Tiểu Ngải, người đàn bà này mặc dù là tình phụ của Tưởng Văn Sơn, nhưng sau này lại đã thành nữ nhân của mình.

– Em… em… tại sao lại đến ở chỗ này?

Đinh Trường Sinh đã quay về nhà mình, thay đổi một bộ quần áo khác, đeo kính râm, mặc quần cộc, đi dép lê liền đi đến văn phòng Trịnh Tiểu Ngải.

Bảo vệ cửa được Đinh Trường Sinh hối lộ cho một gói thuốc lá, mãi cho đến khi Đinh Trường Sinh lên lầu cũng không có người phát hiện ra hắn, lúc đẩy cửa văn phòng đi vào, phát hiện Trịnh Tiểu Ngải đang ngồi ở trước bàn đang lo lắng, giáo viên khu Tân Hồ náo đã không thể tưởng tượng nổi rồi, đừng nói nàng, ngay cả bí thư khu ủy Dương Trình Trình cũng là thúc thủ vô sách, vì vậy mình cũng là không có an ổn được, bận rộn cả một ngày, nàng mới trở lại văn phòng nghỉ một lát, thì Đinh Trường Sinh rõ ràng đã đến.

Đinh Trường Sinh cẩn thận đóng cửa lại, cười mỉm nói ra:

– Nhớ chị chứ sao, dạo này hình như là chị gầy đấy…
– Ài, có thể không gầy sao, ở cơ quan thì không yên ổn, về nhà cũng không yên ổn, trong nhà hai cô gái dở hơi kia lúc nào thì em mang đi vậy a, nhanh lên đi, chị thật sự chịu không được rồi.

Trịnh Tiểu Ngải nhớ tới trong nhà Cốc Nhạc Nhạc cùng Cốc Điềm Điềm đầu lại liền lớn.

– Như thế nào, các nàng lại trêu ghẹo chị sao?

Đinh Trường Sinh khẽ vươn tay, đem Trịnh Tiểu Ngải kéo, hắn ngồi ở vị trí của nàng, sau đó lại đem Trịnh Tiểu Ngải ôm vào trong lòng ngực của mình, để cho nàng ngồi ở trên đùi của mình.

Tuy rằng cùng Đinh Trường Sinh điên cuồng không biết bao nhiêu lần, nhưng mà bây giờ là đang trong phòng làm việc, hơn nữa Đinh Trường Sinh lúc vào cửa chỉ là đóng, chứ không có khóa lại, vạn nhất có người đến chứng kiến mình ngồi ở trên đùi của Đinh Trường Sinh, bản thân cũng không cần ở tại cơ quan ngây người rồi.

– Em làm gì vậy, đây là văn phòng, vạn nhất có người tới thì làm sao bây giờ?

Trịnh Tiểu Ngải ngượng ngùng mặt đỏ rần.

– Em không muốn làm gì nha, là chính chị suy nghĩ nhiều đấy…

Đinh Trường Sinh cười cười, nói.

– Hảo hảo… là do chị suy nghĩ nhiều…

Nói xong Trịnh Tiểu Ngải liền thoát khỏi Đinh Trường Sinh đang dây dưa, nhưng mà Đinh Trường Sinh làm sao có thể buông tay chứ.

– Thật không có nhớ tới em sao?

Đinh Trường Sinh một bên lại đem Trịnh Tiểu Ngải kéo về đến trong ngực, nhưng mà tay cũng không nhàn rỗi, khẽ vươn tay vén váy Trịnh Tiểu Ngải lên cao, liền có thể thấy được cái quần lót màu đỏ gợi cảm cùng với đôi tất chân màu da trong suốt trên đùi ngọc đầy đặn rất tròn cùng cái mông đẹp đẫy đà tràn đầy nhục cảm, một tay kia nhịn không được liền duỗi đi vào chạm tới bẹn đùi nàng, Trịnh Tiểu Ngải thân thủ nhanh nắm bắt lại tay của hắn, muốn đem tay hắn lôi ra…

Đinh Trường Sinh theo ý của nàng chậm rãi rút tay ra tại dưới háng nàng, nhưng lại kéo xuống khóa kéo quần tây, to gan đem cây dương vật kiên đĩnh lấy ra, đỉnh tại bên ngoài quần lót nơi bộ vị khe rãnh u cốc kia.

Cái quần lót mềm mại sa mỏng, Đinh Trường Sinh có thể cảm giác được rõ ràng cây dương vật mình cách làn vải quần lót cũng đã bị dịch nhờn trơn trượt của cái âm đạo rỉ ra thấm dính trên đầu khấc đầu.

Đinh Trường Sinh đem một tay kia đưa đến cái mông hơi vểnh lên của Trịnh Tiểu Ngải, dùng sức đem nàng áp hướng xuống phía cây dương vật của mình, mình, chặt chẽ tiếp xúc như thế, hai người bọn họ lặng im lấy, hai bộ phận sinh dục tác động lẫn ma sát lấy.

Kiều diễm như hoa Trịnh Tiểu Ngải tựa hồ tồn tại một tia lý trí, nàng đột nhiên đẩy ra hắn ra, kiểu thở hổn hển trách:

– Em điên rồi sao? Nơi này là văn phòng, người đến người đi, phía ngoài nhân viên công tác tùy thời sẽ vào…

Nhưng Đinh Trường Sinh rất nhanh đem Trịnh Tiểu Ngải ôm càng chặt hơn, một mặt hôn nhẹ nơi cái cổ trắng, vành tai, hai má, một mặt nhẹ nói:

– Nơi này là phòng làm việc của chị, đâu phải ai cũng vào được đấy…
– Hỗn đản, không nên ở chỗ này a!

Trịnh Tiểu Ngải thở hổn hển, nói.

Đinh Trường Sinh vẫn ôn nhu nói:

– Em hiện tại không nhịn được nữa rồi!

Đinh Trường Sinh không đợi Trịnh Tiểu Ngải trả lời, lập tức hôn lên cặp môi thơm nàng, nàng phản kháng cũng không kịp, dần dần Trịnh Tiểu Ngải chậm rãi theo giãy giụa yếu đuối xuống dưới, đôi cánh tay của nàng từ kháng cự tới tùy ý hắn ôm chặt lấy thân thể mềm mại của mình.

Đinh Trường Sinh đầu lưỡi nhân cơ hội đột nhập bên trong miệng nàng loạn khuấy, cũng mút quấn lấy cái lưỡi Trịnh Tiểu Ngải…

– Um… um…

Trịnh Tiểu Ngải đã bị khiêu khích tới dục hỏa đốt người, cái miệng ướt át phun ra lộ vẻ tiêu hồn thực cốt.

Hắn không ngừng khiêu khích kích thích, hai đầu núm vú của nàng đã săn cứng kiên đĩnh đứng lên, bàn tay Đinh Trường Sinh theo đôi bầu vú của nàng đi xuống, vuốt ve trên cái gò mu, thuận tay sờ một cái thì phát hiện bên trong cái quần lót đã là ướt đẫm…

Hắn rất nhanh ven một bên đường viền cái quần lót của nàng, tay cầm lấy cây côn thịt tranh thủ thời gian nhét vào…

– Ọc…

Cây dương vật toàn bộ đã cắm vào âm đạo Trịnh Tiểu Ngải, theo từ chỗ nhạy cảm thân thể truyền tới cảm giác khác thường làm cả người nàng như gặp phải trùng phệ, trên mặt vô hạn phong tình, đôi mi thanh tú nhíu lại, mị nhãn mê ly, toàn thân kiều nhuyễn vô lực, trong đầu từng đợt từng đợt không cách nào hình dung tê dại khoái cảm, nhanh chóng khuếch tán đến toàn bộ, Trịnh Tiểu Ngải đói khát dục niệm mãnh liệt vồ đến, nàng ngẩng đầu lên ra, kiều thở hổn hển…

– Um…

Trịnh Tiểu Ngải giờ đã mềm giống như sợi mì, bại liệt tại trước bàn làm việc, đúng lúc này, Đinh Trường Sinh điện thoại quái dị kêu lên, sợ tới mức Trịnh Tiểu Ngải thoáng cái đứng thẳng lên thân thể, chạy trốn khỏi Đinh Trường Sinh ôm ấp.

Nhìn cây dương vật ướt đẫm dịch nhờn âm đạo của Trịnh Tiểu Ngải bay lên cái mùi hăng nồng, Đinh Trường Sinh thật là phiền muộn a, mấy ngày nay hỏa khí rất lớn, vốn định tìm người hảo hảo xả lửa ra, không nghĩ tới tên đã trên dây rõ ràng lại không có thể phát, hắn lấy điện thoại di động nhìn qua, lại là số điện thoại tỉnh ủy, Đinh Trường Sinh liền tiếp nghe.

– Alo… vị nào?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Là tôi, La Minh Giang cùng Tưởng Văn Sơn đã bị mang đến Bắc Kinh rồi, cậu tranh thủ thời gian quay về tỉnh, có thể không nên ở tại ban kỷ luật thanh tra công tác nữa, cái chỗ đó nếu cậu làm cả đời cũng khó tạo ra thành tích, trước mắt nơi đó đã quá chật, đây cũng là ý tứ của lão Tần… này có đang nghe điện thoại không vậy?

Chu Minh Thủy tại trong điện thoại nói ra.

– Um… cháu đang nghe, chỉ là cảm thấy có chút kinh sợ, tốc độ thay đổi rất nhanh…

Đinh Trường Sinh tán thán nói.

– Tốt rồi, sự tình tôi nói, cậu ghi ở trong lòng, đừng quên.

Chu Minh Thủy tại trong điện thoại nói.

Chu Minh Thủy đã biết việc này, sự tình La Minh Giang khẳng định có thể đã xác định không ít chuyện, nếu không phía trên cũng sẽ không tùy tiện dẫn giải một bí thư tỉnh ủy như vậy, điều này đã nói lên đã là không thể can thiệp được nữa.

– Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?

Trịnh Tiểu Ngải thấy Đinh Trường Sinh sau khi tiếp điện thoại, thần tình ngưng trọng, liền hỏi.

– Em nhận được tin tức, bí thư Tỉnh ủy La Minh Giang cùng Tưởng Văn Sơn đã bị mang đi, xem ra lần này phía trên đã động thật sự rồi, một bí thư tỉnh ủy, nói bắt liền mang đi ngay.

Đinh Trường Sinh thầm nói.

Nhưng mà lời này vừa nói ra, Trịnh Tiểu Ngải sắc mặt xanh lét trợn nhìn, Đinh Trường Sinh thì đang suy nghĩ vấn đề, nên không có chú ý, khi hắn chứng kiến sắc mặt Trịnh Tiểu Ngải thì trong nháy mắt sẽ hiểu đến cùng chuyện gì xảy ra rồi…

– Làm sao vậy, chị không sao chứ, những sự tình kia đều trôi qua, đứng có suy nghĩ đến nữa…

Đinh Trường Sinh an ủi, nhưng mà trong nội tâm vẫn đang suy nghĩ, Tưởng Văn Sơn bị bắt vào, có thể sẽ mang chuyện Trịnh Tiểu Ngải dẫn ra, người này thì hắn là biết rõ đấy, chẳng những là Trịnh Tiểu Ngải, rất có thể cũng đem mình dẫn ra, mặc dù mình cùng Tưởng Văn Sơn không có nhiều xung đột, thế nhưng là Tưởng Văn Sơn khẳng định sẽ đem sự tình mình cùng Trịnh Tiểu Ngải khai ra, điều này làm cho Đinh Trường Sinh căng thẳng, xem ra việc này vẫn còn thật là khó khăn…

– Um… chị không biết, nhưng chị hiểu rõ hắn, người này có thù tất báo, hắn sẽ không bỏ qua cho chị đấy, Trường Sinh, có chuyện trước giờ chị một mực gạt em, thực xin lỗi, hiện tại chị phải nói cho em biết, chị sợ nếu không nói thì sẽ không còn kịp rồi.

Trịnh Tiểu Ngải lúc này khóc nức nở nói ra.

– Đi, về nhà… có chuyện gì về nhà rồi nói sau, nơi đây không phải là chỗ để nói việc này.

Đinh Trường Sinh nhìn một chút hoàn cảnh nơi này, hắn cảnh giác.

Đinh Trường Sinh lái xe, Trịnh Tiểu Ngải tinh thần hoảng hốt, vẫn luôn liên miên lảm nhảm, nhưng đều bị Đinh Trường Sinh ngăn trở, thời điểm này trong xe, hay trong văn phòng hoặc trong nhà đều không an toàn, vì vậy Đinh Trường Sinh mang theo Trịnh Tiểu Ngải ra khỏi nội thành, đi đến bên hồ vùng ngoại thành thì mới dừng xe lại.

– Nói đi, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Đinh Trường Sinh không hiểu hỏi.

– Trường Sinh, thực xin lỗi i, nhưng mà chị thề, việc này chị cũng không có nói với bất luận kẻ nào, hiện tại trong lòng chị rất loạn, chị cũng không biết đến cùng nên nói như thế nào đây, lúc đó chị không có cách nào mới làm như vậy.

Trịnh Tiểu Ngải thút thít nỉ non nói.

– Được rồi, đừng khóc, trước tiên là nói vấn đề ra đi…

Đinh Trường Sinh chứng kiến Trịnh Tiểu Ngải lúc này đã sa vào đến trạng thái điên cuồng, đã không biết mình đang nói cái gì rồi, chỉ là không ngừng khóc, Đinh Trường Sinh lúc này mới hét lớn một tiếng, hy vọng có thể làm cho Trịnh Tiểu Ngải thanh tỉnh một chút.

Trịnh Tiểu Ngải quả nhiên là giật mình, sửng sốt một hồi nhưng thanh tỉnh lại rất nhiều, nàng chạy đến bên hồ rửa mặt, lúc này mới quay trở lại bên người Đinh Trường Sinh.

– Em có còn nhớ rõ Trần Vượng Hải em vợ của Tưởng Văn Sơn?
– Biết rõ, làm sao vậy?

Đinh Trường Sinh nghi vấn hỏi, nhưng mà hắn lập tức hiểu ý tứ của Trịnh Tiểu Ngải, Trần Vượng Hải chết rồi, một cái chết rất kỳ quặc, tuy rằng về sau suy đoán là do Cát Hổ đã hạ thủ, nhưng lại vẫn không có rõ ràng Trần Vượng Hải đến cùng chết vì lý do gì…

– Ngày đó chị đã để lộ tin nhắn cho Tưởng Văn Sơn biết, khi đó chị rất sợ hãi Tưởng Văn Sơn bị bắt mang đi, cứ ảo tưởng hắn ở ngoài thì chị sẽ một mực sống sót, Tưởng Văn Sơn nếu chết đi thì không sao, nhưng mà nếu như Tưởng Văn Sơn bị mang đi, hắn nhất định sẽ khai ra chị, khoan nói có một số việc đều là có tồn tại thật sự, cho dù là không có sự tình gì, thì hắn cũng sẽ tạo ra để gây tai họa cho chị, bởi vì hắn đã rất hận chết chị…

Trịnh Tiểu Ngải nói ra.

Đinh Trường Sinh nghe xong Trịnh Tiểu Ngải nói như vậy, liền đau đầu lập tức, vậy là chuyện Trần Vượng Hải lúc ấy tự sát cũng là bởi vì Trịnh Tiểu Ngải để lộ tin nhắn cho Tưởng Văn Sơn biết, sau đó Tưởng Văn Sơn mới phái người giết người diệt khẩu…

Không đúng, không đúng, Tưởng Văn Sơn không có ngu như vậy, Trần Vượng Hải chết nếu quả thật như là Trịnh Tiểu Ngải nói như vậy, tuy rằng Trần Vượng Hải chết là do tự sát, thế nhưng Cát Hổ cũng đã bị chết, Trần Vượng Hải cũng đã chết, sự tình cái chết thì không có đối chứng, đương nhiên, hiện tại người duy nhất biết chuyện chính là Tưởng Hải Dương rồi, Cát Hổ chính là thủ hạ Tưởng Hải Dương, Tưởng Văn Sơn không có khả năng trực tiếp chỉ thị Cát Hổ đi làm cái việc này.

Đây chính là mướn người giết người, thế nhưng Trần Vượng Hải thật sự chính là tự sát, chuyện này có rất nhiều người chứng kiến, hơn nữa, mướn giết người người đó là tử tội, Tưởng Văn Sơn sẽ không ngốc đến trình độ này, chỉ là hiện tại hắn không biết Trịnh Tiểu Ngải rút cuộc là nói như thế nào với Tưởng Văn Sơn mà thôi, tuy rằng việc này còn rất khó hiểu, thế nhưng dù sao vẫn còn có thời gian, còn có thể trù hoạch sắp xếp đến việc này.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238