Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 113
Phần 113

– Không phải hoài nghi, mà là khẳng định, nhưng mà lại không có chứng cứ, với lại toàn bộ chứng cứ vụ án kia cũng đều bị cháy sạch trong tai nạn xe rồi, hiện tại nếu muốn điều tra vụ án kia, đành phải một lần nữa bắt đầu lại…

Tề Nhất Hàng phẫn uất nói.

– Quá càn rỡ rồi.

Đinh Trường Sinh âm u thở dài.

– Hôm nay là ngày đầu tiên của cậu, tôi vốn không muốn nói ra những thứ này, nhưng mà trên thực tế phòng số ba của chúng ta là phòng ban yếu kém nhất của ban kỷ luật thanh tra tỉnh, sau khi Trần San hy sinh, phòng số ba chúng ta ba càng là nguyên khí đại thương, ngày mai chờ thông báo của tôi, chúng ta sẽ đi một chuyến lần nữa.

Tề Nhất Hàng nói ra.

– Vâng… tôi chờ thông báo của anh…

Đinh Trường Sinh không hỏi đi đến nơi nào, cũng không hỏi về vấn đề đó là bản án gì.

Đinh Trường Sinh tại trên bàn cả buổi, mới nhớ tới hôm nay ngay cái ly uống nước cũng không có mang theo, muốn uống miếng nước cũng đều không có, chính hắn một phó chủ nhiệm dạng này xem ra thật đúng là tự tay làm hàm nhai rồi.

Đi ngang qua văn phòng lớn thì chứng kiến bên trong có mười mấy người đều đến bận rộn, Đinh Trường Sinh đi ra khỏi tầng trệt của ban kỷ luật thanh tra, bước qua tầng trệt cơ quan mặt trận thống nhất, nếu như đã đến đây rồi, thì cũng phải đi đến chỗ của Thạch Ái Quốc báo cái một chút…

– Chào chú…

Đinh Trường Sinh gõ cửa đi vào văn phòng Thạch Ái Quốc.

– Ừ, đưa tin báo danh đã xong rồi à?

Thạch Ái Quốc nói ra.

– Vâng… đã xong, cháu tới đây tìm chén trà uống, bên ban kỷ luật thanh tra thật sự là quá nghèo khó a, ngay cả nước uống cũng đều không có.

Đinh Trường Sinh nói đùa.

– Chỗ kia có nước nóng đấy, tự pha trà uống đi, từ từ thì cháu sẽ quen, cháu đấy, ở phía dưới tản mạn làm lung tung đã quen, bây giờ đến ban kỷ luật thanh tra nói ít lại cũng tốt, kiềm chế tâm, muốn làm chuyện gì thì trong lòng phải nắm chắc, phải tuân thủ theo quy định, chứ một khi đi lệch ra một bước, có muốn thu hồi lại thì cũng xong đời rồi.

Thạch Ái Quốc lại một lần nữa khuyên bảo Đinh Trường Sinh.

– Cháu nhớ kỹ rồi, nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của chú.

Đinh Trường Sinh nghiêm trang nói.

– Tình huống Hồ Châu thế nào rồi…

Thạch Ái Quốc vẫn là nhớ lấy đến tình thế phát triển Hồ Châu đấy, vì vậy mỗi lần gặp Đinh Trường Sinh, ông đều hỏi một câu tình huống.

– Ngoại trừ khu đang phát triển, còn các mặt khác cũng là y như cũ.

Đinh Trường Sinh ăn ngay nói thật nói.

– Ài, trước kia trong tỉnh đều đồn đại, bao gồm một số lãnh đạo trên tỉnh đều cho rằng La Bàn Hạ biết làm kinh tế, nhưng mà tình huống bây giờ như thế nào? Nhìn vào là hiểu ngay, Để Khôn Thành lâu nay vẫn là đi theo An bí thư, nên không có bổn sự phát triển kinh tế, hiện tại tình huống Hồ Châu, chỉ sợ so với trước kia càng thêm hỏng bét.

Nơi đây không có ngoại nhân, vì vậy Thạch Ái Quốc nói chuyện cũng rất tùy tiện, câu nói đầu tiên đem nhất nhị bả thủ của Hồ Châu đánh giá vô cùng thấp, Đinh Trường Sinh cũng chỉ có thể là nghe, không dám lên tiếng.

Trước kia Đinh Trường Sinh là thân ở trong cục diện Hồ Châu đó, nhưng mà lần này bất đồng, hắn giờ thì cũng có thể đứng ở góc độ trên tỉnh mà quan sát Hồ Châu phát triển, đích xác là như vậy, hiện tại khu đang phát triển thành công như thế này thì thật ra là phát triển không bình thường đấy, lẽ ra thì các huyện thị khu khác thì phải chung đồng tiến, nhưng mà đơn thuần chỉ dựa vào đầu tư bên ngoài đến khu phát triển, khiến cho sự phát triển kinh tế Hồ Châu cực là không cân đối, giống như là ô tô có bốn cái bánh xe, thì phải cùng lăn bánh đấy, nhưng mà hiện tại chỉ có một bánh xe là chuyển động, chiếc xe hơi kia không thể chỉ là đảo quanh tại một chỗ thì mới là lạ…

– Hiện tại xem ra, đều không có biện pháp khác tốt hơn, xu thế chính là như vậy, nếu không thể tìm được các tăng trưởng mới, năm nay bài danh của Hồ Châu chỉ sợ còn là còn đi xuống…

Đinh Trường Sinh nói ra.

– Chỉ dựa vào đầu tư khu phát triển về dài hạn là không được, dù sao đầu tư thì chỉ là có hạn đấy, không thể vĩnh viễn cứ mãi có nhà đầu tư tiến đến, phải làm cho dân chúng tự tìm được nghề nghiệp có thể kiếm được tiền, đây mới là động lực phát triển, dân chúng có tiền, thì bọn họ mới dám chi tiêu, những ngành nghề khác mới có thể được bảo đảm, bây giờ là cứ hô to phát triển, nhưng mà bên trong thì thực tế ra sao? Dân chúng không dám chi tiêu, chỉ dám để dành tiền lo cho con cái đến trường, khám bệnh, loại tình huống cứ như thế này thì làm sao dân chúng dám tiêu tiền đây…

Thạch Ái Quốc thở dài nói.

Nhưng mà trên thực tế, điều Thạch Ái Quốc nói không phải chỉ là tồn tại trong phạm vi một Hồ Châu, giá thuê, giá bán nhà tăng, thức ăn tăng, khám bệnh tăng, cái gì cũng đều tăng, nhưng mà tiền lương thì không có tăng, thu nhập không tăng, thì ai dám tiêu tiền…

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238