Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 39
Phần 39

– Làm sao vậy? Có cần phải kinh ngạc như thế sao? Con đi làm thư ký, chứ cũng đâu có gì mà ghê gớm lắm đâu.

Đào Nhất Minh đối với việc cha mình biểu hiện rất là thỏa mãn, nếu hắn kể với cha mình là bằng cách nào mà mình được làm thư ký, chắc cha mình Đào Thành Quân còn kinh ngạc đến cỡ nào đây.

– Lâm Nhất Nam giúp đỡ con sao?

Đào Thành Quân hỏi.

– Hắn chỉ là đem con cùng hai người khác đề cử cho Đinh Trường Sinh mà thôi, mà này… cho con hỏi thăm một chút, Đinh Trường Sinh người này đến cùng là người như thế nào vậy cha…

Đào Nhất Minh cười hì hì rót chén trà cho Đào Thành Quân hỏi:

– Ài, kỳ thật con học thạc sĩ, rồi đến trường đại học làm giảng viên thì cũng tốt rồi, cần gì phải đi khảo thi làm nhân viên công vụ, cha của con đời này coi như xong rồi, con đường này ngọt bùi cay đắng là rõ ràng nhất, con thì ngược lại, chẳng những là đâm đầu vào khảo thi làm công chức, bây giờ còn muốn làm thư ký, Đinh Trường Sinh tên hỗn đản kia không phải là tốt để hầu hạ đâu, bây giờ con lại đi làm thư ký của hắn, thật sự là nghiệp chướng a.

Đào Thành Quân than thở nói.

Năm đó Đào Thành Quân dựa theo ý tứ của Thạch Ái Quốc đem Đinh Trường Sinh an bài làm thư ký cho Thạch Ái Quốc, chẳng lẽ là tiểu tử này bây giờ trả thù lại bắt con của mình đi làm thư ký cho hắn chứ?

– Cha à… con muốn hỏi thăm cha về Đinh Trường Sinh, để cho con hốt thuốc đúng bệnh a, chứ bây giờ cha than trách thì đã chậm rồi.

Đào Nhất Minh bộ dạng mặc kệ cha mình rồi…

– Này… không nên tự cho mình là nghiên cứu sinh trình độ hơn người, cũng đừng cảm thấy Đinh Trường Sinh nhỏ tuổi hơn mình, hắn tuy trẻ tuổi nhưng người này rất có tâm cơ, theo cha thấy, con tuyệt không phải là đối thủ của hắn, vì vậy, điều đầu tiên ở trước mặt hắn thì hãy trung thực, ngàn vạn lần đừng đừng có lấy trí thông minh của mình ra mà trêu đùa với hắn, một khi bị hắn phát hiện, hắn tuyệt sẽ không có dùng cpn đâu…
– Vâng… điều này con biết rõ, ấn tượng đầu tiên mà con thấy, hắn quyết định rất nhanh chóng, rất bá đạo, đừng nhìn thấy hắn trẻ tuổi, anh Lâm ở trước mặt hắn không dám hó hé một câu…

Đào Nhất Minh gật đầu nói.

– Ừ… đúng rồi, cha biết con rất thông minh, nhưng mà trên quan trường không cần người thông minh quá, con hiểu chưa? Lãnh đạo không thích người quá thông minh, Đinh Trường Sinh cũng là con người, cho nên cũng giống vậy, con có thể thông minh một lần, nhưng lại không thể mọi chuyện cũng đều ra vẻ thông minh.

Đào Thành Quân lời nói thấm thía nói.

Tuy rằng những thứ đạo lý này, Đào Nhất Minh xem ra còn rất trừu tượng, nhưng đây là kinh nghiệm cả đời của cha mình, vì vậy hắn nghe vô cùng cẩn thận, tuy rằng thoạt nhìn cái đạo lý này có chút không hợp với lẽ thường.

Đào Nhất Minh gật đầu, âm thầm nhớ kỹ lời nói của Đào Thành Quân.

– Quan trường mưu sinh, kiêng kỵ nhất chính là tư tưởng của riêng mình, thời gian dài trôi qua thì con sẽ biết, độc lập suy nghĩ là điều tối kỵ quan trường, hơn nữa tư tưởng của con vĩnh viễn cũng không thể nào là tư tưởng của lãnh đạo.

Đào Thành Quân nghĩ tới đây liền càng thêm lo lắng con của mình, bởi vì biết con không ai khác ngoài cha, Đào Nhất Minh chính là hạng người như thế nào, thì ông ràng nhất, không nói là toàn thân hắn có đầy gai, mà trên đầu hắn cũng có góc.

Vị nào lãnh đạo dám nói là mình ưa thích nghe ý kiến phê bình, vị nào lãnh đạo dám nói là mình muốn đề bạt những người có can đảm cản ngăn lời nói của mình.

– Cha… lời nói của cha không hợp thói thường, con đây mới vừa tiến vào môi trường này, cha đừng có đả kích con chứ…

Đào Nhất Minh càng nghe càng sợ hãi, cái này không phải quan trường, đây là pháp trường biến tướng a…

– Hừ… đây là cha mới nói một chút đấy, con chờ xem đi, đến lúc đó có cái gì nhận thức tâm đắc thì hãy nói với cha, để cha nhìn xem con sẽ đến cùng lăn lộn thành cái bộ dáng gì.

Đào Thành Quân nhún vai nói.

– Không phải, không phải là con có cái ý tứ kia, mà là con quan sát Đinh Trường Sinh thì thấy hình như hắn không có giống như loại người mà cha nói như vậy a.
– Hừ, Đinh Trường Sinh mấu chốt nhất chính là hắn không hề tiếc đến cái mạng của hắn, mới cách đây không lâu, Đinh Trường Sinh dưới họng súng của bọn cướp mà cũng cứu được con gái La Bàn Hạ, lúc này đây Trọng Hải tiến cử Đinh Trường Sinh đảm nhiệm khu trưởng khu Tân Hồ, La Bàn Hạ không có phản đối, cha đã nhìn ra được, La Bàn Hạ không phải là cam tâm tình nguyện đâu, chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

Đào Thành Quân thở dài nói.

Nghe được cha nói như vậy, Đào Nhất Minh ngược lại là thấy mình có chút tự tin hơn rồi rồi, bản thân mình đúng là không có bổn sự giống như Đinh Trường Sinh, nhưng mình cũng có bản lĩnh của mình, mình là nghiên cứu sinh tốt nghiệp, ít nhất đầu não của mình so với Đinh Trường Sinh cũng là mạnh hơn…

– Đinh Trường Sinh này rất giỏi về nắm chắc cơ hội, nếu có cơ hội đến trước mặt hắn, người khác khả năng chỉ là có thể lợi dụng được một phần, thế nhưng nếu là hắn, thì hắn có thể lợi dụng được toàn bộ, đây là bổn sự cái gì đây, nếu không phải là dùng đầu óc?

Đào Thành Quân hình như là biết con mình đang suy nghĩ gì, một câu đem Đào Nhất Minh vừa mới sinh ra tự đắc phong kín lại.

– Ài, vậy nếu theo lời cha nói như vậy, thì cái vị trí thư ký này này thật đúng là không thể làm rồi…

Đào Nhất Minh không cao hứng nói.

– Cha cũng không phải là có ý như vậy, mà muốn nói, nếu như con muốn làm tốt cái vị trí thư ký này, thì con phải cúi người xuống dựa theo thực tế, đồng thời, buông bản thân ra mà theo cùng Đinh Trường Sinh để học cũng được cái gì đó đấy, đây mới là mục đích làm thư ký, nếu đã minh bạch được điều này, thì hãy đi làm, còn nếu không thì sớm nghỉ đi cho xong…

Đào Thành Quân nói.

– Vâng… con đã biết, thôi giờ con đi trước đây.

Đào Thành Quân nói xong định rời đi, nhưng mà bị Đào Thành Quân gọi lại.

– Đợi một chút, ít khi con quay về nhà, còn chuyện này, cha bảo con liên hệ với A Trinh, sự tình đến đâu rồi, chú Thạch cũng có ý tứ này, cha cùng chú Thạch là lão đồng sự rồi, cùng thấy A Trinh lớn lên đấy…

Đào Thành Quân đối với con mình nói ra.

– Ai da, chuyện của con thì cha cũng đừng có quản làm gì, con đã cùng Thạch Mai Trinh gặp mặt qua một lần, nàng hoàn toàn không có để ý đến con, hơn nữa, dựa theo địa vị bây giờ, thì giờ chúng ta đã thành trèo cao rồi, vì vậy con xem việc này không có khả năng gì đâu, cha cũng đừng có suy nghĩ đến nữa.

Đào Nhất Minh liền cự tuyệt ý muốn của Đào Thành Quân.

– Con có ý tứ gì? Thạch Mai Trinh con không thích sao?

Đào Thành Quân mất hứng hỏi.

– Ài, không phải là con không muốn, nhưng Thạch Mai Trinh cũng đâu có đơn giản, dù con có thích, nhưng mà người ta lại thấy con chướng mắt…

Đào Nhất Minh bất đắc dĩ nói.

– Con là nam nhân, thì phải chủ động một chút, con phải biết quan hệ tầm quan trọng chuyện này nếu con vẫn còn muốn đi trên con đường làm quan…

Đào Thành Quân lời nói thấm thía nói.

– Con hiểu rồi, chuyện này để sau hẵng nói đi, dù sao cha cũng không thể xử lý được chuyện này đâu…

Đào Nhất Minh nói xong rời khỏi nhà.

Nguyên lai hắn tưởng rằng có thể trở thành thư ký Đinh Trường Sinh thì sau này có thể đại triển hùng phong, nhưng mà lại bị cha mình giáo huấn, sự kích động háo hức thời gian dần qua bị tiêu diệt sạch sẽ rồi, xem ra Lâm Nhất Nam nói không sai, muốn là một chuyện, nhưng chân chính làm nên chuyện chính là một sự việc khác rồi, cũng không phải đơn giản như vậy.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238