Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 45
Phần 45

Vì vậy, sau khi Đinh Trường Sinh mời vào trong, những người này tốp năm tốp ba tiến vào đại viện ủy ban khu chính phủ, lúc Triệu Hinh Nhã đi ngang qua bên người Đinh Trường Sinh, nàng nhìn hắn, Đinh Trường Sinh lắc đầu, ý bảo nàng không cần nói, hắn không muốn để cho người biết mình cùng Triệu Hinh Nhã có quan hệ, để tránh cho việc của nàng ở cơ quan gặp khó.

Mấy phút đồng hồ sau, khu cổng ủy ban đã là yên tĩnh trở lại, nhưng mà trong phòng họp rất là náo nhiệt, hơn trăm người chen lấn tại trong phòng họp, hoặc ngồi hoặc đứng, tuy rằng Đinh Trường Sinh đã bảo cho người văn phòng đưa đến nhiều ghế, nhưng vẫn là có đủ…

– Mọi người yên tĩnh, xin lỗi nơi đây không có đủ ghế, xin nhường ghế cho người lớn tuổi và phụ nữ…

Đinh Trường Sinh mỉm cười đối với mọi người nói.

Mọi người thấy hắn như vậy, hỏa khí đã thêm một bước thấp xuống, trên thực tế bọn họ cũng rõ ràng, mình đến là nói đạo lý đấy, bọn họ chỉ sợ người của chính phủ không có để ý tới vấn đề của bọn họ mà thôi, đây mới là điều bọn họ lo lắng nhất…

– Được rồi rồi, yên tĩnh lại một chút đi, khả năng có rất nhiều người không biết tôi, nên tôi xin tự giới thiệu, tôi là Đinh Trường Sinh, là khu trưởng mới tới, hôm nay là ngày tôi đi làm đầu tiên, nên có rất nhiều sự tình đều còn chưa kịp hiểu rõ, như vậy đi, chuyện của mọi người tôi chỉ biết sơ qua một chút, nên muốn nghe xem lời thật lòng của mọi người để nắm cho rõ ràng, vậy bây giờ ai nói trước đây…

Đinh Trường Sinh nhìn quanh mọi người nói ra.

– Tôi nói trước, Đinh khu trưởng…

Một lão sư lớn tuổi run rẩy đứng lên nói.

– Lão sư, cứ ngồi xuống nói, bác lớn tuổi như vậy rồi, cứ ngồi nói, cháu có thể đứng nghe…

Đinh Trường Sinh nói xong cũng đứng lên.

– Đinh khu trưởng, cháu chính là khu trưởng hay là phó khu trưởng…

Lão giáo sư hỏi.

Đinh Trường Sinh nghe xong lời này thì nở nụ cười, xem ra chính mình còn trẻ quá nên không giống như là lãnh đạo khu trưởng, vì vậy nói:

– Lão sư, cháu là khu trưởng…

Đinh Trường Sinh nói to.

– Cháu không cần nói lớn tiếng như vậy, bác không điếc, vậy là tốt rồi, nói như vậy cháu chính là quản sự khu này…

Nhìn ra lão giáo sư này có thể là về hưu rất nhiều năm rồi, Đinh Trường Sinh đau đầu chính là chỗ này, những người về hưu lão thì thường mặc kệ không sợ ai, dù sao ta đã về hưu, ngươi cũng không có thể làm gì được ta.

– Vâng… cũng có thể nói như vậy, cháu quản chuyện nơi đây.

Đinh Trường Sinh nói ra.

– Đinh khu trưởng, bác năm tháng nay không có phát tiền lương, với tuổi này, thì bác sẽ ăn uống, sinh hoạt như thế nào đây, đó là chưa nói đến bệnh hoạn.
– Lão sư, lẽ ra không thể thiếu nợ tiền các bác, cứ như vậy đi, cháu nhớ kỹ, nếu bác nói xong rồi, hãy để cho các giáo viên khác nói một chút, có thể chứ?
– Đinh khu trưởng, bọn họ không cần nói, chỉ một mình bác nói là được rồi, tiền thiếu nợ lương phải phát cho tất cả chúng ta, nếu không phát, ngày mai sẽ không có ai đi dạy học đâu.

Lão sư vô cùng kiên quyết.

Đinh Trường Sinh nhìn qua những người khác, quả nhiên không ai lên tiếng rồi, xem ra lão nhân này chính là người dẫn đầu, nhưng mà chính là một ông lão già như vậy, thì mình có thể trao đổi thương lượng để nắm đằng cán như thế nào đây?

Đinh Trường Sinh không có chiêu, nhìn về phía Trịnh Tiểu Ngải, nàng là trưởng phòng giáo dục khu, dù sao cũng phải có tiếng nói…

Trịnh Tiểu Ngải lúc này đối mặt Đinh Trường Sinh, không ra mặt thì không có biện pháp, ai bảo hắn là tình nhân của mình, vì vậy nàng đứng lên đối với lão sư kia nói ra:

– Ngô lão sư, Đinh khu trưởng vừa mới đến nhận công tác, còn không biết tình huống, mọi người kiên trì thêm chút nữa, để cho Đinh khu trưởng có thời gian, rồi sẽ phát tiền lương cho mọi người, cũng phải cho thư thả thì mới tính được…
– Trịnh trưởng phòng, không phải tôi không cho mặt mũi này, nhưng hãy cho chính xác ngày giờ đi, chúng ta cũng sẽ để cho Đinh khu trưởng mặt mũi…

Ngô lão sư, nhìn Trịnh Tiểu Ngải, lại nhìn qua Đinh Trường Sinh, ý rất đơn giản, phải có kỳ hạn, đừng nghĩ đến chuyện cứ kéo dài, không có cửa đâu.

– Đinh khu trưởng, cứ thời gian ngày giờ đi, Ngô lão sư đã nói như vậy.

Trịnh Tiểu Ngải nháy mắt cho Đinh Trường Sinh.

– Vậy được rồi, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, như vậy đi, cho tôi một tuần lễ để kiếm tiền được không? Một tuần lễ bảy ngày, cuối tuần nếu không có phát tiền, mọi người cứ tới tìm tôi, thế nào?

Đinh Trường Sinh cảm thấy nếu kéo dài thêm một tháng là không thể nào được, vì vậy liền định ra thời gian là bảy ngày.

Ngô lão sư nhìn những người kia, rồi gật đầu nói:

– Được rồi… chỉ mong Đinh khu trưởng là một người thủ tín, chứ đừng có giống như tiền nhiệm khu trưởng kia, cô ấy đáp ứng ngày hôm qua có thể phát tiền lương, nhưng mà cũng chẳng thấy gì cả…

Đinh Trường Sinh biết là Ngô lão sư nhắc đến Dương Trình Trình, nhưng mà bây giờ có nói thì cũng đâu còn có ý nghĩa gì, Dương Trình Trình bây giờ không còn làm khu trưởng, đã sớm mặc kệ cái hố này rồi, nhưng mà Đinh Trường Sinh rất muốn biết, nếu là Dương Trình Trình thì sẽ xử lý chuyện này như thế nào.

Đinh Trường Sinh sau khi khuyên những người này quay trở về xong, thở phì phì về tới lại văn phòng, lúc này hắn nhìn thấy trên hành lang ở ngoài cửa đang đứng một người đàn ông trung niên, thoạt nhìn tai to mặt lớn mập mạp đấy, Đào Nhất Minh đi đằng sau lưng Đinh Trường Sinh, nhỏ giọng nói ra:

– Khu trưởng, vị kia chính là trưởng phòng tài chính Diêm Quang Hà.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238