Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 7
Phần 7

Ngô Minh An hướng Vạn Hòa Bình đưa mắt liếc qua một cái, Vạn Hòa Bình hiểu ý liền đi ra ngoài, đợi đến lúc Vạn Hòa Bình kéo cửa đóng lại sau khi rời khỏi y, Ngô Minh An ngồi xuống trước mặt Đinh Trường Sinh.

– Cậu không muốn cùng tôi nói chút gì đó sao?

Ngô Minh An hỏi.

Đinh Trường Sinh trong nội tâm thở dài, rốt cục chuyện đến thì vẫn phải đến, bất quá cũng tốt, thừa cơ hội này, đem sự tình từ đầu chí cuối kể lại với Ngô Minh An, giờ thì ông ta muốn như thế nào thì muốn, bởi vì dù sao chuyện của Liễu Sinh Sinh hắn thật sự là không quản được, đây là chuyện ngươi tình ta nguyện, hơn nữa, đối mặt Vương Gia Sơn, hắn cũng không có khả năng dám xen vào chuyện riêng của Vương Gia Sơn được, lão gia tử đã lớn tuổi như vậy, lại còn có bệnh, còn có thể sống được thêm bao năm nữa, vì vậy cho dù là Ngô Minh An có trách tội hắn, thì hắn cũng đành chấp nhận…

– Ách… Ngô bí thư, chuyện đó xảy ra là do cháu cân nhắc không chu toàn, cháu cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra loại chuyện như vậy, việc này là ngoài ý muốn rồi, nếu Ngô bí thư có cái gì không hài lòng, cho dù muốn xử lý như thế nào thì cháu cũng chấp nhận.

Đinh Trường Sinh cắn môi, nói ra.

– Đinh Trường Sinh, cậu làm cho tôi quá thất vọng rồi, tôi còn dám có cái gì hài lòng hoặc không hài lòng nữa chứ? Cậu thật lợi hại a, cứ như vậy không nói không rằng chạy mất từ đó đến nay…
– Vâng… Ngô bí thư, việc này cháu làm không đúng, nhưng cũng không có thể toàn bộ trách cháu được, họ Liễu là người sống có chân, vậy cháu có thể khống chế được người ta sao?

Đinh Trường Sinh ý thức được nơi này là văn phòng, cho nên nói nhắc đến Liễu Sinh Sinh, không nói tên của nàng.

– Đinh Trường Sinh, còn chuyện của của Lam Lam, nó tuy rằng không cùng tôi nói đến cùng có chuyện gì xảy ra, nhưng mà tôi có cảm giác các người có vấn đề gì giấu giếm, tôi nói cho cậu biết, tôi chỉ có một đứa con gái, nếu cậu làm chuyện gì có lỗi với nó, thì tôi không có bỏ qua đâu…

Ngô Minh An rất không khách sáo nói.

– Ngô Nhật Lam? Nàng làm sao vậy?
– Chuyện này tôi đang muốn hỏi cậu đấy, đến cùng là sao vậy? Ta hỏi nó, thì nó bảo là hỏi cậu…

Ngô Minh An không kiên nhẫn nói.

Đinh Trường Sinh thở dài, cũng may là Ngô Nhật Lam không có nói với Ngô Minh An bọn họ đến cùng chuyện gì xảy ra, nếu để cho Ngô Minh An biết mình đã sớm cùng con gái của ông mập mờ như vậy, đoán chừng là Ngô Minh An sẽ không cùng mình ôn tồn nói chuyện như vậy…

– Ách, để cháu ra ngoài tìm gặp nàng hỏi xem sao, cũng thật lâu đã không gặp nàng.

Đinh Trường Sinh nhẹ nhõm nói.

Tại trong văn phòng Ngô Minh An không đến mười phút, Đinh Trường Sinh liền tranh thủ thời gian thừa dịp có người đến báo cáo công tác, liền vọt đi ra ngoài, vừa vặn gặp Vạn Hòa Bình.

– Ồ, cậu muốn đi à?

Vạn Hòa Bình kỳ quái hỏi.

– Ách, tôi đi tìm Ngô Nhật Lam, đã rất lâu không gặp nàng, đã hứa với nàng là đến Giang Đô nhất định phải đi tìm nàng, nhưng tôi vẫn luôn không có thời gian, hôm nay vừa vặn không có nhiều chuyện lắm.

Đinh Trường Sinh thuận miệng nói ra, hắn vốn đây là chỉ muốn nói lý do để thoát khỏi Vạn Hòa Bình, nhưng mà không ngờ lại biến khéo thành vụng rồi.

– A, vậy tôi cùng đi với cậu, Ngô Nhật Lam bây giờ đang ở công tác trong cục công an thành phố.
– Hả… vậy xe của ông đâu?

Đinh Trường Sinh nghe qua Vạn Hòa Bình muốn cùng đi với mình, tiên sư bà ngoại nhà nó, vậy là thật sự phải đi gặp Ngô Nhật Lam rồi, hắn đúng là không muốn đi, nếu như mình đã không muốn tiếp tục đùa giỡn với người ta nữa, làm chi cần phải câu dẫn người ta, hắn biết rất rõ ràng Ngô Nhật Lam ưa thích hắn, nhưng mà bây giờ các mối quan hệ nam nữ của hắn đã đủ phức tạp rồi, nên không còn muốn lại đem Ngô Nhật Lam dính vào đến.

– Đi chung xe với cậu là được rồi, chờ chút, tôi vào nói với Ngô bí thư một tiếng.

Nói xong Vạn Hòa Bình vào trong văn phòng báo là rời đi, Đinh Trường Sinh đành xuống lầu ngồi vào trong xe chờ đợi Vạn Hòa Bình xuống.

Một mực đợi nửa giờ sau, Vạn Hòa Bình cũng xuống rồi.

Đường đường cục trưởng công an thành phố, lại ngồi bên tay lái phụ của Đinh Trường Sinh, hơn nữa còn tiện tay lấy ra một cái cái hộp nhỏ đặt ở phía dưới kính chắn gió, Đinh Trường Sinh thấy có một ánh sáng nhỏ lóe lên.

– Đây là cái gì vậy?

Đinh Trường Sinh hỏi.

– Đây là trang bị chống nghe trộm mới nhất, trong phạm vi mười thước không có thiết bị điện tử nào có thể áp dụng nghe trộm được, vừa rồi lúc tôi vào cùng Ngô bí thư cáo biệt, Ngô bí thư nhắn là cảm ơn cậu…

Vạn Hòa Bình nói ra.

– Cảm ơn tôi? Tôi có làm cái gì đâu mà cảm ơn chứ…

Đinh Trường Sinh biết rõ Vạn Hòa Bình nói là có ý gì, nhưng mà Đinh Trường Sinh cũng không nói thêm, bởi vì vừa rồi trong lúc hắn ngồi trong xe chờ đợi Vạn Hòa Bình, thì phát hiện ra nhiều về tin tức Chu Khánh Huy… Trên mạng lập tức liền nổ tung nhằm vào Tiểu Dã Tam Lang, tư liệu về Tiểu Dã Tam Lang là người Nhật cũng xuất hiện ở mạng rồi, lửa giận tại thời khắc này bị triệt để đốt lên.

– Sự tình lần trước chuyện của Liễu Sinh Sinh cùng Ngô bí thư, tuy rằng Chu Bội Quân ném đá giấu tay che giấu rất kín, nhưng mà cuối cùng tôi vẫn là điều tra ra, là nàng ở phía sau giật dạy, mục đích rất đơn giản, chính là đạp Ngô bí thư xuống, để nàng thuận lợi hơn trong việc ngồi vào vị trí bí thư thành ủy, lúc đó Ngô bí thư cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn, dù muốn phản kích, thế nhưng vì thiếu khuyết chứng cứ thuyết phục, chuyện này nói đến cùng là Ngô bí thư đuối lý, vì vậy đành nhịn, bất quá bởi vì chuyện này mà Ngô bí thư cũng bị ảnh hưởng đến tiền đồ, vốn Ngô bí thư đang có hy vọng tiến thêm một bước đấy, nhưng đến đến bây giờ, xem ra cũng chỉ có thể là làm xong bí thư kỳ này, rồi phải đi đến nhận công tác ở bên mặt trận tổ quốc hoặc là tương đương, trong lòng của bí thư một mực đọng lấy lửa giận, cậu nói chuyện này bí thư có thể từ bỏ ý đồ sao?
– Vì vậy, các người liền bắt được cơ hội lần này, cung cấp thông tin trên mạng lợi hại như vậy, cũng là do các người giật dây…

Đinh Trường Sinh kinh hãi hỏi.

– Trong lòng của cậu biết được chuyện gì xảy ra là được rồi, kỳ thật nếu như không có cậu vô tình làm om xùm chuyện này, thì chuyện này thật đúng là không có nắm chắc đâu, bây giờ thì khác rồi, chuyện này rất nhanh liền sẽ khiến trên thượng tần chú ý đến, vì vậy Ngô bí thư nói cảm ơn cậu là vậy…

Vạn Hòa Bình nói ra.

Đích xác là như thế, lúc này Chu Bội Quân đang sợ hãi, nhìn xem quý tử đang quỳ gối trước mắt, Chu Bội Quân trong lòng khổ sở hối hận, bản thân mình một đời phấn đấu cho tới hôm nay, hy sinh bao nhiêu tuổi thanh xuân, mới có được như ngày hôm nay, nhưng mà bây giờ toàn bộ coi như là đã xong.

– Con nhìn xem trên mạng những thứ này đưa tin, hãy nói có phải thật vậy hay không?

Chu Bội Quân nắm lấy lỗ tai con mình hỏi.

– Ai ui… mẹ, con biết sai rồi, lúc đó con không phải cố ý, chỉ vì có uống chút rượu, vì vậy…

Chu Khánh Huy một bên kêu oan, vừa nghĩ bỏ chạy đi, nhưng mà bị Chu Bội Quân gắt gao kéo lại…

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238