Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 226
Phần 226

Hắn đêm nay tại trên người Phó Phẩm Thiên bắt đầu đại lượng tinh dịch dự trữ tựa như vỡ đê hồng thủy phun ra, đem toàn bộ tinh dịch đều đè ép đi ra, mỗi một lần đè ép quy đầu, mỗi một lần ma sát làm cho Phó Phẩm Thiên phát ra một tiếng rên rỉ, toàn thân nàng nương theo lấy một từng hồi run rẩy, thẳng đến Phó Phẩm Thiên một tiếng cao vút kêu to mới thôi, đợi cho thân thể nàng rung động hoàn toàn dừng lại, thì toàn bộ động tác của hắn mới hơi ngừng, Đinh Trường Sinh bờ mông lui ra, đem dương vật rời khỏi lỗ miệng âm đạo của nàng, cùng Phó Phẩm Thiên song song nằm tại một chỗ, hai người không ngừng thở hổn hển.

– Em lần này trở về, sẽ không đi nữa rồi, về sau cuộc sống của chúng ta còn rất nhiều lần chung giường, hiểu chưa… còn nhiều rất nhiều.

Đinh Trường Sinh cười xấu xa đem Phó Phẩm Thiên ôm vào bên trong ngực, nói.

– Cái gì, có ý tứ gì? Em bị khai trừ rồi hả?

Phó Phẩm Thiên giật mình kinh ngạc, hỏi.

– Không có, em được điều đến Bạch Sơn công tác, về sau chúng ta có thể gặp nhau sớm tối… À… quên mất… Miêu Miêu đâu rồi em không thấy?
– Nó hiện đang ở ký túc xá trong trường rồi, cũng không muốn quay trở về nhà ở, cũng tốt, ký túc xá trường học quản lý rất chặt chẽ, so với trong nhà còn tốt hơn.

Phó Phẩm Thiên nói làm Đinh Trường Sinh yên tâm, chính mình có thể tại nơi này nghỉ ngơi mấy ngày rồi, thật tốt phải hưởng thụ một chút, khó mà có được thời khắc rảnh rỗi như thế này, mấy năm này bận rộn thời gian nghỉ ngơi không có, quần quật chẳng khác nào trâu bò…

Vốn là Đinh Trường Sinh nghĩ là trước khi nhậm chức thì mình nghỉ ngơi thật tốt một chút, nhưng không biết Đường Bỉnh Khôn theo từ bên trong thế nào mà lại có được số điện thoại của Đinh Trường Sinh, ngay trong sáng ngày hôm sau, Đinh Trường Sinh, ngoài ý muốn nhận được điện thoại của Đường Bỉnh Khôn.

Trong điện thoại cũng không nói gì, chỉ nói là nếu như Đinh Trường Sinh hiện tại thuận tiện, ông muốn gặp mặt hắn, còn hỏi Đinh Trường Sinh đang ở tại nơi nào? Đinh Trường Sinh đương nhiên không thể lừa gạt Đường Bỉnh Khôn rồi, vạn nhất sau này lãnh đạo tương lai biết được chính mình lúc đó đang ở tại Bạch Sơn, sẽ làm cho trong ấn tượng Đường Bỉnh Khôn mình quá kém.

Cho nên đành phải nói cho Đường Bỉnh Khôn biết mình đã đến Bạch Sơn rồi, nào ngờ Đường Bỉnh Khôn vừa nghe Đinh Trường Sinh đã đến Bạch Sơn, cao hứng, lập tức yêu cầu Đinh Trường Sinh đến văn phòng thành ủy gặp ông, điều này làm cho Đinh Trường Sinh rất là bất đắc dĩ.

Vỗ vỗ thân thể bên người Phó Phẩm Thiên, ý bảo nàng ngồi dậy, nhưng Phó Phẩm Thiên tựa như là một thứ phi đã từ lâu chưa được sủng hạnh, ôm lấy Đinh Trường Sinh không muốn rời, tối hôm qua giao hoan điên cuồng rõ mồn một trước mắt, làm Phó Phẩm Thiên suýt chút nữa chống đỡ không được…

Thấy vậy Đinh Trường Sinh trong lúc này vừa cùng lãnh đạo nói chuyện điện thoại, một bên duỗi tay tại trên khe thịt âm hộ Phó Phẩm Thiên gãi gãi nơi viên trân châu nhỏ bé của nàng, Phó Phẩm Thiên cảm thấy ngứa nhột, suýt chút nữa kêu ra thành tiếng, nhưng nàng biết Đinh Trường Sinh có chính sự, nên nhanh chóng đứng lên nấu cơm cho hắn…

Một tiếng sau, Đinh Trường Sinh lúc này mới phấn chấn xuất hiện ở đại viện thành ủy, có lẽ thư ký của Đường Bỉnh Khôn đã nhận được chỉ thị, cho nên Đinh Trường Sinh vừa đến, liền mời hắn vào phòng làm việc Đường Bỉnh Khôn, trong khi bên ngoài cửa có vài người đang chờ đợi được gặp Đường Bỉnh Khôn rất bất mãn, nhưng không dám nói gì, lãnh đạo muốn gặp ai, tiên kiến ai, đây đều do ý muốn của lãnh đạo…

– Đinh Trường Sinh, ha ha… mau đến ngồi, tôi thật không nghĩ tới cậu sẽ tới Bạch Sơn, lần trước cậu đến Bạch Sơn, vô thanh vô tức đem bí thư khu ủy của tôi lôi xuống đài rồi, làm tốt lắm, bây giờ trả nợ đi a, nếu cậu không làm tốt tại khu Bạch Sơn, tôi sẽ không tha cho cậu đâu…

Đường Bỉnh Khôn cười lớn nói.

– Đường bí thư, thật là ngại, sự tình khu Bạch Sơn, tôi cũng đang chấp hành nhiệm vụ, không thể không làm, chẳng qua là lúc đó không có báo trước cho bí thư biết, thật sự là xin lỗi…

Đinh Trường Sinh ngượng ngùng nói.

– Tốt lắm, sao lại nói như vậy, chức trách của các cậu thì tôi minh bạch, huống hồ nếu không phải nhờ cậu là đào ra Tôn Truyền Hà, thì tai họa không biết còn kéo dài tới khi nào, tôi còn muốn cảm tạ bên kỷ ủy đây này…

Đường Bỉnh Khôn khoát tay nói.

Kỳ thật đối với Tôn Truyền Hà, Đinh Trường Sinh rất rõ ràng, Tôn Truyền Hà là người của Thành Thiên Hạc, chứ không phải là ngươi của Đường Bỉnh Khôn, Tôn Truyền Hà vừa chết, chẳng những là Đường Bỉnh Khôn không có bất kỳ cái gì tổn thất, nếu như không phải là do mình được trên tỉnh cắm vào nơi đây, nói không chừng cái chức bí thư khu ủy Bạch Sơn chính là bị Trần Kính Sơn chống tới rồi.

– Thôi… không nói chuyện này nữa, lúc tôi đến tỉnh, Ấn chủ nhiệm có nói chuyện cậu với tôi, khi đó tôi liền nghĩ, tỉnh lần này rốt cục đã phái cho tôi một thành viên hổ tướng rồi a, cậu tại Hồ Châu công tác thành quả như thế nào thì bí thư La Bàn Hạ cũng đã từng nói với tôi, cho nên, nếu cậu đến Bạch Sơn, tôi hai tay tán thành, không nói gì khác, việc huyện Hải Dương có con đường quốc lộ số 1 kia, không phải là do cậu nghĩ ra sao… cho nên, tôi nói cho cậu biết, khu Bạch Sơn cậu phải làm tốt cho tôi, mấy năm qua khu phát triển Bạch Sơn tiến triển chậm chạp, ưu thế đã bị huyện Hải Dương lấy đi, khu Bạch Sơn cũng chính là mặt mũi ưu thế của thành phố Bạch Sơn, cậu phải suy nghĩ thật kỹ, bước tiếp theo nên làm như thế nào để phát triển, không thể cứ làm không đầu không đuôi, nếu làm thì phải làm cho tốt, cậu thấy thế nào?

Đường Bỉnh Khôn hiển nhiên là đối với Đinh Trường Sinh ký thác kỳ vọng, điều này làm cho Đinh Trường Sinh liền cảm thấy áp lực.

– Đường bí thư, tôi mặc dù là người Bạch Sơn, nhưng ngày trước luôn luôn ở tại nông thôn, thành phố Bạch Sơn chỉ đến đây mới có vài lần, chứ đừng nói chi là hiểu rõ tình hình của khu Bạch Sơn, cho nên nếu tôi nhậm chức, trước tiên phải chạy đến khu Bạch Sơn một chuyến, tìm hiểu một chút tình huống căn bản, như vậy thì cháu mới có thể dám nói chính mình nhìn thấy gì, nên làm cái gì bây giờ?

Đinh Trường Sinh nói.

– Ừ… lời nói này tốt, cậu rất vững chắc đấy, lãnh đạo cũ của cậu nói đúng đấy, trước khi cậu tới, tôi đã cùng Trọng Hải nói chuyện qua điện thoại, cậu có biết lãnh đạo cũ nào đánh giá cậu như thế nào không?

Đường Bỉnh Khôn quả nhiên là đã trao đổi với Trọng Hải rồi, chính mình trước khi tới đây, lại không đến Hồ Châu để báo cáo cho Trọng Hải, thứ nhất chủ yếu là bởi vì khu Tân Hồ các giáo sư đang ầm ĩ đòi tiền lương, nếu mình đến thì không phải là chui đầu vô lưới ư, Lưu Chấn Đông nói có một vài người nói muốn tìm gặp chính mình để đối chất kìa.

Thứ hai chính mình bây giờ cùng Trọng Hải ở giữa có chút ngăn cách, hắn có cảm giác Trọng gia làm việc quá bất cận nhân tình, chỉ cần là đối với chuyện bản thân tốt, cái gì cũng dám làm, chính là bởi vì lúc ấy, vì để cho Trọng Hải lên làm phó bí thư thành ủy, Trọng Phong Dương đã để cho Ấn Thiên Hoa ngầm cho phép Thạch Ái Quốc rơi xuống đài, điều này vẫn luôn làm Đinh Trường Sinh canh cánh trong lòng.

Chính trị là tàn khốc, Đinh Trường Sinh đã ở trong cái vòng tròn thời gian càng lâu lại càng minh bạch, nhưng khi nhìn thấy sự tình tàn khốc như vậy quả thật rơi xuống chính mình hoặc là người thân quen của mình, Đinh Trường Sinh vẫn là không tiếp thụ được.

Đinh Trường Sinh lắc lắc đầu, mỉm cười không nói gì…

– Hắn nói rất xem trọng cậu, cậu là người làm việc tài giỏi, nhưng cũng có thể là kẻ gây chuyện, ha ha ha… Trường Sinh, đối với lãnh đạo cũ đánh giá như vậy, cậu có cho rằng đúng trọng tâm không?

Đường Bỉnh Khôn cười hỏi.

Trong phòng trao đổi là khí thế ngất trời, tuy rằng văn phòng có cách âm, nhưng tiếng cười to của Đường Bỉnh Khôn vẫn là xuyên qua cửa phòng làm việc, truyền đến sát vách văn phòng thư ký, tại văn phòng thư ký, những người đang chờ đợi nhìn nhau, người vừa đi vào này rốt cuộc là ai? Chính mình đến báo cái công tác, khuôn mặt lãnh đạo lúc nào cũng đăm đăm khó chịu kéo muốn tới bàn chân, người này làm sao lại có thể khiến cho lãnh đạo cười to như vậy chứ?

– Dương thư ký, này… người đi vào là ai vậy? Ở ban ngành nào?

Người bên ngoài rốt cục không nhịn được, hỏi thư ký Dương Nguyên Lương của Đường Bỉnh Khôn.

– Tôi cũng không biết, lãnh đạo chỉ nói, có người tên là Đinh Trường Sinh đến, thì lập tức cho vào gặp ông ta, chuyện khác thì tôi không biết.

Dương Nguyên Lương ăn ngay nói thật nói.

– Dương thư ký, người này tên là cái gì, Đinh Trường Sinh?

Một người truy vấn nói.

– Thì sao, người này ông nhận thức?

Một người khác hỏi.

– Không biết, nhưng đoạn trước thời gian vụ án Tôn Truyền Hà kia mấy ông còn nhớ không? Chính là có một người tên là Đinh Trường Sinh dẫn đội kỷ ủy bắt lại, việc này tại Bạch Sơn truyền ra rất lợi hại, nghe nói Đinh Trường Sinh cũng là người Bạch Sơn chúng ta, lần này lại đến không biết là ai gặp phải xui xẻo đây?

Người này giữ kín như bưng, nhỏ giọng nói.

– Tỉnh kỷ ủy?

Vài người khác cũng nhỏ giọng nói.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238