Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 165
Phần 165

Đinh Trường Sinh gõ cửa, thật ra thì cửa không có đóng, Lý Thiết Cương ngẩng đầu nhìn lên là Đinh Trường Sinh, gật đầu cho hắn đi vào.

– Ngồi đi, tìm tôi có việc à?

Lý Thiết Cương hỏi.

– Có chút việc muốn báo cáo lãnh đạo, không biết lãnh đạo có rảnh không?

Đinh Trường Sinh nhìn xem Lý Thiết Cương đang viết cái gì, liền hỏi.

– Thuận tiện, cậu nói đi, đừng ra nan đề cho tôi là được…

Lý Thiết Cương dự đoán trước nói ra.

– Ban Kỷ Luật Thanh tra chúng ta làm cái bản án nào mà không có nan đề.

Đinh Trường Sinh thu hồi nụ cười trên mặt nói ra.

Lý Thiết Cương nhìn xem sắc mặt Đinh Trường Sinh, cười nói:

– Đinh Trường Sinh, xem ra ngoại giới nói cậu so với lúc gặp chân thật thì không giống nhau a, bọn họ đều nói cậu có cái tật xấu hà cà giỡn, như thế nào, bây giờ hết biết vui đùa rồi sao?
– Lãnh đạo vừa rồi nói đùa với cháu sao? A, thực xin lỗi, cháu không có thói quen cùng lãnh đạo nói giỡn a…
– Vậy cậu nói chính sự đi, nhưng tôi nói trước, sự tình Bạch Sơn làm không sai, nhưng mà thời cơ chưa đúng, ra tay quá sớm, nếu như Tôn Truyền Hà không chết, chúng ta có thể ở tại Bạch Sơn đào ra được thêm nhiều nữa, còn bây giờ thì người chết không có đối chứng, vậy những người kia phải làm sao bây giờ? Nếu vẫn còn sót lại, thì bọn họ tiếp tục làm sâu mọt, còn muốn móc ra thì phải phí một phen công phu rồi.

Lý Thiết Cương tiếc nuối nói.

– Sâu mọt vĩnh viễn vẫn là sâu mọt, nếu không ăn mòn tài sản của quốc gia thì bọn họ sống không được, giòi hay là ruồi, dù có biến hình đến đâu thì vẫn thế, cái ngày đó, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Đinh Trường Sinh nói ra.

– Tôi biết rõ cậu vừa tới ban kỷ luật thanh tra, là nóng lòng muốn chứng tỏ bản thân mình, có quyết tâm này là tốt, nhưng mà phải chú ý đến phương thức phương pháp, hiểu chưa? Tối hôm qua tôi nghe nói lại đã xảy ra chuyện…

Lý Thiết Cương nhíu mày hỏi.

– Vâng cháu đến đây cũng là vì chuyện này cháu muốn điều tra một chút Lưu Thành An, mặc dù là ngân hàng cho vay đã thanh toán xong tiền lương cho bộ phận giáo viên cùng nhân viên công vụ, nhưng mà đây chẳng qua là giải quyết tạm thời trong lúc đang khát, mắt thấy kỳ hạn lời hứa hẹn lại đến, lúc này khu Tân Hồ còn lấy cái gì tiền để mà lấp kín cái lỗ thủng này…

Đinh Trường Sinh lo lắng nói.

– Bây giờ cậu đã không còn làm khu trưởng khu Tân Hồ rồi, đây không phải vấn đề câm cậu suy tính a…

Lý Thiết Cương cau mày nói.

– Thế nhưng tất cả trong chuyện này đều là do Lưu Thành An đưa tới, cháu nghe nói còn dư lại mấy nghìn vạn sẽ chuyển cho công ty Hán Đường Trí Nghiệp, bí thư, chúng ta không thể trơ mắt đứng nhìn khu Tân Hồ bị làm loạn như vậy…

Đinh Trường Sinh rất là sốt ruột, nếu như Lý Thiết Cương không đồng ý điều tra, như vậy thì mình cho dù là muốn điều tra cũng là không có biện pháp, mà vụ án này thì Lưu Thành An là mấu chốt, một khi Lưu Thành An sau này mất đi giá trị lợi dụng cuối cùng, như vậy Lưu Thành An sẽ gặp cái kết cục gì thì thật là rất khó nói…

Lý Thiết Cương lâm vào do dự, điều tra một Lưu Thành An thì rất đơn giản, nhưng mà sau lưng Lưu Thành An mới là nghiêm trọng, đây mới là điều mà ông đau đầu. Hồ Châu có vấn đề rất nhiều, ông cũng đã sớm muốn điều tra tại Hồ Châu rồi, nhưng là bí thư tỉnh ủy La Minh Giang ý kiến rất rõ ràng, không cần phải điều tra!!!

Lý Thiết Cương đứng trên độ cao so với Đinh Trường Sinh thì hoàn toàn khác nhau, vì vậy góc độ suy tính vấn đề đương nhiên là không thể đồng đẳng với Đinh Trường Sinh rồi.

Người trong giang hồ thân thể đã không thuộc về mình, đồng dạng, người trong quan trường cũng không thể nào là làm tùy hứng được, người giống như Đinh Trường Sinh như vậy dù sao cũng là số ít, mà đại đa số người còn là thuộc loại lo trước lo sau, mọi thứ đều phải cân nhắc có thời gian thì mới có thể quyết định, đó mới là người bình thường.

Mà mặc dù đã là như thế, nhưng sự tình hồ vẫn xuất hiện nhiều lần trong quan trường, bởi vì thế sự biến hóa quá nhanh, mà trên quan trường hiệu suất làm việc lại quá thấp, vì vậy sáng tạo ra rất nhiều sự tình thoạt nhìn qua cái quyết định biện pháp là tốt, nhưng mà lúc áp dụng thì không phải là như vậy.

Giống như là Đinh Trường Sinh muốn điều tra Lưu Thành An, thế nhưng mục đích của hắn cũng không phải đơn giản là trên thân Lưu Thành An này, mà một khi Lưu Thành An chịu khai ra rồi, đến cùng Lưu Thành An sẽ dính đến người nào, mà những người này có thể bị điều tra hay không, thì tỉnh kỷ ủy lại không có quyền lực thực thi…

Đinh Trường Sinh đương nhiên không trả lời khẳng định được, mà Lý Thiết Cương cũng không có đem cái lỗ hổng này hoàn toàn đâm chết, mà chỉ nói là phải cân nhắc, lúc Đinh Trường Sinh sắp rời khỏi phòng làm việc của ông, thì ông còn cố ý nói, nếu không có chỉ thị của ông, thì không có được động vào Lưu Thành An, đây cũng là vì Lý Thiết Cương nhìn thấy Đinh Trường Sinh tại thành phố Bạch Sơn biểu hiện lá gan quá lớn, không theo như lẽ thường ra bài, đã thành cái thương hiệu của Đinh Trường Sinh.

Tuy rằng sự việc Dương Phụng Tê bị xông vào phòng điều tra đang trên truyền thông trên bàn tán xôn xao, mà Dương Phụng Tê đạt được ám chỉ Đinh Trường Sinh, chuyện này là một cơ hội, phải cắn, hơn nữa cô gắng tận lực dẫn dắt dư luận hướng đến trong chuyện giao dịch với công Ty Hán Đường Trí Nghiệp, mà tinh khí của Dương Phụng Tê một khi đã làm, thường thường nàng cũng sẽ đều làm đến mức tận cùng.

Vì vậy, dưới sự thao túng của công ty Bàn Thạch, chẳng những là truyền thông trong nước, ngay cả truyền thông nước ngoài cũng rất chú ý đến chuyện này…

Dư luận một khi buông ra, thì thường thường sẽ không khống chế được, càng có nhiều nữa người tìm hiểu ngọn nguồn của công ty Hán Đường Trí Nghiệp, càng nhiều người suy đoán là công ty Hán Đường Trí Nghiệp cùng chính quyền tỉnh Trung Nam đến cùng là có quan hệ như thế nào, vì cái gì khi mà chuyện này đã xảy ra, chính quyền của tỉnh Trung Nam vẫn luôn là im miệng không lên tiếng? Đây không phải là làm cho người lại có càng nhiều hơn nữa phỏng đoán.

– Chuyện xảy ra khi nào?

Lương Văn Tường cầm lấy trong tay báo chí, vỗ mạnh tại trên bàn công tác, rất là bực tức hỏi.

– Chuyện xảy ra tối ngày hôm qua, không có nghĩ tới động tác truyền thông những thứ này thật đúng là quá nhanh, bất quá chuyện này bọn họ làm hơi quá đáng, đây là đồ vật mà Dương Phụng Tê nhờ tôi chuyển giao cho chủ tịch.

Nói qua, Kiều Hồng Trình đem năm viên đạn đưa tới trên mặt bàn Lương Văn Tường.

– Đây là ý gì?

Lương Văn Tường nhìn qua là mấy viên đạn, lại càng giật mình.

– Đây là Dương Phụng Tê ngày hôm qua bị có người gửi tới đấy, buổi tối lại xảy ra sự kiện cảnh sát xông vào kiểm tra phòng, vì vậy Dương Phụng Tê rất tức giận, nàng không muốn đến cùng ông gặp mặt, nên nhờ tôi gửi đến ông.

Lương Văn Tường cái này mới ý thức tới mình đã bỏ mặc chuyện này phát triển, thiếu chút nữa đã đến tình trạng không thể chỉnh đốn, liền hỏi:

– Gọi điện thoại, bảo Dương Phụng Tê tôi muốn gặp một chút.

Kiều Hồng Trình lấy điện thoại di động ra gọi cho Dương Phụng Tê, nhưng điện thoại tạm thời không cách nào chuyển được, Kiều Hồng Trình sửng sốt, nhớ tới Đinh Trường Sinh, vì vậy lại gọi cho Đinh Trường Sinh, nhưng mà lấy được câu trả lời là Dương Phụng Tê đã bay đến New York rồi.

– Làm sao vậy?

Lương Văn Tường chứng kiến Kiều Hồng Trình bộ dạng sững sờ, hỏi.

– Dương Phụng Tê đã lên máy bay, quay về Mỹ rồi.

Kiều Hồng Trình thản nhiên nói.

– Quay về Mỹ? Vậy vừa rồi ông gọi điện thoại cho ai vậy?

Lương Văn Tường chỉ vào điện thoại Kiều Hồng Trình hỏi.

– Đinh Trường Sinh, ngày hôm qua Đinh Trường Sinh cũng có mặt ở nơi đó, hơn nửa đêm còn gọi điện thoại cho tôi, tôi thì không dám quấy rầy ông, nên đi đến hiện trường, Đinh Trường Sinh còn báo cho cục trưởng công an thành phố Giang Đô là Vạn Hòa Bình, chuyện này thoạt nhìn hình như là do từ phía dưới đồn trưởng làm, lúc ấy người có mặt cũng không ít, xông vào phòng V. I. P chỗ ở của Dương Phụng Tê, ngay dây xích cửa đều là do cảnh sát cắt đoạn đấy, vì vậy việc này mà Dương Phụng Tê rất nổi giận…

Kiều Hồng Trình giải thích nói.

– Đinh Trường Sinh tại sao lại là Đinh Trường Sinh, hắn đang ở đâu, đem hắn gọi tới cho tôi.

Lương Văn Tường nhíu mày nói ra.

Đinh Trường Sinh lúc này tại nơi tỉnh kỷ ủy, đang trong phòng làm việc cùng Tề Nhất Hàng nói chuyện phiếm, không ngờ nhận được điện thoại Kiều Hồng Trình, bảo hắn mau chóng đến ủy ban tỉnh một chuyến, nói là Lương chủ tịch tỉnh muốn gặp hắn, Đinh Trường Sinh ngạc nhiên, mình và Lương Văn Tường rất lâu không có chuyện gì để gặp mặt rồi, chỉ vỏn vẹn có mấy lần gặp Lương Văn Tường là bởi vì nguyên nhân Dương Phụng Tê, lần này có thể là bởi vì chuyện Dương Phụng Tê rời đi.

Đinh Trường Sinh đương nhiên là không có trực tiếp đến văn phòng của Lương Văn Tường, mà là đi đến chỗ của Kiều Hồng Trình, ít nhất cũng phải thám thính trước hư thật cái đã, hơn nữa đối với Lương Văn Tường, hắn thật đúng là không có cái gì để mà nói chuyện, nếu Lương Văn Tường quả thật bởi vì chuyện của Dương Phụng Tê mà muốn gặp mình, vậy phải làm như thế nào để ứng phó đây?

Tại trên quan trường tỉnh Trung Nam, thái độ mờ ám nhất thì đúng là Lương Văn Tường rồi, lão vẫn luôn là lấy thái độ chính trị mơ hồ làm cho khắp nơi sờ không được ý nghĩ của lão, cũng chính bởi vì cái loại thái độ này, mà làm cho các thế lực khác đều có chỗ kiêng kị, vì vậy tuy rằng Lương Văn Tường tại tỉnh Trung Nam tuy không có làm được nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng mà cũng không có cùng La Minh Giang náo túi bụi, bất quá tại trong suy nghĩ của Đinh Trường Sinh, loại người này mới là đáng sợ nhất, không phải là lão không có răng, mà là còn chưa tới thời điểm biểu lộ ra mà thôi.

– Trưởng bí thư, đến cùng chuyện là chuyện gì xảy ra a, cháu đang báo cáo với Lý bí thư chuyện tối ngày hôm qua, thì chú đem cháu gọi tới đây rồi.

Đinh Trường Sinh lớn tiếng dọa người, không đợi Kiều Hồng Trình kịp mở miệng, đã là chiếm được tiên cơ, ý kia rất rõ ràng, các ngươi có đệm lưng đấy, sau lưng của ta cũng không phải là không có ai.

– Vậy sao? Thế Lý bí thư nói như thế nào?

Kiều Hồng Trình mỉm cười, hỏi.

– Cháu chưa có báo cáo xong, nên không biết Lý bí thư nói như thế nào.

Đinh Trường Sinh mơ hồ trả lời…

– Được rồi, tiểu tử làm như tôi không biết trong lòng của cậu suy nghĩ cái gì, đi thôi, chủ tịch tỉnh muốn gặp cậu, cũng là muốn hỏi một chút về chuyện tối ngày hôm qua.
– Chuyện tối ngày hôm qua, chú không nói cho chủ tịch tỉnh biết à?

Đinh Trường Sinh ra vẻ kinh ngạc hỏi, nhưng mà trong lòng của hắn minh bạch, Kiều Hồng Trình làm sao có thể không báo cáo đây…

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238