Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 217
Phần 217

– Đúng, theo chú được biết, bí thư thành ủy Bạch Sơn – Đường Bỉnh Khôn là người của Trọng gia i, cho nên nếu Ấn Thiên Hoa phối hợp về việc này hẳn là không khó, Trọng Hải là lãnh đạo cũ của cháu, vì thế nếu trước khi đến Bạch Sơn, thì cháu nên đi gặp mặt hắn, có đôi khi quan hệ lại chặt chẽ hơn, đừng gặp mặt muộn, đến khi cần tới sẽ trễ.

Thạch Ái Quốc nhìn Đinh Trường Sinh dặn dò.

Thật ra Thạch Ái Quốc khi bị rời khỏi Hồ Châu, thông qua quan hệ cũng biết một việc, đó là bởi vì Trọng gia cùng La Minh Giang có giao dịch nên mình mới bị đẩy đi, trong khi Đinh Trường Sinh lại có thái độ đối với Trọng gia biến hóa vi diệu, hiện tại nhìn đến, liền ngay cả Thạch Ái Quốc là ngoại nhân mà cũng có thể cảm giác được, càng huống hồ là người khác?

Cho nên Thạch Ái Quốc mới giáo huấn Đinh Trường Sinh như vậy, chính là muốn nói cho hắn biết, giữa người với người vĩnh viễn đều là lợi ích, đó là điều tối thượng, lẫn nhau cùng trao đổi ích lợi thì mới có thể kéo được lâu dài, nếu không, thì trước sau gì cũng dần dần xa cách, cho nên vì lợi ích, mọi vấn đề khác đều là không đáng kể, chỉ cần mục đích cuối cùng là vì lợi ích đi lên, liền có thể tiếp tục giao dịch.

Đinh Trường Sinh gật đầu, không nói gì, hắn đang tiếp tục nghe Thạch Ái Quốc căn dặn.

– Bạch Sơn cùng Hồ Châu thì khác biệt, dù nói thế nào, cháu tại Hồ Châu vẫn còn có một chút quan hệ nhân mạch nhưng tại Bạch Sơn thì không, chẳng khác gì người mù mò mẫm, cho nên, cháu phải bám theo bước chân của Đường Bỉnh Khôn, ông ta đối với thành phố Bạch Sơn thì sự khống chế làm vô cùng tốt, ngay cả Thành Thiên Hạc là người bản địa đối với ông ta cũng kính sợ ba phần, đây cũng là lý do mà chú muốn cháu phải gặp Trọng Hải trước khi đến Bạch Sơn, phải trao đổi thật tốt với Trọng Hải, bởi vì Trọng Hải có thể nói cho Đường Bỉnh Khôn tín nhiệm trọng dụng cháu, hiểu chưa?

Thạch Ái Quốc nói lời cuối cùng.

– Cháu nhớ kỹ rồi, chỉ là của cháu đến khu ủy Bạch Sơn thì không quen ai, cháu có thể mang theo vài người đi đến đó không?

Đinh Trường Sinh đưa ra yêu cầu nói.

– Đó là vấn đề của cháu, cháu tự mình sắp xếp đi a, nhưng phải làm âm thầm không nên quá rêu rao, đừng để người ta cảm thấy cháu mới đến mà đã kết bè, như vậy không tốt, phải làm sao thần không biết, quỷ không hay.

Thạch Ái Quốc nói.

Từ trong nhà Thạch Ái Quốc đi ra thì trời đã khuya, lái xe nhìn chung quanh đường phố, nhìn thành thị xa lạ này, Đinh Trường Sinh đột nhiên cảm thấy mình cũng thật là không thích hợp cuộc sống tại thành phố lớn như vậy, nếu quay trở lại nông thôn có thể khiến cho chính mình được vùng vẫy thoáng rộng hơn, còn phiêu tại nơi nơi thành phố nhộn nhịp này mùi vị cảm thụ không được tốt cho lắm…

Mặc dù biết mấy ngày nay Lý Thiết Cương rất bận rộn, nhưng có mấy lời nói trước thì tốt hơn, miễn cho đến lúc đó làm Đinh Trường Sinh khó xử, cho nên khi Đinh Trường Sinh ra khỏi gia môn của mình, Thạch Ái Quốc nhìn đồng hồ đeo tay, quyết định gọi điện thoại cho Lý Thiết Cương, đem tình huống Đinh Trường Sinh nói với Lý Thiết Cương…

– Này… này, lão Thạch, lão không thể phá tôi như vậy chứ, làm như thế này cũng không giống như là tác phong của lão, Trường Sinh tiểu tử này tôi đã chọn trúng hắn, lảo không cần nói thêm nữa, lão có biết tính toán của tôi không? Tôi muốn đưa hắn lên làm chủ nhiệm phòng giám sát, so với việc hắn đi đến địa phương khác có phải là tốt hơn nhiều hay không? Lão không thể làm như vậy, lão sẽ làm chậm trễ tiền đồ của hắn.

Lý Thiết Cương chưa ngủ, nhưng không ở tỉnh, mà là đang đến kinh thành.

Cho nên vừa nghe đến quyết định này của Thạch Ái Quốc, Lý Thiết Cương lập tức liền nổi nóng, ông đã tính toán xong rồi, khi quay trở về, lập tức liền thu thập kỷ ủy Hồ Châu, bốc Uông Minh Hạo hạ xuống, sau đó đưa phòng số một giám sát đảm nhiệm kỷ ủy Hồ Châu, để cho Đinh Trường Sinh tiếp nhận làm chủ nhiệm, chỉ là mấy ngày qua quá bận rộn, chưa kịp trao đổi cùng Đinh Trường Sinh, không ngờ tới Thạch Ái Quốc đã dùng xẻng liền đào trúng gót chân của mình.

– Lý bí thư, kỳ thật Đinh Trường Sinh không rất thích hợp công tác tại kỷ ủy, hắn quá lỗ mãng, hành động thì theo cảm tình, trong khi công tác kỷ ủy là trọng chứng cứ, như là vụ án Tôn Truyền Hà kia, tôi nghe nói, hắn tự tiện hành động, đây không phải là gây họa cho ông sao? May là tìm được cái gì đó, nếu tìm không thấy, thì ông sẽ bị ảnh hưởng đến chừng nào? Cho nên, ông lưu hắn lại làm gì?

Thạch Ái Quốc cười nói.

– Nói thì nói như thế, nhưng trong công tác phải có chút phiêu lưu mạo hiểm chứ, sự tình khu ủy Bạch Sơn buộc phải theo bên trong đột phá, nếu Đinh Trường Sinh không làm như vậy, nói không chừng tại nơi đó vẫn không giải quyết được vấn đề, tài sản tẩu tán dời đi không còn, lúc đó chúng ta tra ra cái rắm à?

Lý Thiết Cương trong lòng cấp bách nóng nảy, cho nên nói cả lời thô tục.

– Ha ha, ông hãy bình tâm lại chút, tiểu tử này có bản sự gây chuyện không hề kém so với bản sự làm việc của hắn đâu, ông thả hắn ra đi a.

Thạch Ái Quốc nói cuối cùng.

– Lão Thạch, tôi lặp lại lần nữa, không có cửa tôi thả hắn ra đâu, vài ngày nữa tôi sẽ quay trở về, việc này để tôi tìm Đinh Trường Sinh trao đổi, ông đừng có nhúng tay vào, xem như tôi cầu xin ông đấy.

Lý Thiết Cương ít có khi nói chuyện với ai mà hạ giọng như vậy.

Nghe qua đến mức này, Thạch Ái Quốc đương nhiên không tiện nói thêm cái gì nữa rồi, liền cúp điện thoại, ông chủ động cúp điện thoại là để bao cho Đinh Trường Sinh, bảo Đinh Trường Sinh nhất định phải kiên định với ý kiến của mình, đừng có nghe lời Lý Thiết Cương mê hoặc.

– Yên tâm đi lãnh đạo, cháu đã biết, cháu nghĩ chắc Lý bí thư sẽ không làm khó cháu đâu…

Đinh Trường Sinh nhận được điện thoại Thạch Ái Quốc, đã biết ý kiến Lý Thiết Cương, cũng là một trận da đầu run lên, bên này còn chưa nói hết, lại có điện thoại gọi đến, Đinh Trường Sinh vừa nhìn, đúng là số điện thoại di động của Lý Thiết Cương.

Nhưng Đinh Trường Sinh không cắt đứt điện thoại của Thạch Ái Quốc, mà là kiên nhẫn lắng nghe.

– Lão Lý tuy rằng cũng là hảo ý, nhưng công tác tại kỷ ủy thì không thích hợp với cháu, cháu cứ nói với lão Lý như vậy, nhưng lời cảm tạ lão Lý thì nhất định phải nhớ.

Thạch Ái Quốc biết Đinh Trường Sinh trọng tình trọng nghĩa, nên lo lắng Lý Thiết Cương ra mặt thuyết phục thì Đinh Trường Sinh không kềm được, lại đáp ứng với Lý Thiết Cương, nếu lúc này Đinh Trường Sinh không thể thoát ly kỷ ủy đi ra, thì sau này sẽ trễ.

– Vâng cháu nhớ rồi, bí thư, đã trễ thế này, chú vẫn quan tâm đến công việc của cháu, làm cháu thật áy náy, chú cứ nghỉ ngơi trước đi.

Đinh Trường Sinh cảm động nói.

– Được rồi, trước như vậy đi.

Thạch Ái Quốc thở phào một hơi, nói.

Vừa mới buông xuống điện thoại Thạch Ái Quốc, điện thoại Lý Thiết Cương lần thứ hai gọi đến, Đinh Trường Sinh hít sâu một hơi, tiếp thông.

– Lý bí thư, chú tìm cháu à?

Đinh Trường Sinh làm như cái gì cũng không biết, tâm tình thoải mái nói.

– Đinh Trường Sinh, cậu làm cái gì vậy, có phải tôi đối đãi với cậu không tốt? Tôi bồi dưỡng cậu như thế, cậu lại tính cách thăng chức bằng con đường khác? Tôi nói cho cậu biết, cậu có đi nơi nào thì tôi cũng không cho đi, bây giờ ở ngay tại Giang Đô chờ tôi.

Lý Thiết Cương căn bản không cho Đinh Trường Sinh có cơ hội giải thích, nói xong liền cúp điện thoại…

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238