Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 71
Phần 71

– Làm sao vậy anh rể, nhìn thấy không có tinh thần gì hết vậy, chị của em lại đánh anh rể nữa sao?

Lâm Sâm bưng một lớn tô mì, một bên hồng hộc ăn, một bên nhìn xem sắc mặt Đinh Trường An hỏi.

– Ăn đi… ăn cái gì cũng ngăn không nổi cái miệng của cậu…

Đinh Trường An hút một điếu thuốc, không đếm xỉa tới, nhìn xem trên đường mọi người đi qua đi lại, thế nhưng là vào lúc này, hắn phát hiện một người mà mình không muốn gặp, rõ ràng là chủ nhiệm an sinh xã hội huyện của mình đang đi tới, vì vậy một bên nhìn xem Lâm Sâm đối diện, một bên cúi đầu xuống, hy vọng có thể tránh thoát một kiếp này.

Thế nhưng là sự tình chính là như vậy, hắn bất động thì còn hoàn hảo, hắn khẽ động ngược lại là lộ ra dư thừa, Đinh Trường An cúi đầu tránh né ánh mắt ánh mắt nhìn xéo qua hướng đi của khu trưởng mình, thì phát hiện chủ nhiệm đang hướng về phía hắn đi tới, Đinh Trường An trong nội tâm hối hận a, tại sao mình không ném cho thằng em vợ này ít tiền cho nó tự đi ăn là xong rồi, bởi vì lúc này đang trong thời gian làm việc mà mình ngồi ở chỗ này phụng bồi thằng hỗn đản này ăn uống.

Chẳng những như thế, Đinh Trường An cơ hồ là nhìn cách đó không xa một thân ảnh càng đi đến càng gần, mãi cho đến trước mặt hắn chưa đủ hai mét vị trí lúc dừng lại, nhìn chân no tròn thẳng tắp bên trong cái váy công sở phủ trên đầu gối của nàng thì Đinh Trường Sinh minh bạch, chủ nhiệm an sinh xã hội huyện đã sớm phát hiện ra hắn rồi, nếu giờ không ngẩng đầu lên, đoán chừng cửa ải này là không qua được rồi, thấy lãnh đạo trốn tránh không chào hỏi, thì trong mắt lãnh đạo đây là cái tính chất gì đây?

Đinh Trường An ngẩng đầu, quả nhiên, chứng kiến chủ nhiệm tay kẹp cái túi xách dưới nách, đang nhìn Đinh Trường An, nàng đang chờ hắn lên tiếng đấy, thời điểm này Lâm Sâm cũng phát hiện phía đối diện anh rể có điểm gì là lạ, vì vậy vừa quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy một người đàn bà xinh đẹp đang nhìn chằm chằm Đinh Trường An đây.

– Anh rể… anh…
– Câm miệng.

Đinh Trường An nghĩ thầm, còn không cũng là vì ngươi, ngươi thật đúng là em vợ ăn hại của ta a.

– Chào chủ nhiệm, tôi đi ra ngoài có chút ít chuyện, vậy chị đây là…

Đinh Trường An ấp úng hỏi.

– Đinh Trường An, cậu thật là giỏi a, rõ ràng là trông thấy tôi tới, liền cúi đầu xuống giả bộ như không phát hiện ta, nếu tôi không thấy, có phải là bị cậu hồ lộng qua rồi, giờ làm việc không ở trong văn phòng làm việc, đến cái quán vỉa hè ăn cơm, lúc này đã mấy giờ rồi, có phải hay không là cậu vẫn luôn là như vậy đấy?

Chủ nhiệm một chút tình cảm cũng không lưu khiển trách hắn.

– Không phải, hôm nay đúng là tình huống đặc biệt, đây là em vợ của tôi, hắn xảy ra chút sự tình, nên tôi phải đi ra xử lý một chút…

Đinh Trường An thật sự là không biết giải thích thế nào rồi.

Nói thật, nếu không phải cái chỗ trưởng phòng bảo hiểm y tế đang khảo sát chọn lựa người, mà người đàn bà này là có quyền quyết định chọn ở trong tay, trong khoảng thời gian này người khác đi tìm kiếm mối quan hệ như thế nào thì hắn không biết, còn hắn thì cái gì cũng không có làm, vợ của hắn suốt ngày trách móc về cái việc này, hơn nữa còn chuẩn bị mua xong iquà tặng, để cho Đinh Trường An tiễn đưa cho chủ nhiệm, thế nhưng là Đinh Trường An vẫn luôn là chần chừ không chịu tiễn đưa, hiện tại thì tốt rồi, lại để cho chủ nhiệm bắt gặp trong giờ làm việc đi ra bên ngoài lăn lộn, cái vị trí trưởng phòng giờ thì càng không có đùa giỡn được nữa rồi.

– Được rồi, cậu không cần giải thích, trở về làm bản tự kiểm, sang ngày mai mang đến phòng làm việc của tôi.

Nói xong, nàng cao ngạo bước chân, tiếng giày cao gót có tiết tấu hàm súc thú vị gõ trên mặt đất, dần dần đi xa.

– Anh rể, đây là lãnh đạo của anh rể sao?

Lâm Sâm lúc này vừa vặn ăn xong tô mì, sờ soạng miệng, móc vào túi áo của Đinh Trường An móc ra gòi thuốc, không chút khách sáo đốt một điếu, sau đó nhét vào hai bên lỗ tai hai điếu thuốc.

– Nói nhảm, cũng không phải là cậu không thấy, đã xong, lần này coi như là triệt để đã xong, bất quá cũng tốt, coi như là triệt để đứt gãy ý muốn của chị cậu rồi, nàng hết còn chĩa vào người của tôi nhảy lên nhảy xuống rồi, chuyện xảy ra cũng tốt, đã lưu lại cho lãnh đạo cái ấn tượng như vậy, thế thì còn có cái rắm hy vọng gì nữa.

Đinh Trường An giống như cũng không có vì đắc tội với lãnh đạo mà mất hứng, ngược lại trong nội tâm lại là nhẹ nhõm rất nhiều.

– Vậy làm sao chị giải thích rõ được với chị của em chứ?

Lâm Sâm có chút hả hê hỏi, bản thân tính khí của chị mình thì hắn biết rõ đấy, chị hắn Lâm Mộc lý tưởng lớn nhất chính là muốn mình đứng trên thiên hạ, đáng tiếc chính là vận mệnh không tốt, cuối cùng chỉ làm một giáo viên trung học, vì vậy, nàng liền lui lại mà tiếp tiếp đường khác, đó là tìm kiếm một người chồng có chí tiến thủ, nào ngờ gặp phải Đinh Trường An là người không suy nghĩ cầu tiến, được chăng hay chớ như thế nào cũng được.

– Giải thích rõ? Tôi có cái gì mà nói rõ nữa đây? Ăn ngay nói thật nội số tiếp nộp phạt cho cậu tôi còn không biết như thế nào nói rõ đây này…

Đinh Trường An cầm lấy trên bàn cái bật lửa, không quản đến Lâm Sâm nữa, mà rời đi…

– Ai… anh rể… chuyện của em không thể nói…

Buổi chiều chưa tới lúc giờ tan việc, Đinh Trường An liền ra khỏi cơ quan, hắn còn đi đón con gái của mình Dao Dao, mấy ngày hôm trước mới vừa vặn tiễn đưa đến nhà trẻ, mỗi lần đưa đón con gái đến trường thì con bé khóc lóc như là sắp sinh ly tử biệt vậy, vợ hắn Lâm Mộc chịu không được nước mắt của Dao Dao trước mặt, nên mỗi lần đều là do Đinh Trường An đi đón, vì vậy, Đinh Trường An mỗi lần đến đón đều hứa với con gái, nhất định sẽ là người đầu tiên tới đón cô bé, do đó tiểu gia hỏa này thời gian dần qua mới thích ứng hoàn cảnh nhà trẻ.

Lúc Dao Dao liếc mắt liền nhìn thấy tới đón Đinh Trường An tới đón mình, khuôn mặt lập tức liền cười như hoa, Đinh Trường An trong lòng mềm nhũn, nghĩ thầm lão tử đâu có cần làm trưởng phòng bảo hiểm y tế làm gì, chỉ cần con gái của ta cao hứng là được, những thứ khác đều không trọng yếu, lão tử buổi sáng mênh mông đưa con gái đến lớp, buổi chiều về sớm đón con là được rồi…

– Chào cha, cha tới sớm nè…

Dao Dao âm thanh hơi thở như trẻ đang bú nói, thoáng cái nhào về phía trong lòng Đinh Trường An.

– Cha phải tới sớm đón Dao Dao chứ, nếu tới chậm, Dao Dao nhất định là sẽ khóc nhè…

Đinh Trường An một tay ôm Dao Dao, một tay nhấc lấy cái cặp nhỏ của nàng…

– Con không khóc nhè, đúng rồi, cha… con muốn hỏi cái này được không?

Dao Dao nhíu lại mũi ngọc, như là rất nghiêm chỉnh hỏi.

– Được… Dao Dao hỏi đi.

Đinh Trường An kiên nhẫn nói.

– Cha… cha có làm lãnh đạo không vậy? Con có nghe cô giáo nói tiểu Minh có cha là lúc đăng ký phụ huynh là cục trưởng, cô giáo nói cha của tiểu Minh là lợi hại nhất, vậy cha so sánh với cha của tiểu Minh có lợi hại hơn không vậy?

Dao Dao nghiêng đầu hỏi Đinh Trường An nói.

Lời nói con gái thoáng cái làm cho Đinh Trường An ngây ngẩn cả người, hắn không rõ tại sao lại có thể có loại sự tình này? Nhà trẻ là một nơi thuần khiết như thế, chẳng lẽ cũng lây dính bầu không khí trên xã hội bất lương rồi, tại sao lại phải đăng ký công tác chức vụ của phụ huynh? Đây là muốn căn cứ dựa vào chức vụ cao thấp mà phân loại các bé khác biệt sao?

– Cha nói đi nha, cha so với cha của tiểu Minh ai lợi hại hơn?

Dao Dao giống như đối với vấn đề này rất để trong lòng, một mực truy vấn không tha.

– Ừ, cái chuyện này, phải đi về hỏi qua mẹ của con, trong nhà của chúng ta không phải đều là do mẹ của con làm chủ sao? Việc này cũng là do mẹ của con định đoạt đấy.

Đinh Trường An xoay vòng, đem trách nhiệm đổ lên trên thân vợ mình.

– Úc, đúng rồi, mẹ con nhất định so với cha của tiểu Minh lợi hại hơn, ha ha… chúng ta mau nhanh về nhà đi.

Dao Dao rút cuộc buông tha cho Đinh Trường An, bất quá thời điểm này trong nội tâm Đinh Trường An lại càng trầm trọng, cái loại trầm trọng này không biết đến từ nơi đâu, thế nhưng là lại có một loại làm cho hắn có cảm giác không thở nổi.

Đinh Trường An sau khi về đến nhà, trước làm cơm xong, sau đó phụng bồi Dao Dao xem tivi, một mực đến hơn bảy giờ tối vợ Lâm Mộc mới vừa về, nhưng mà trở về câu nói đầu tiên không phải hỏi hỏi con như thế nào, cũng không phải là hỏi một chút chồng mình thế nào, mà là về vấn đề tiền.

– Trường An, anh hôm nay lấy tiền để làm cái gì?

Lâm Mộc vừa thay đổi giày vừa hỏi.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238