Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 126
Phần 126

– Thật ra thì tôi rất căm tức, lãnh đạo kia của cậu làm sao lại tiểu nhân như vậy, rõ ràng tôi đã đem sự tình sắp xếp xong xuôi, các người lại đi đến thành ủy cáo trạng, khiến cho tôi phải chịu đựng thành ủy giáo huấn một trận, các người cảm thấy có ý tứ lắm sao?

Kha Tử Hoa khả năng cũng cảm thấy được mình thất thố, vì vậy lại đem chủ đề kéo trở về việc Đinh Trường Sinh cùng Tề Nhất Hàng đến thành ủy cáo trạng rồi.

– Được rồi, việc này coi như là qua đi, tôi bây giờ không phải là lấy thân phận tỉnh kỷ ủy tới gặp anh, mà là với thân phận bằng hữu, tôi cùng Thành Công cũng là bằng hữu, chúng ta trước kia tất cả hợp tác đều rất vui vẻ, lần này tới Bạch Sơn, mặc dù là vì chuyện công, nhưng mà người đầu tiên tôi nghĩ đến là tìm đến nhờ anh hỗ trợ, giống như là lần này bị tập kích vậy, người đầu tiên tôi nghĩ đến vẫn là cậu, Tử Hoa chúng ta là huynh đệ, điểm này chắc anh không phủ nhận chứ? Nếu là như vậy, nếu tôi gặp chuyện thì tìm đến anh là điều đúng đấy, còn nếu như anh có sự tình gì cần tôi hỗ trợ, thì tôi cũng sẽ nghĩa bất dung từ, đây là đạo nghĩa.

Đinh Trường Sinh tuy rằng không rõ Kha Tử Hoa vì sao phản ứng mãnh liệt như vậy, nhưng mà trong nội tâm Đinh Trường Sinh lại thêm bất an khi Tào Tinh Tinh nhắc nhở, càng làm cho Đinh Trường Sinh đề cao cảnh giác.

– Được rồi, gần đây tôi hay nóng giận hơn trước…

Kha Tử Hoa rút cuộc cũng nguôi ngoai nói…

– Nếu nóng giận thì nghỉ ngơi một chút, cứ cố chống đỡ cũng không phải là chuyện tốt…

Đinh Trường Sinh an ủi.

– Trường Sinh, kỳ thật thật sự tôi cũng không nghĩ tới chuyện này xảy ra như vậy, tôi làm phó cục trưởng thành phố Bạch Sơn, cậu cũng biết, ai mà không có mấy người thân quen, Lý Học Kim là đồng học với tôi thời trung học, lúc tôi tại Bạch Sơn đứng vững gót chân, thì hắn tìm tới nương tựa vào tôi, kỳ thật cái bãi đỗ xe đó là do tôi hùn vốn cùng Lý Học Kim mở ra đấy, tôi không tham nhũng, cũng không chiếm đoạt của ai, cũng chỉ là lợi dụng chút ít chức quyền làm ăn kiếm tiền, Trường Sinh, tôi tín nhiệm cậu, cho nên mới nói cho cậu biết, chuyện này không có ai khác biết rõ, ngay cả Lý Tĩnh Nhu cũng không biết, cho nên mới nàng mới kéo người đi đến đánh các người, chuyện này tôi sẽ cho cậu thuyết pháp rõ ràng, cậu yên tâm đi.

Kha Tử Hoa nói ra.

Kha Tử Hoa nói lời này, Đinh Trường Sinh tuy rằng thật bất ngờ, nhưng mà cũng bình thường trở lại, người nào cũng có chút việc buôn bán của mình, làm viên chức chính phủ nếu chỉ dựa theo tiền lương của mình, thật ra cũng chỉ là có thể nuôi sống được bản thân mình mà thôi, còn người nhà thì dưỡng sống không được, nói đến cùng, nếu không thò tay, tuy không chết được, nhưng mà chỉ là ngoi ngóp, đôi khi chết cũng rất khó coi…

Đổi lại trước kia, Đinh Trường Sinh có khả năng sẽ thật sự chọn tín nhiệm lời nói của Kha Tử Hoa rồi, thế nhưng lúc này đây làm sao lại trùng hợp như vậy, xe vận tải tạo nên cái chết của Trần San lại làm sao vừa đúng đem về để ở bãi đỗ xe của Kha Tử Hoa? Vì vậy Đinh Trường Sinh đối với Kha Tử Hoa vẫn là áp dụng thái độ giữ lại.

– Tôi tin, người nào kiếm sống cũng không dễ dàng, đúng rồi… tôi muốn gặp cô gái Lý Tĩnh Nhu kia một chút, thế nào đây?
– Gặp nàng để làm gì?

Kha Tử Hoa nhíu mày hỏi.

– Không có gì, chính là cảm giác thấy nàng rất có dã tính, nên có chút mùi vị khác thường…

Đinh Trường Sinh nói qua liếm lấy một môi của mình, Kha Tử Hoa thấy được một hồi cũng buồn nôn.

– Này này, cậu nên tích đức một chút đi, cô gái này thì cậu thật sự không thể động vào, những thứ khác không nói, Lý Học Kim hỗn đản kia chính là một kẻ lỗ mãng, em gái của hắn là thứ duy nhất không ai có thể xâm phạm, nếu ai chạm vào em gái của hắn, hắn liền đánh người đó, đã vì cái việc này mà đã đuổi đánh rất nhiều người rồi, cậu không nên đi trêu chọc đến loại người này.

Kha Tử Hoa cự tuyệt nói.

– Thật sự lợi hại như vậy sao?

Đinh Trường Sinh không tin hỏi.

– Ài, Lý Học Kim cùng Lý Tĩnh Nhu là anh em ruột nhưng vào thời điểm Lý Học Kim đang học trung học, cha mẹ của Lý Học Kim đi xe khách bị rơi vào vách núi nên đều chết hết, lúc đó Lý Học Kim phải nghỉ học, về sau tham gia vào làm xã hội đen, bấy giờ Lý Tĩnh Nhu mới bảy, tám tuổi gì đó, tình cảnh hai anh em rất thảm, vì vậy sau này nếu ai động đến em gái của hắn, hắn sẽ dốc sức liều mạng với người đó, vậy cậu chọc cái tổ ong vò vẽ này để làm gì?
– Cha mẹ đều mất, cùng tôi rất giống a, anh nói như vậy, tôi lại càng thật đúng là muốn gặp anh em bọn họ rồi, vậy trước tiên nhìn xem Lý Tĩnh Nhu đi.

Đinh Trường Sinh mặc kệ Kha Tử Hoa không đồng ý, đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Kha Tử Hoa trong phòng con ngươi đảo một vòng, không thể không đi theo ra ngoài.

Lý Tĩnh Nhu một mình bị nhốt vào trong một cái phòng, hơn nữa còn bị còng tay, ngồi ở trên mặt ghế, không thể động đậy, Đinh Trường Sinh theo ngoài cửa thủy tinh nhìn vào có thể chứng kiến, cô gái này trên thực tế nét ngây thơ vẫn còn chưa có hoàn toàn biến mất, vận khí của nàng so với mình còn tốt hơn, nàng ít nhất còn có một người anh bảo vệ cho nàng…

Đinh Trường Sinh đẩy cửa đi vào, Kha Tử Hoa cũng cùng vào.

Lý Tĩnh Nhu nhìn thấy Đinh Trường Sinh, trong ánh mắt muốn phun ra lửa, Kha Tử Hoa nhìn thấy phải nhướng mày, cô gái này bị anh của nàng làm cho hư rồi, không biết trời cao đất rộng, đến nơi này rõ ràng mà vẫn còn một bộ sắc mặt như vậy, một chút cũng không biết thu liễm.

Đinh Trường Sinh ngồi ở trước bàn thẩm vấn, nhìn xem Lý Tĩnh Nhu, sau đó nói:

– Cô có phải hay không đang rất hận tôi?
– Hận không thể giết anh được… này… anh tên là gì, nói ra để cho tôi nhớ kỹ…

Lý Tĩnh Nhu cắn răng nói ra.

– Cô thật đúng là không biết chết sống a, bản thân nếu bị phán tù vài năm cho biết mùi ngục giam, hảo hảo thể nghiệm về sinh hoạt trong tù cũng không tệ, con người của tôi nói được thì làm được, nếu không đem cô tiễn đưa vào ngục giam, tôi sẽ không kêu Đinh Trường Sinh.

Đinh Trường Sinh uy hiếp nói.

Kha Tử Hoa nghĩ thầm, Đinh Trường Sinh đây là muốn uy hiếp Lý Tĩnh Nhu khai ra, kỳ thật khả năng phán tội danh cho Lý Tĩnh Nhu thật đúng là không nhiều lắm, tội tàng trữ cung nỏ vũ khí bất hợp pháp cao lắm chỉ là quản chế lao động, Đinh Trường Sinh nói như vậy là hù dọa Lý Tĩnh Nhu, xem ra còn là muốn từ miệng của Lý Tĩnh Nhu biết rõ chút gì đó.

– Đinh Trường Sinh tốt, tôi nhớ kỹ anh rồi, bất quá tôi khuyên anh tranh thủ thời gian ly khai khỏi Bạch Sơn đi, nếu để cho anh của tôi biết, thì đợi đến nhặt tay nhặt chân đi…

Lý Tĩnh Nhu cũng uy hiếp nói.

– Anh của cô là Lý Học Kim đúng không, cũng tốt, tôi chờ hắn tới tìm tôi, thuận tiện đem sự tình tổ chức xã hội đen của hắn giải quyết cho xong, tranh thủ có thể đem anh em của cô nhốt chung vào trong ngục giam, cách tường cao vẫn còn có thể trò chuyện đấy.

Đinh Trường Sinh vẻ bên ngoài thì cười, nhưng trong lòng không cười nói.

Lý Tĩnh Nhu vẫn là không có nhiều kinh nghiệm, vừa nghe đến Đinh Trường Sinh nói lời này, lập tức biến sắc mặt, tay dùng sức muốn từ trong còng tay giãy giụa, nhưng càng giãy giụa lại càng siết chặt, Đinh Trường Sinh nhìn xem nàng, trên mặt hắn mỉm cười, nhưng mà cái vui vẻ làm cho Lý Tĩnh Nhu nhìn thấy lại giống như là ma quỷ mỉm cười.

– Anh dám… Tôi sẽ không tha cho anh.

Lý Tĩnh Nhu hung dữ nhìn Đinh Trường Sinh nói ra.

– Cô hãy chú ý đến tình huống của mình bây giờ rồi nói sau, chờ cô đến khi tiến vào ngục giam, thì mới biết rõ hiện tại có bao nhiêu là thư thái.

Đinh Trường Sinh nhìn chằm chằm vào Lý Tĩnh Nhu, phát hiện nàng đã bị mình hù giật mình, trong ánh mắt sợ hãi hiển lộ không thể nghi ngờ, tuy rằng vẫn còn mạnh miệng, nhưng mà khí thế không có như vừa rồi.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238