Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 94
Phần 94

Lúc này trong phòng yên tĩnh cực kỳ, tuy rằng Đinh Trường Sinh rất cẩn thận mở ra cửa sổ nhà kho, nhưng mà vẫn có tiếng động rất nhỏ truyền ra ngoài, thời điểm này A Long đã đi xuống, nghe được tiếng vang về sau, ý bảo A Hổ đi qua gian phòng nhìn xem…

Ra khỏi biệt thự, Đinh Trường Sinh chật vật leo lên từ khe hở hốc tường, dần dần đến từ cuối hành lang lầu hai ngẩng đầu hướng trong hành lang nhìn lại, bên ngoài có ánh sáng, nhưng mà trong hành lang không ánh sáng, vì vậy chờ cho thích ứng mới trèo lên sân thượng.

Lúc này A Hổ đã lục soát xong ghế sô pha đằng sau, không có một bóng người, vì vậy hai người một trước một sau, đều nghiêng phương vị, tránh cái cửa phòng đối diện sợ bị người từ bên trong nổ súng bắn trúng…

Trong suy nghĩ của bọn chúng, nếu tình nhân của Tưởng Ngọc Điệp đến, rất có thể là đã phát hiện ra cái gì không đúng nên đã ẩn nấp đi, đương nhiên, cũng có thể là đạo tặc, nhưng mà loại khả năng này rất nhỏ, bởi vì nếu là đạo tặc mà nói, rất có thể đã sớm khắp nơi tìm kiếm tài sản rồi, nhưng người này rõ ràng lựa chọn cách giấu mình đi.

Bởi vì là mùa hè, vì vậy cửa sổ cuối hành lang cũng không có khóa kín, Đinh Trường Sinh liền nhẹ nhàng đẩy ra, nhìn trong hành lang không ai, nhẹ nhàng nhảy lên, vững vàng rơi vào bên trong hành lang, tuy rằng không biết là có phải hay không đó là Tưởng Mộng Điệp, cũng không biết Tưởng Mộng Điệp ở phòng nào trong, nhưng mà lầu hai không có mấy gian phòng, ngoại trừ gian phòng của Tưởng Ngọc Điệp, chỉ còn lại có ba gian phòng trống…

Đinh Trường Sinh đối với gian phòng Tưởng Ngọc Điệp thì quen thuộc nhất, vì vậy chậm rãi tiếp cận gian phòng Tưởng Ngọc Điệp, bởi vì không xác định A Sói có cùng tới hay không, vì vậy mặc dù là đã đến cửa ra vào, cũng không dám tùy tiện mở cửa, mà là lặng lẽ đem lỗ tai dán tại trên cửa, nghe xong một hồi, chỉ nghe thấy trong phòng có tiếng người hồng hộc thở mạnh, những thứ khác ngược lại là không có nghe được cái gì.

Vì vậy hắn nhìn chung quanh, lúc này lại truyền đến cửa phòng dưới lầu có tiếng vang bị đá văng ra mãnh liệt, Đinh Trường Sinh ý thức được chuyện gì xảy ra, quyết định thật nhanh lập tức thò tay vặn mở cửa, đồng thời trong tay nắm chặt cay dao, tùy thời chuẩn bị phóng ra ngoài, nhưng mà đẩy cửa ra, chỉ thấy Tưởng Mộng Điệp một mình bị trói tại trên giường…

Bởi vì ánh mắt đã quen trong bóng tối thời gian lâu, Tưởng Mộng Điệp cũng nhận ra Đinh Trường Sinh, mừng đến phát khóc, nhưng lại nhịn được, Đinh Trường Sinh động tác lưu loát vung dao cắt đứt dây trói trên người nàng, lấy ra cái khăn nhét trong miệng nàng…

– Xuỵt, đừng lên tiếng, bọn chúng có mấy người?

Đinh Trường Sinh hỏi, hắn vẫn luôn đang lo lắng A Sói núp ở chỗ nào gần đây, nếu nói như vậy, tự mình một người căn bản không có khả năng ứng phó với ba người bọn chúng, nếu đơn đả độc đấu thì hắn không sợ, sợ đúng là ẩn nấp từ phía sau, công phu của ngươi cho dù tốt, ngươi có thể nhanh hơn viên đạn sao?

– Hai người, tổng cộng hai người.

Tưởng Mộng Điệp đã bị bị hù không thể động đậy rồi, thanh âm run rẩy đấy.

– Ừ, đi mau.

Đinh Trường Sinh muốn dìu lấy Tưởng Mộng Điệp đứng dậy, nhưng mà Tưởng Mộng Điệp bởi vì thời gian dài bị trói, đã không đứng lên nổi, Đinh Trường Sinh cũng biết cái chỗ này không thể ở lâu, vì vậy liền cúi người, đem Tưởng Mộng Điệp vác lên trên vai.

Tưởng Mộng Điệp lần đầu tiên bị một nam nhân đối đãi như thế, hơn nữa trên người nàng váy áo thì mỏng manh, bởi vì mùa hè trời nóng, vì vậy tại trong nhà ăn mặc vô cùng thoáng mát, lúc này eo hông của mình tại trên vai Đinh Trường Sinh, mà nửa người trên thì bị hắn gánh tại sau lưng, hắn chỉ là nắm lấy đôi chân của mình bước nhanh đi về phía trước.

Thời điểm đi ra cũng không cần để ý như vậy rồi, nhưng trên lầu động tĩnh cũng đã tạo ra rất lớn, hắn sải bước đi về phía trước, mà dưới lầu hai người kia đều là bộ đội đặc chủng xuất thân, liền nghe thanh âm trên lầu hai, bọn chúng liền biết rõ trên lầu đã xảy ra chuyện, vì vậy liền mấy bước dài liền chạy tới.

A Hổ tốc độ nếu so với A Long nhanh một chút, cũng không biết có phải hay không là A Long cố ý rớt lại phía sau nửa bước, lúc A Hổ thò đầu ra, thì Đinh Trường Sinh đã đứng ở trên ban công, trên vai vác Tưởng Mộng Điệp, cũng không thể trì trệ bước tiến của hắn, ngay tại trong nháy mắt lúc muốn nhảy xuống, trong tay cây dao liền hướng về phía hành lang phóng tới.

Bởi vì tối lửa tắt đèn đấy, A Hổ cũng không có luyện thành hỏa nhãn kim tinh, chỉ khi thấy thanh dao phóng tới phía trước người, lúc này bản năng mới kịp phản ứng, hướng phía dưới ngồi xổm xuống tránh qua, thế nhưng là mũi dao nhọn rắn chắc chắc đâm trúng vào trên mũi hắn, chỗ đó bộ phận thịt lại là mềm nhất, trong nháy mắt liền xâm nhập cả tấc, A Hổ kêu thảm một tiếng tiếp theo ngã trên mặt đất.

A Long không dám thò đầu ra, thẳng đến nghe được dưới lầu một tiếng trầm đục rơi xuống, lúc này mới duỗi đầu nhìn qua, chẳng quan tâm xem xét A Hổ thương thế, chạy thẳng đến cuối hành lang, nhưng cái gì cũng không thấy, chỉ có thấy được cách đó không xa từ nơi khóm cây xanh lung lay nhưng không thấy người.

A Long sau khi trở về, nhìn xem thương thế A Hổ, quyết đoán rút ra dao nhọn, sau đó dùng túi cấp cứu băng bó đơn giản cho hắn, lúc cầm túi cấp cứu thì phát hiện Tưởng Mộng Điệp không thấy, dây thừng cũng bị cắt từng đoạn, thủ pháp cũng tương đối chuyên nghiệp.

– Cô ở chỗ này chờ, tôi sẽ quay trở lại ngay.

Đinh Trường Sinh đem Tưởng Mộng Điệp đặt ở bên mảng cây xanh bồn hoa của cư xá…

– Anh đi đâu vậy, bọn chúng đều có súng, tôi… tôi sợ lắm.

Tưởng Mộng Điệp nghe xong Đinh Trường Sinh muốn đi, liền kéo hắn lại…

– Tôi đi lấy xe, nếu không thì chúng ta sẽ đi không được, tôi sẽ quay trở lại, chờ tôi một chút.

Đinh Trường Sinh nói xong tránh ra bàn tay Tưởng Mộng Điệp, nhanh chóng biến mất tại trong bóng tối.

Lúc này A Long đang băng bó cho A Hổ, Đinh Trường Sinh nhanh chóng khởi động xe chạy đến phía Tưởng Ngọc Điệp, khi bên trong biệt thự, nghe được tiếng ô tô phát động hắn chạy đến bên cửa sổ, A Long giơ súng lên muốn xạ kích, nhưng mà suy nghĩ, một khi nổ súng, việc này sẽ liền lớn hơn, ít nhất sẽ gây chú ý của cảnh sát, vì vậy nhịn xuống, mắt thấy ô tô biến mất tại trong đêm tối.

Đến nơi giấu Tưởng Mộng Điệp, đem nàng lên xe, Đinh Trường Sinh điều khiển ô tô với tốc độ nhanh nhất chạy đi, mà lúc này A Hổ vẫn đang không ngừng đổ máu.

Đinh Trường Sinh vừa lái xe, một bên lấy con dao còn lại đem ra, đưa cho Tưởng Mộng Điệp, nàng cầm lấy đao, bị dọa đến sững sờ đấy, không biết nên nói cái gì, nàng giờ mới biết chị gái của mình ở trong nước kinh doanh kiếm tiền, phải đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm, mà bây giờ, những thứ nguy hiểm này cũng đã ập đến trước mặt mình rồi, nghĩ tới đây, nàng liền ô ô ô khóc lên.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238