Chinh phục gái đẹp - Chương 9 - Dịch giả Meode

Phần 200
Phần 200

– Đinh chủ nhiệm, theo ý của cậu thì sao đây?

Tề Nhất Hàng này cũng là cáo già, chuyển mặt hỏi Đinh Trường Sinh nên làm cái gì bây giờ, đây không phải rõ ràng muốn để cho Đinh Trường Sinh làm người ác sao?

Ngô Hữu Đức làm sao không biết đây là Tề Nhất Hàng đá bóng sang người khác, ngươi là chủ nhiệm, Đinh Trường Sinh là phó chủ nhiệm, ngươi nói thả người, Đinh Trường Sinh còn có thể ngăn chặn sao?

Nhưng mà Ngô Hữu Đức không biết tính khí của Đinh Trường Sinh, nếu Tề Nhất Hàng dám thả người, Đinh Trường Sinh thật đúng là sẽ ngăn cản đấy, Tề Nhất Hàng lúc này đem lời đưa tới Đinh Trường Sinh, có thể nói là không chê vào đâu được, ý của hắn rất đơn giản, ta mặc dù là chủ nhiệm, nhưng mà còn có phó chủ nhiệm ở chỗ này đây, ta cũng không thể một tay che trời, cho nên ta phải trưng cầu một cái với phó chủ nhiệm này…

– Lấy ra đi…

Đinh Trường Sinh tiến lên một bước, hướng phía Ngô Hữu Đức đưa tay nói.

– Cái gì?

Ngô Hữu Đức sững sờ ngạc nhiên, không rõ Đinh Trường Sinh đến cùng có ý tứ gì, hỏi.

– Mệnh lệnh mang người đi, ông nói là phụng mệnh đến đây, dù sao cũng phải để cho chúng ta nhìn thấy giấy trắng mực đen đồ vật, nói cách khác, chúng ta cũng không tiện báo cáo nói rõ với lãnh đạo của mình.

Đinh Trường Sinh khí thế bằng phẳng, không nóng không vội, nhưng lại mở miệng đúng hạn, đã không có ý tứ làm khó, cũng không có ý tứ không phục tùng, chỉ muốn tờ giấy mệnh lệnh, đây là chuyện rất bình thường, cũng là nhân chi thường tình…

– Vậy ý của cậu La bí thư bảo tôi làm chuyện gì thì cũng phải ghi cho tôi tờ giấy mệnh lệnh sao? Đinh Trường Sinh, cậu quá đáng đấy…

Ngô Hữu Đức hung hăng nói.

– Ngô thính trưởng, ông hãy suy nghĩ cẩn thận, ông là người trên văn phòng công an tỉnh đấy, tôi là người của tỉnh kỷ ủy đấy, ông không phải là lãnh đạo của tôi, lãnh đạo của tôi là bí thư Lý Thiết Cương tỉnh kỷ ủy, tôi đối với ông ấy chịu trách nhiệm, tôi và ông không có quan hệ gì với nhau, ông tìm đến chúng tôi nói muốn người chỉ dựa vào câu nói, câu nói đầu tiên muốn đem người mang đi, ông đây là đang khi dễ, cho chúng tôi ngu ngốc sao?

Đinh Trường Sinh tiến lên một bước, nhìn chằm chằm vào Ngô Hữu Đức hỏi.

– Cậu… cậu… dám nói như vậy à?

Ngô Hữu Đức niên kỷ không nhỏ, bình thường còn có bệnh tim, bị Đinh Trường Sinh nói như vậy, trong nháy mắt bị kích động liền thấy ngực khó chịu, vội vàng từ trong túi quần móc ra mấy viên thuốc nhét vào trong miệng.

Tề Nhất Hàng lại càng hoảng sợ, thò tay kéo một Đinh Trường Sinh, ý bảo hắn đừng có kích động như vậy, vạn nhất đem Ngô Hữu Đức làm cho tức giận chết ở trong bệnh viện, lúc đó lại có trò hay để nhìn…

– Không có việc gì đâu, nơi này là bệnh viện, không chết người được.

Đinh Trường Sinh không chút nào để ý đến ám chỉ Tề Nhất Hàng, mở miệng càng thêm không kiêng nể gì cả, điều này làm cho Ngô Hữu Đức phải im lặng, lời đồn đại Đinh Trường Sinh là một kẻ chuyên gây chuyện đau đầu, xem ra quả nhiên là đúng vậy, chẳng những là gây cho người đau đầu, mà còn là một tên hỗn đản.

– Vậy ý của cậu là không thả người chứ gì?

Ngô Hữu Đức lại hỏi.

– Tôi không nói là không thả người, lãnh đạo của tôi là Lý bí thư, ông đi tìm gặp Lý bí thư, hoặc là nói với lãnh đạo của ông đi tìm Lý bí thư đi, tôi sẽ để lại người cho ông, cứ mang theo mệnh lệnh hoặc là văn bản đến đây, chứ không nói miệng, hiện tại không thể nào tin tưởng người nào được.

Đinh Trường Sinh khẽ cười nói.

Ngô Hữu Đức cũng biết đây là Đinh Trường Sinh đối với mình châm chọc, nhưng mà không có biện pháp nào khác, mình quả thật là không có cái gọi là mệnh lệnh, hắn nói rất chính xác, cho dù là gọi điện thoại cũng được, nhưng mà La Minh Giang sẽ gọi điện thoại cho Đinh Trường Sinh sao? La Minh Giang muốn gọi thì cũng sẽ cùng Lý Thiết Cương liên hệ, Đinh Trường Sinh tính là cái gì a.

– Vậy được rồi, cậu đợi đấy, có mệnh lệnh tôi sẽ đến đấy, bất quá, đây là vợ của của Cảnh Trường Văn, nàng muốn gặp chồng của mình, vấn đề này không quá phận chứ?

Ngô Hữu Đức bất đắc dĩ sử dụng ra một chiêu cuối cùng, hơn nữa chỉ cần nàng liếc nhìn Cảnh Trường Văn ra ám chỉ không có được khai ra cái gì, trên đường đi ông cũng đã dặn dò rồi, bây giờ đành phải dựa vào người đàn bà này rồi, chỉ là Ngô Hữu Đức không biết, Cảnh Trường Văn đến bây giờ vẫn còn hôn mê, vợ của hắn cho dù là tiến vào, cũng không làm được cái chuyện gì.

– Tốt, nếu là như vậy, chúng ta sẽ cùng đi vào.

Đinh Trường Sinh nhìn tới người đàn bà hiền lành này, đồng ý nói.

Ngô Hữu Đức bất đắc dĩ, đây là đang trên địa bàn của người ta, mình không làm chủ được, mấu chốt nhất đối phương là người của tỉnh kỷ ủy, tính khí Lý Thiết Cương ra sao thì Ngô Hữu Đức biết rõ đấy, vì thế nếu như Đinh Trường Sinh mạnh mẽ ngăn chặn như vậy, thì đã làm hết chức trách của mình rồi, xem như là đã xong, còn dư lại sự tình thì đó là chuyện của La Đông Thu, mình đã là hết sức nỗ lực, nếu như làm không được, đó là không có biện pháp nào khác.

Vợ của Cảnh Trường Văn chỉ là nội trợ ở nhà, khi tiến vào phòng hồi sức, đã muốn đi tới trước giường Cảnh Trường Văn nhìn xem, nhưng mà lại bị Đinh Trường Sinh kéo lại.

– Hắn hiện tại mới vừa làm xong giải phẫu, không thể hoạt động, còn chưa có tỉnh lại, chị ở nơi này nhìn xem là được rồi, mặt khác, tôi cảnh báo chị, mặc kệ những người kia đã cùng chị nói cái gì đó, tôi khuyên chị tranh thủ thời gian lặng lẽ rời khỏi tỉnh Trung Nam đi, đến một chỗ nào mà bọn họ tìm không thấy chỗ ở của chị, nói cách khác, nếu còn ở lại thì người nhà của Cảnh Trường Văn phải chết là điều không thể nghi ngờ.
– Cậu… cậu… đây là ý gì?

Vợ của Cảnh Trường Văn chấn động, vừa rồi trên đường đi, Ngô thính trưởng chính xác là bảo mình tiện thể nhắn với chồng mình, bảo hắn đem miệng đóng chặt lại, bằng không mà nói, cẩn thận cả nhà bọn họ sẽ bị gặp họa, như thế nào họ Đinh chuyện gì cũng biết…

Bởi vì bọn họ hai người lúc này đưa lưng về phía bên ngoài, vì vậy hai người bọn họ nói xong, cũng không ai nghe thấy…

– Có khả năng là Cảnh Trường Văn đã làm chuyện không tốt cho những người khác, những người kia bắt gia đình của chị để áp chế chồng chị, chỉ khi nào chồng chị chết đi, mới có thể làm cho bọn họ yên tâm, hơn nữa những người này còn muốn di dời Cảnh Trường Văn, chị xem hắn hiện tại suy yếu như vậy, có thể chuyển đi nơi khác được sao? Đây là bọn họ muốn hại chết Cảnh Trường Văn, chị đã rõ chưa? Sau khi trở về tranh thủ thời gian sắp xếp rời đi ngay đi, qua một thời gian, đến lúc đó nhìn xem tình huống như thế nào rồi hãy quay trở lại…

Đinh Trường Sinh nhỏ giọng nói ra.

Đinh Trường Sinh nói rất đúng tình hình thực tế, theo La Đông Thu không thể chờ đợi được nữa, nên đã phái Ngô Hữu Đức đến lấy người, cái này đã nói lên tất cả, những người này nếu như không đem được Cảnh Trường Văn về tỉnh Trung Nam, như vậy bọn họ nhất định sẽ dùng người nhà của Cảnh Trường Văn để áp chế hắn, như vậy hắn chỉ có thể là phải chết, lúc này mới có thể làm cho người yên tâm.

Ngô Hữu Đức mang người ra khỏi bệnh viện, lập tức gọi điện thoại cho La Đông Thu, đem tình huống của bên này hồi báo, La Đông Thu trầm mặc, làm cho Ngô Hữu Đức bên này trong nội tâm bất an, không biết La Đông Thu còn có làm ra cái gì nữa đây.

– Tôi đã biết, ông cứ tạm ở lại Hồ Châu, trước tìm một chỗ nghỉ đi, để tôi xin chỉ thị cha tôi cái đã.

La Đông Thu chỉ có thể là nói như vậy.

Do dự thật lâu, La Đông Thu rút cuộc gõ cửa phòng ngủ La Minh Giang.

– Ai vậy?

La Minh Giang khó khăn lắm mới ngủ được, vì vậy trong giọng nói rất bất mãn.

– Cha là con đây, cháu muốn nói chút chuyện.

La Đông Thu ở ngoài cửa nói ra.

La Minh Giang sững sờ, ý thức được khả năng đã xảy ra chuyện, nói cách khác con của mình sẽ không nửa đêm mà gõ cửa phòng mình, vì vậy liền đứng dậy bước ra cửa phòng ngủ, đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn con mình, tức giận đến bể phổi.

– Nói đi, lại xảy ra chuyện gì, muốn tao giúp mày chùi đít phải không?

La Minh Giang bực bội nói.

Danh sách chương (238 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238