Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 94
Phần 94

Hàn Thiên Ma Nữ một mình địch 2 vẫn không tỏ ra yếu thế. Chiêu thế nàng xuất ra biến hóa luôn luôn khiến cho hai cao thủ võ công lợi hại như Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt cũng gặp khó khăn rất nhiều.

Trong lần độc thương vừa rồi. Hàn Thiên Ma Nữ nhờ được Vân Linh tận tình chữa trị bằng độ châm huyệt và án ma pháp nên độc thương đã khỏi hẳn, mà sức lực nhờ thế lại còn gia tăng.

Cái này một phần là do lợi thế của việc kích thích huyệt đạo mà nên.

Trong con người ta, ngoài 108 huyệt đạo quan trọng, thì còn vô số huyệt đạo kỳ bí khác. Khi Vân Linh dùng án ma pháp xoa bóp toàn thân cơ thể nàng. Chàng đã vô tình kích hoạt một số huyệt đạo nọ, làm cho nó mở ra, tạo nên hiện tượng thông suốt tốt hơn cho phế kinh, can kinh. Điều đó góp phần tạo nên sự gia tăng chân khí cho hai đường kinh lớn là Nhậm mạch và Đốc mạch nơi cơ thể Hàn Thiên Ma Nữ.

Vì thế có thể nói Hàn Thiên Ma Nữ nhân họa mà đắc phúc, được nâng cao năng lực bản thân chỉ trong một thời gian ngắn.

Còn bản thân Hàn Thiên Ma Nữ từ lúc khỏi bệnh đến giờ cũng không hề biết đến sự biến hóa kỳ dị nọ. Chỉ đến khi hôm nay, nàng trực tiếp giao tranh cùng hai cao thủ võ lâm lợi hại như Miêu Thiên Tường và Mâu Sỹ Đạt thì biến hóa này mới được bộc lộ ra.

Trước hết đó là nội lực trong người nàng gia tăng hơn xưa, một lần chạm kích với địch thủ đều cảm giác sức lực dư thừa, công lực tăng tiến đương nhiên tạo nên áp lực cực lớn về phía đối thủ cùng nàng chạm chiêu.

Một điều nữa, bản thân Hàn Thiên Ma Nữ cũng cảm thấy cơ thể sung sức, càng đánh càng thấy hứng chí. Hầu như nàng không cần phải giỡ đến Ma âm ngọc địch cũng có thể gây khó khăn cho đối phương.

Ba người quây lại vào nhau tạo nên một vùng chiến trận ác liệt. Kiếm và song hoàn liên tiếp vạ chạm cùng Ngọc địch của Hàn Thiên Ma Nữ làm vang lên những âm thanh leng keng không dứt.

Trong khi đó, về phía Hắc sát nhân Lý Bằng cũng đang bị 4 gã Thanh Thành tứ tú vây lấy mà dùng trận pháp Tứ trụ kình thiên mà tấn công.

Lúc này, chiến trận của bọn họ thật giống như một chiếc đèn kéo quân mà tâm điểm chính là lão Hắc sát nhân Lý Bằng.

Cứ mỗi khi Hắc sát nhân Lý Bằng tấn công về phía nào thì người ở phía đó lại lùi ra trong khi người ở ba bên kia lại được dịp tấn công gã. Điểm vi diệu ở chỗ, Hắc sát nhân Lý Bằng có muốn thoát khỏi trận pháp này cũng không thể được. Bọn người Thanh Thành tứ tú cứ liên tục dồn ép, buộc lão phải tận lực phòng thủ, không còn cơ hội để phản công, phá vòng vây mà ra.

Trận đấu thứ ba là cặp đôi Nguyệt Luân và Nhạn Nhạn. Hai đằng chiến pháp nhanh nhẹn, đều dùng yếu pháp chữ “dị” để áp đặt lên đối thủ.

Thế cho nên, trận pháp của hai người phần nhiều biến hóa, kỳ bí mà vũ khí lại chạm nhau rất ít.

Tất nhiên, đấu pháp kiểu đó hết sức nguy hiểm và tốn sức. Do đó, sau 1 canh giờ quần chiến, cả hai đều mệt mỏi, chiêu thức từ từ chậm lại.

Còn trận đấu thứ tư giữa Lạc Kinh Hùng và gã Thiết Bối mới có chuyển biến rõ nhất.

Trong khi ở các trận đấu kia phần thắng bại chưa biết rơi vào tay ai thì ở trận đấu này Lạc Kinh Hùng lại thua kém hơn đối thủ rất nhiều.

Vốn dĩ Lạc Kinh Hùng trước nay bị thương chưa khỏi. Bây giờ gã lại gặp được đối thủ tý lực rất mạnh. Đao pháp như lôi, thì làm sao gã tiếp chiêu cho nổi.

Thế nên, trong trận đấu. Lạc Kinh Hùng chủ yếu né tránh là chính, còn phần nhiều là do gã Thiết Bối làm chủ.

Tuy nhiên, Lạc Kinh Hùng còn đang bị thương. Do đó Lạc Kinh Hùng vận động tránh né một hồi, đã cảm thấy thân thể nặng nề. Hơi thở đứt quảng. Hiển nhiên sức lực đại giảm.

Nguy cơ vì thế gia tăng. Chỉ không biết là gã sẽ bị hạ thủ vào lúc nào.

Trận đấu kỳ cục nhất lại chính là trận đấu giữa Thông Thiên Ma và Lạc Băng Băng. Hai người đánh nhau mà cứ như chơi trò cút bắt. Đuổi nhau chạy tới chạy lui trong trận, thỉnh thoảng mới xuất một chiêu, rồi thì vờn vờn lẫn nhau, thật sự không ra hình thức chi hết.

Khổ cái điều quái dị này không phải là do lão Thông Thiên Ma muốn thế. Lão ta bị quái pháp U hồn thân pháp kỳ dị của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng làm cho cực nhọc khó tả.

Bình thường thì lão không thể nhìn thấy nàng. Chỉ đến khi Lạc Băng Băng xuất chiêu, kiếm thế vung lên, mới tạo cho Thông Thiên Ma chút cảm giác để lão chống đối.

Thông Thiên Ma vì thế không thể ngồi yên chờ bị làm thịt. Do vậy lão cứ nhằm vào vị trí có tiếng gió và hơi thơm trên mình Lạc Băng Băng mà đuổi theo tấn công.

Nội công Lạc Băng Băng làm sao bì được với Thông Thiên Ma. Do đó nàng bị lão ta rượt đuổi liền co giò chạy dài, thỉnh thoảng lại lừa thế quay lại đánh trả một chiêu. Hai người vì vậy mà đánh nhau nhìn rất quái dị. Họ chạm chiêu thì ít mà sử dụng bộ pháp khinh công đuổi nhau thì nhiều. Thật sự không khỏi khiến người ngoài nhìn vào khó hiểu.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203