Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 144
Phần 144

May sao đúng lúc đó, từ ngoài cửa Kỷ Lan đã mang thức ăn vào. Thanh Thu Cung thấy vậy, liền buông tay chọc ghẹo tên tiểu huynh đệ của Vân Linh ra. Ấy vậy mà khi Kỷ Lan vào tới, thì tên tiểu huynh đệ đó, vẫn còn hung hăng làm dữ, nhất định không chịu nằm xuống.

Kỷ Lan thấy tên tiểu huynh đệ của Vân Linh như vậy, thì suýt tý nữa làm đổ cả mâm thức ăn đang cầm trên tay. May sao, đến phút cuối nàng kịp định thần lại, làm như không biết tý gì, bước tới đặt mâm thức ăn lên đầu giường.

Mâm thức ăn được mang đến có tổng cộng 3 món. Món thứ nhất chính là một con cá lớn, được nướng chín bốc mùi thơm phức.

Món thứ hai là 2 con tôm to, màu đỏ rực sau khi hấp, nhìn cũng rất hấp dẫn. Món thứ ba là một ít rau xanh được đặt trên một cái đĩa nhỏ. Món rau xanh này vốn là thứ đặc sản do nữ nhân đội 10 trồng. Màu lá xanh của nó được đặt bên cạnh 2 con tôm tạo nên một sự tương phản màu sắc nhìn rất rõ nét và cũng thật bắt mắt.

Một bát muối nhỏ được đặt cạnh bên mấy con tôm, mục đích để người dùng tôm có thể vừa ăn vừa chấm muối cho thêm hương vị

Do bởi hiện tại Vân Linh hai tay đã bị trói, nên Kỷ Lan vừa bóc tôm vừa chấm muối cho chàng ăn. Nàng làm như vậy, nhưng thỉnh thoảng cũng đá mắt nhìn tên tiểu huynh đệ của Vân Linh, đang từ từ co vòi nằm xuống, hai mắt không khỏi ánh lên nét cười, nhìn nàng đẹp vô cùng.

Vân Linh được người đẹp phục vụ tận mồm, cũng không khỏi cảm động. Nhất là khi Kỷ Lan đút cho chàng, đôi khi môi chàng đụng vào mấy ngón tay ngọc, khiến chàng không khỏi chất ngất.

Trong khi đó, vùng thượng đẳng của mỹ nữ, dường như choáng hết tâm trí Vân Linh, khiến chàng nhiều lúc nuốt không muốn vô, chỉ muốn ngoặm lấy cái khối thịt nẩy nở kia mà thưởng thức một chút.

Kỷ Lan trong lúc cho Vân Linh ăn cũng nhận biết chàng nọ đang bị thân hình tuyệt mỹ của nàng làm cho điên đảo thần hồn. Nếu không vậy thì tại sao tên tiểu huynh đệ của chàng ta lại đang trổ mòi vùng dậy rồi.

Thanh Thu Cung nhìn thấy chuyện lạ xảy ra bên dưới thân thể Vân Linh thì bụm miệng cười khẽ. Âm thanh tiếng cười khiến cho Vân Linh choàng tỉnh, khuôn mặt lập tức đỏ lên.

Kỷ Lan ngưng tay quay sang Thanh Thu Cung nói lớn:

– Cung tỷ không có việc gì thì ra ngoài đi. Tỷ Cứ ở đây chọc ghẹo người ta là sao ?

Thanh Thu Cung cười mỉm nói:

– Muội ngồi đó trêu ngươi người ta thì có. Muội xem, cái đó của chàng chẳng vì muội mà nổi lên sao ?

Kỷ Lan khuôn mặt chợt đỏ, tức tối nói:

– Tỷ đừng có trêu muội. Nếu không, muội để cho tỷ phục vụ chàng nè !

Kỷ Lan nói xong liền bước chân xuống đất, đoạn phóng ra ngoài.

Không ngờ lúc này bên ngoài cũng đang có một đám nữ nhân đi vào. Bọn họ chính là các thành viên của đội 10, hôm nay đến đây mục đích là rủ hai người Thanh Thu Cung và Kỷ Lan đi đến chỗ nữ vương lĩnh thưởng.

Cúc Hương đi đầu đoàn người bước vào đầu tiên thì gặp phải Kỷ Lan đang phóng ra liền kêu lên một tiếng kinh ngạc rồi lùi lại.

Cũng may, Kỷ Lan thân thủ cũng rất linh hoạt. Nàng thấy bản thân sắp đâm vào người Cúc Hương liền phất tay một cái thật mạnh, uốn người, đảo thân, lánh khỏi cú va chạm đó.

Các thiếu nữ đi phía sau thấy vậy liền ồ kinh hãi. Kỷ Lan thoát khỏi cú va chạm, liền quay người dừng lại. Bấy giờ nàng hỏi thăm mọi người mới biết mục đích của các thiếu nữ đến đây làm gì. Kỷ Lan nói:

– Chắc là tam đại vương nữ thế nào cũng thưởng thêm nam nhân cho đội 10 chúng ta vì công lao đêm qua. Nhưng Kỷ Lan quyết định đã chọn nam nhân xấu xí kia rồi, bây giờ không thích ai nữa. Các vị tỷ muội cứ đi thôi.

Thanh Thu Cung nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài cũng bỏ Vân Linh lại đi ra. Nàng ra đến nơi nghe Kỷ Lan nói thế liền gật đầu cười:

– Lan muội nói đúng. Tỷ tỷ cũng chọn nam nhân xấu xí kia rồi. Vậy món quà thưởng sắp tới tỷ tỷ cũng không dự phần nữa.

Các thiếu nữ sau chuyện đêm qua cũng bắt đầu có cảm giác luyến ái nam tử xấu xí đang nằm trong phòng kia. Thế nhưng các nam tử hán bị bắt đêm qua ai ai cũng to khỏe, lực lưỡng, lại đẹp trai hơn nam tử kia rất nhiều. Vì vậy các nữ nhân cũng không có gì luyến tiếc lắm.

Cuối cùng, trong 10 thiếu nữ vừa đến, chỉ duy nhất Xuân Ý là ở lại, còn kỳ dư các nàng khác đều theo chân đội phó Cúc Hương đến chỗ nữ vương nhận người.

Xuân Ý là thiếu nữ nhỏ tuổi nhất trong đội 10, năm nay nàng vừa tròn 17. Đêm hôm qua nàng là nữ nhân cuối cùng trao thân cho Vân Linh lúc đó đang còn mê man.

Bản thân Xuân Ý vì còn nhỏ tuổi nên trong đội 10 thường bị người khác chiếm giữ tiện nghi. Vì thế tuy nàng biết nam tử kia xấu xí và không quá lực lưỡng,
nhưng vẫn đồng ý ở lại để chọn lựa chàng thay vì đi cùng mọi người đến đại sảnh đường của Vương nữ.

Xuân Ý biết nàng khó lòng giành được nam tử tốt trước các vị tỷ tỷ khác. Vậy thì nàng ở lại đây, chọn lấy một nam tử xấu xí còn chắc ăn hơn.

Khi Xuân Ý theo chân hai vị tỷ tỷ Thanh Thu Cung và Kỷ Lan bước vào phòng thì mới thấy nam tử hán mà mình chung đụng đêm qua đang nằm hớ hênh ở trên giường. Nàng thấy chàng hạ thể lồ lộ thì đỏ mặt lên quay người định bước ra ghế thì lại bị Kỷ Lan giữ tay lại nói:

– Muội muội mau ra kìa cho chàng ăn đi. Muội đã ở lại đây vì chàng thì cũng phải chịu khó chút chứ. Đừng có lười biếng như vậy.

Xuân Ý biết chuyện không thể tránh đành đi lại phía đầu giường, tay gỡ cá ra rồi đút cho Vân Linh ăn.

Khi nàng bón cho chàng, khuôn mặt xinh tươi, non trẻ ở rất gần chàng, mũi Vân Linh có thể ngửi được thứ hương thơm con gái nhẹ nhàng len vào mũi.
Trong tình huống đó, đôi mắt chàng không kìm được lại liếc nhìn hai quả đào tiên, trần trụi đang hớ hớ ra của Xuân Ý.

Xuân Ý đang cho Vân Linh ăn, khi phát hiện ra đôi mắt chàng đang nhìn chằm chằm vào thứ đồ nẩy nở trên thân nàng thì ửng hồng đôi má lên mà liếc chàng một cái sắc lẻm.

Kỷ Lan và Thanh Thu Cung ở gần bên quan sát thấy vậy liền cười khúc khích.

Kỷ Lan nói:

– Xuân Ý là tiểu muội tử nhỏ tuổi nhất ở đây. Chàng được muội ấy chăm sóc là nhất rồi. Nếu chàng thấy thích hai trái đào tiên nơi người muội ấy thì để chúng ta nói giúp với muội ấy một lời. Bảo đảm là sẽ được toại ý.

Vân Linh đang ăn nghe được lời nói của Kỷ Lan thì suýt nữa bị nghẹn. Chàng lúng túng chưa biết nên đáp lời ra sao thì Xuân Ý cô nương đã kêu lên một tiếng vẻ hỗ thẹn nói:

– Kỷ Lan tỷ đừng có nói bừa. Hai người bọn tỷ ai nấy đều xinh đẹp hơn muội. Chàng làm sao lại để ý đến muội chứ ?

Ba nàng con gái vừa cho Vân Linh ăn vừa cười đùa cùng nhau. Cả ba đều khiến Vân Linh nóng hết cả người lên trước những thân hình khêu gợi của bọn họ.

Đến lúc này, ba nàng mới hỏi Vân Linh tên gì, tại sao lại đến đây ? Sau đó từng nàng một lần lượt tự giới thiệu tên, còn nói là bọn họ đã chọn chàng làm tướng công, từ nay về sau chàng là của riêng 3 người, những nữ nhân khác nếu không được phép của 3 người thì không ai được tiếp cận, chung đụng cùng Vân Linh cả.

Sau màn giới thiệu, 3 nàng mới lần lượt cùng Vân Linh giao hoan. Đến lúc này Vân Linh mới hiểu hết bọn thiếu nữ ở đây dục tình mạnh mẽ đến mức nào.
Qủa thật trong các nương tử của chàng hiện có thì chỉ mỗi mình Tiêu hồn ma nữ là có thể sánh được với các thiếu nữ này về sự cuồng nhiệt trên giường.
Ba nàng con gái và một gã con trai, luyến ái cùng nhau cho đến tận trưa mới chịu ngừng nghỉ.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203