Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 29
Phần 29

Hoàng y thiếu nữ thấy mọi người đã đồng ý với cách thức thi đấu của mình và chọn Sử Tố Mai là người tỷ thí thì lập tức nhìn Sử Tố Mai nói:
– Các hạ đã biết cách thức, vậy chúng ta sẽ tiến hành ngay. Thời gian hạn định chỉ cần nữa khắc là cùng. Bây giờ các hạ hãy chuẩn bị đi.

Hoàng y thiếu nữ tay cầm sáo ngọc, đưa mắt nhìn đối phương. Đột nhiên, nàng đưa sáo ngọc lên môi thổi một hơi. Âm thanh trầm bổng, du dương, nhịp điệu không có gì đặc biệt.

Ở bên ngoài mọi người đưa mắt nhìn Sử Tố Mai thì thấy khuôn mặt nàng bình thản lạ lùng, không có một biểu hiện gì như đang phải cố gắng cả.

Một lúc sau, âm thanh trở nên nhịp nhàng khác lạ, nhịp điệu nhanh dần, âm điệu biến động không ngừng.

Nhìn lại, Sử Tố Mai khuôn mặt căng thẳng, toàn thân rung rẩy nhè nhẹ.

Tiêu hồn ma nữ lo lắng nhìn sang Sử Nguyệt Nga:
– Tỷ tỷ ! Sao lại lạ vậy ? Muội thấy bản nhạc này chẳng ra đầu đuôi gì cả. Cứ như một trò chơi trẻ con, mà tại làm sao thân hình Tố Mai tỷ trở nên run rẩy mới thật là kỳ.

Vương phu nhân nói:
– Chúng ta là người ngoài cuộc, nên mới cảm thấy như vậy. Còn người trong cuộc hẳn nhiên cảm nhận khác hẳn hơn nhiều.

Hai người bàn luận tới đây thì khuôn mặt Sử Tố Mai đã trở nên khích động. Dường như có một động lực gì đó lôi cuốn rất mãnh liệt làm cho Sử Tố Mai mấy lần muốn đứng bật dậy mà nhảy múa.

Đột nhiên có một tiếng rú nổi lên rất lớn. Một bóng nhân ảnh bay như ánh chớp đến bên cục trường.

Người lạ mặt tay chân không ngừng, vừa đến nơi đã vung chưởng đánh thẳng vào người Ảnh hồn thủ lão ma.

Ảnh hồn thủ không thân thủ nhanh nhẹn là thế cũng bị bất ngờ không sao tránh nổi một chưởng của đối phương.

Một tiếng rú thất thanh nổi lên.

Thân hình Ảnh hồn thủ theo tiếng rú bay bỗng ra ngoài, ngã lăn ra đất, nằm yên bất động.

Người lạ mắt một chưởng đánh ngã đối thủ lấy làm khoái chí, bật lên tràng cười rùng rợn.

Hoàng y thiếu nữ vừa thổi sáo vừa quét mắt nhìn kẻ lạ mặt thì thấy đó là một lão già râu quai nón, mắt ốc lồi, tướng mạo xấu xí, hung dữ.

Rõ ràng võ công lão già này rất cao, và lão có quan hệ thân thiết với bọn người Thiết phiến thư sinh.

Hoàng y thiếu nữ đột nhiên đưa tay ra hiệu cho Ưng thiên hành rút lui về phía sau.

Lão quái Ưng thiên hành thấy tình thế bất lợi đang chưa biết tính thế ra sao, bỗng nhìn thấy Hoàng y thiếu nữ ra lệnh đình chiến, rút lui liền vội vàng nhảy vội về phía sau Hoàng y thiếu nữ.

Lúc này Hoàng y thiếu nữ đã ngồi trên mặt đất, sáo ngọc trên môi không ngừng thổi ra những âm thanh kỳ lạ không theo một cung bực nào.

Toàn bộ cục trường tức thời trở nên lắng đọng. Dường như tất cả mọi người đều bị tiếng sáo làm cho mê hoặc.

Tình thế hiện tại cho thấy Hoàng y nữ nhân đã sử dụng âm ba của tiếng sáo tấn công tất cả mọi người có mặt đương trường.

Một lúc sau, những người võ công kém hơn đã bị cảm nhiễm.

Thân thể mọi người lần lượt run lên theo từng nhịp sáo. Đột nhiên hai anh em Thành Bưu nhảy bật lên múa máy quay cuồng, miệng kêu rú liên hồi.

Kế đó, Sử Nguyệt Nga tự nhiên ôm mặc khóc nức lên.

Xác y nhân Bạch ma Thường cũng chợt rú lên một tiếng, đại đao vung lên nhằm người Thiết phiến thư sinh chém luôn.

Thiết phiến thư sinh thất kinh vội tung người nhảy sang một bên, nhưng lão quên mất một điều là tiếng sáo đang tấn công vào người mình, khi lão nhảy tránh Bạch ma thường thì đã bị tiếng sáo câu hồn mất rồi.

Thiết phiến thư sinh bình thời trầm tĩnh là thế mà khi bị tiếng sáo khích động thật chẳng khác chi một gã điên, nhảy nhót lung tung, thiết phiến đánh tới tấp ra xung quanh.

Với tình thế này thì chỉ cần thêm ít khắc nữa thôi toàn bộ quần hào không trở thành điên loạn thì cũng bị chết vì đánh lẫn nhau vì không ai giữ nổi bản tính nữa.

May mắn sao từ xa chợt có một ông già mình mặc áo bát quái, chân đi giày cỏ, tướng mạo thanh kỳ, tay cầm một chiếc tù và đen xì làm bằng sừng thú lướt tới.
Ông già dường như đến đây chính vì âm ba của tiếng sáo cuốn hút. Vừa đến nơi ông ta đã đưa Tù Và lên miệng thổi liền.

Lạ thay, âm điệu tiếng sáo bị tiếng tù và cuốn lấy, hai thứ âm thanh từ hai loại khí cụ khác nhau cùng lúc cất lên làm cho người nghe bỗng có cảm giác khác hẳn.
Thứ cảm giác này dễ chịu hơn nhiều so với lúc đầu. Mọi người đều cảm thấy như vừa trải qua một tử chiến thập tử nhất sinh.

Sử Nguyệt Nga khuôn mặt tái xanh mệt mỏi, ngồi im thẫn thờ không động đậy.

Tiêu hồn ma nữ trong lòng sợ hãi, vì chỉ vài khắc nữa thôi nếu ông già nọ không xuất hiện thì nàng đã bị tiếng sáo ru hồn mất rồi.

Mọi người không ai bảo ai đều im lìm vận công đề khí để hồi phục công lực.

Hoàng y thiếu nữ đột ngột ngưng thổi sáo, chỉ tay vào ông già nọ quát lớn:
– Ngươi là ai ? Sao lại đến quấy phá công việc của bổn cô nương ?

Ông già mặc y phục bát quái khuôn mặt lạnh lùng, điềm nhiên nhìn sang Hoàng y thiếu nữ nói:
– Lão phu là Bát quái thiên di Bạch Thi. Cửu Long Sơn này vốn là nơi cư ngụ của lão phu, tại sao cô nương lại ăn nói vô lý như thế ?

Hoàng y thiếu nữ sượng mặt nói lớn:
– Ngươi có biết bổn cô nương là ai không mà dám ra mặt chống đối ?
– Hừ ! Cho dù cô nương là ai mà dám đến quấy phá nơi ở của lão phu thì lão phu cũng phải ra mặt.

Hoàng y thiếu nữ tức giận lắm, nhưng hiện tại chưa phải lúc quyết liệt, hơn nữa cục diện trước mặt nếu kéo dài thì phần thất bại ắt thuộc về phe nàng.

Hoàng y thiếu nữ nói:
– Chuyện này đến đây tạm ngưng, nhưng chúng ta sẽ còn gặp nhau.
Nàng nói xong liền giơ tay ra hiệu cho bọn thuộc hạ rời đi.

Bát quái thiên di Bạch Thi đứng lặng một lúc, đột nhiên cả người lão run run rồi quỵ người xuống. Rõ ràng cuộc đấu vừa rồi lão đã trúng thương.

Mọi người trên cục trường dần dần đứng dậy. Lão quái râu quai nón, mắt ốc lồi, tướng mạo hung dữ chính là nhị hộ pháp Đại hạc thiên cương Tý thần thông của Hắc thanh phái. Lúc này lão hối thúc thuộc hạ rút lui.

Tuy nhiên Thiết phiến thư sinh, Xác y nhân Bạch ma thường và 2 anh em Thanh Bưu đều trở nên si ngốc. Dường như, ma âm của tiếng sáo do Hoàng y thiếu nữ thổi ra đã làm cho chúng trở nên ngớ ngẫn.

Tình trạng này làm cho lão Tý thần Thông thất kinh vội vã giục bọn thuộc hạ đi ngay lập tức.

Vương phu nhân nhìn Sử Nguyệt Nga trở nên si ngốc không còn biết gì nữa thì đau lòng, nước mắt tuôn rơi.

Sử Tố Mai, Tiêu hồn ma nữ Lý Hồng Loan vội tìm cách an ủi bà. Mọi người chờ đợi một lúc thì Bát quái Thiên di Bạch Thi đã hồi phục công lực.

Tiêu hồn ma nữ vội hỏi lão xem có cách nào cứu chữa cho sư tỷ Sử Nguyệt Nga hay không, nhưng lão nhân chỉ lắc đầu cười buồn. Cả bọn không biết làm sao đành dìu Sử Nguyệt Nga xuống núi.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203