Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 181
Phần 181

Miêu Thiên Tường ngay lúc có mặt, đã vung mãng xà lên tấn công, chặn ngay hướng lui của Tiêu hồn ma nữ.

Trên khoảng đất chật hẹp trên đường xuống núi, phía trước là thân ảnh của Miêu Thiên Tường chắn giữ, phía sau là Hồ Thiên Hành và Nguyệt Luân đang chạy đến, còn 2 bên lộ, một là vách núi cao, một là vực sâu. Tiêu hồn ma nữ trong lúc bất ngờ, đã bị bọn người kia vây lại không cách nào ra nổi.

Tiêu hồn ma nữ thấy Miêu Thiên Tường đã đuổi đến thì không ham chiến, cố gắng dùng kỳ chiêu đột phá thoát khỏi cửa chấn giữ của Miêu Thiên Tường. Nhưng nàng hành động dù nhanh, cũng không kịp để thực hiện ý định. Vì vậy mà cuối cùng để cho bản thân bị vây, không cách nào ra nổi.

Hồ Thiên Hành lúc này có người trợ lực, liền lui lại ra sau điểm huyệt chỉ huyết vào bôi thuốc trị thương. Gã vừa bôi thuốc vừa nhìn trận chiến của 3 cao thủ, liền nhận thấy Tiêu hồn ma nữ võ công đại đại biến dị, lợi hại hơn trước rất nhiều. Điều này khiến cho Hồ Thiên Hành trong lòng đại kinh mang, tự hiểu không thể làm gì được nàng nọ nữa rồi.

Thế nhưng Hồ Thiên Hành trước sắc đẹp tuyệt đại của mỹ nhân thì không cam tâm bỏ qua. Y nghỉ ngơi một lúc rồi đột ngột xông vào hỗ trợ Nguyệt Luân, vây lấy Tiêu hồn ma nữ vào giữa, quyết định phải hạ gục nàng.

Tiêu hồn ma nữ càng đánh càng khó cầm cự, hiện tại đã vận dụng hết khả năng của bản thân mới tiếp nổi hai cao thủ lợi hại như Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân. Nhưng bây giờ Hồ Thiên Hành lại nhảy vào tham chiến, thì nàng tức thời bối rối chân tay, không biết làm sao chống đỡ nổi sức liên thủ của cả ba người.

Miêu Thiên Tường thấy Tiêu hồn ma nữ tay chân lính quýnh như vậy thì cười lớn nói:

– Yêu nữ ! Mau buông vũ khí đầu hàng đi. Bọn ta sẽ cho ngươi một con đường sống.

Hồ Thiên Hành ở bên phía đối diện cũng vừa vung kiếm tấn công vào hạ bàn Tiêu hồn ma nữ vừa cười lên dâm đãng nói:

– Mỹ nhân nàng mau quy phục cho nhanh. Chúng ta sẽ cùng nhau hàn huyên, bảo đảm vui vẻ cực kỳ.

Tiêu hồn ma nữ trong lòng lo lắng tuyệt vọng, biết là khó lòng thoát khỏi độc thủ của địch. Trong lúc tâm tình giao động, một bên vai liền bị Nguyệt Luân kích trúng, máu tươi đổ ra, thân hình run động muốn ngã.

Miêu Thiên Tường cũng như Hồ Thiên Hành hai mặt đều kêu lên, xông thẳng về phía Tiêu hồn ma nữ.

Con mãng xà trên tay Miêu Thiên Tường chụp vội về phía người Tiêu hồn ma nữ, định kết liễu nàng.

Thế nhưng ngay lúc ấy, thanh kiếm trên tay Hồ Thiên Hành lại vung lên, đỡ lấy sức tấn công của con quái xà, không muốn cho nó cắn trúng người Tiêu hồn ma nữ.

Miêu Thiên Tường bị ngăn cản thì nổi giận, bà ta lại phóng quái xà ra lần nữa, nhưng lại bị Hồ Thiên Hành dùng kiếm cản lại. Miêu Thiên Tường vì việc này mà hét lên chói lói, tức giận bừng bừng.

Còn Hồ Thiên Hành thì không muốn Tiêu hồn ma nữ bị mất mạng. Như vậy thì làm sao y có thể thưởng thức được sắc đẹp và thân thể nàng. Vì thế mà y cương quyết bảo vệ Tiêu hồn ma nữ cho bằng được.

Nhưng lúc này, Tiêu hồn ma nữ bị trúng thương, hai chân đứng không vững, trong một thoáng khi hai người Miêu Thiên Tường và Hồ Thiên Hành va chạm vũ khí vào nhau, thân hình nàng đã rơi thẳng xuống vực, khiến cho tất cả mọi người đang bao vây nàng, đều kêu lên một tiếng kinh hãi, rồi chạy vội ra chỗ mép vực mà nhìn. Lúc này thì ôi thôi, thân ảnh Tiêu hồn ma nữ chỉ còn lại nhỏ xíu ở phía dưới kia.

Miêu Thiên Tường thấy Tiêu hồn ma nữ đã tan thân dưới đáy vực, thì cực kỳ thích thú, cơn giận lúc nãy vừa bừng bừng sôi lên giờ không còn đâu nữa. Miêu Thiên Tường vừa nhìn xuống đáy vực vừa kêu lớn:

– A ha … cuối cùng thì ta cũng giết được ngươi rồi. Con yêu nữ này !

Hồ Thiên Hành thì đứng sững người lại, không thể tưởng được mỹ nhân lại ra đi nhanh như thế. Hắn biết rõ Tiêu hồn ma nữ là một trong tứ đại mỹ nhân của võ lâm. Nhan sắc cũng như độ mị lực của nàng là không có đối thủ. Chính vì thế nên hắn mới gắp tâm chiếm đoạt nàng là vậy.

Hồ Thiên Hành càng nghĩ càng tiếc nuối, nhưng chẳng biết làm sao nữa, đành buồn bực quay người bỏ đi.

Miêu Thiên Tường và Nguyệt Luân sau đó cũng kéo nhau trở lại. Đấu trường lúc này đã không còn một ai. Chỉ có vài xác chết của bọn môn nhân Hắc Thanh Phái còn bỏ lại trên đường.

Cả hai đều ngạc nhiên, liền căn cứ vào dấu vết để lại, quyết định truy tùng theo những người đã bỏ đi.

Quay trở lại tình huống của Tiêu hồn ma nữ. Thân hình nàng khi rơi xuống vực đã bị vướng phải những thứ cây leo mọc chằng chịt ở bên bờ vực, do đó tốc độ thân hình rơi xuống chậm lại, chỉ đến lúc nàng hạ thân xuống đáy vực, mới chịu một nổi thống khổ cực lớn do một bên chân xương đã gãy vì va chạm mạnh. Nàng đau quá kêu thảm một tiếng, rồi ngất đi.

Không biết đã trôi đi bao nhiêu thời gian. Khi Tiêu hồn ma nữ từ trong u mê tỉnh lại thì trời đã tối mịt. Nàng hiện giờ cảm giác toàn thân đau nhức vô bì, đặc biệt một bên chân xương đã gãy cực kỳ đau đớn.

Ui da … Tiêu hồn ma nữ khẽ kêu một tiếng vì sự chuyển động của thân mình đã làm cái chân đau nhức buốt thấu tim gan. Nàng ngồi trên đất, cố tình chịu đau, từ từ lùi dần áp thân vào sau một thân cây khô, nước mắt tuôn rơi vì cơn đau tuyệt cùng không thể nào chịu thêm nữa.

Tiêu hồn ma nữ thở hổn hễn, cảm giác cực kỳ mệt mỏi. Nàng hiện giờ cũng không biết mình đang ở đâu. Chỉ nhớ mới rồi nàng bị Nguyệt Luân đánh trúng vào vai, lại bị hai người Miêu Thiên Tường và Hồ Thiên Hành truy kích, lùi dần rồi ngã xuống nơi này.

Nơi Tiêu hồn ma nữ ngã xuống gọi là Địa Tầm Cốc, là một nơi hoang vắng ít người lai vãng. Ở bên trong cốc và bên ngoài cốc chỉ có một ngách hẹp, cực nhỏ để đi qua. Hiện giờ thì cái ngách này đã hầu như biến mất, vì ở quanh ngách đó cây cối mọc um tùm, vì thế mà bít cả lối thông đạo, ai ai cũng không ngờ nếu vạch cây lá đi xuyên qua thì có thể giao thương vào trong hay đi ra ngoài.

Như vậy nói ra cũng đủ biết hầu như Địa Tầm Cốc biệt lập xa cách với thế giới bên ngoài như thế nào. Do đó, Tiêu hồn ma nữ ở trong cốc còn sống hay đã chết cũng không ai biết.

Trong đêm, tiếng côn trùng và tiếng cú kêu vọng lại, âm thanh ghê rợn kinh người. Vài ánh lân tinh chiếu lập loè ở xa xa, bay lởn vỡn trong không gian đen tối, thật khiến người yếu bóng vía nhìn thấy phải kinh hãi.

Cũng may Tiêu hồn ma nữ gan lớn, mật lớn, nhìn thấy những sự việc diễn ra xung quanh, cũng không lấy đó làm sợ hãi. Nàng hiện giờ chỉ lo ngại có thú dữ ở nơi này. Nếu bọn chúng đột ngột xuất hiện, rồi tấn công nàng thì thật nguy hiểm.

Tiêu hồn ma nữ vì chân bị gãy, nên vận động khó khăn, trải qua một đêm dài đằng đẵng, chịu sự đau khổ và lo âu, cho đến gần sáng nàng mới mệt mỏi ngủ mê đi.

Đến lúc trời đã sáng rõ thì Tiêu hồn ma nữ mới từ từ tỉnh dậy, đưa mắt nhìn quanh, liền nhận thấy nơi đây u tịch vắng vẻ, cây cối mọc um tùm, vô trật tự không ra hàng lối, chứng tỏ nơi này chưa từng có ai đặt chân đến.

Tiêu hồn ma nữ nhìn quanh một hồi, sau đó nàng mới kiểm tra một bên chân gãy, “ui cha”, Tiêu hồn ma nữ kêu khẽ vì đau, hai tay đang lần giỡ y phục dưới chân, lộ ra một bên chân sưng to và đỏ bầm, máu huyết tích tụ trong đó khiến cho nàng không sao nhìn thấy bên trong xương nàng tình trạng thế nào.

Tiêu hồn ma nữ đau lắm. Nàng bậm môi cố gắng chịu đau, từ từ xoa nắn thăm dò chỗ bị thương, càng xoa càng đau, nhưng cũng không thể không kiểm tra chỗ bị gãy đó.

Sau một hồi toát mồ hôi ra vì cơn đau khủng khiếp, cuối cùng thì nàng cũng đã nắn lại được chỗ xương bị gãy, sau đó tìm lấy mấy cành cây khô gần đó, rồi dùng vải trên y phục, xé ra làm dây buộc chặt cố định chỗ bị gãy vào cành khô, không để cho nó bị tổn thương thêm nữa.

Làm xong việc, Tiêu hồn ma nữ ngã người nằm ngửa ra đất, mắt nhìn lên trời cao, miệng lẩm bẩm:

– Vân ca ca ! Chàng ở đâu ? Chàng có hay tiện thiếp đang mong nhớ chàng không? Chàng ở đâu mau quay về, thiếp không chịu nổi được nữa …

Tiêu hồn ma nữ trong nổi đau thương tật, lại nhớ đến tình nhân. Căn bản nàng không thể quên được nam tử nọ trong lòng. Lúc này đây, khi nàng gặp phải tình cảnh gian nan, lại không ngừng tưởng nhớ đến người yêu, tâm lý mong được dựa vào cánh tay người đó, giúp nàng vơi đi mọi lo toan và đau khổ trên đời.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203