Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 34
Phần 34

Thế chưởng của Vân Linh mạnh như vũ bão, lại đến nhanh khủng khiếp. Hồ Nhất Long kinh hãi vội chuyển hướng đao pháp, thân hình đột ngột chuyển về phía sau chém tới người Vân Linh.

Nhưng Vân Linh đâu phải tầm thường. Chàng vừa vung tay đánh một chưởng ra thì thân hình đột biến, đã đứng bên cạnh Ngọc Liên Hoa rồi.

Ngọc Liên Hoa trong lúc nguy cấp được người khác giải vây thì mừng rỡ vô cùng, hơn nữa nàng được gặp mặt Vân Linh thì sung sướng biết chừng nào, khuôn mặt nàng rạng rỡ hẳn lên kêu lớn:

– Tướng công !

Thật là kỳ lạ. Ngọc Liên Hoa suốt trận đấu phòng thủ nghiêm mật là thế mà giờ đây vì một chút sung sướng đã không kịp phòng bị. Ánh kiếm lóe lên, một mũi kiếm bất thần từ bên đã đâm lún vào sườn non làm mỹ nhân rú lên một tiếng.

May mà Vân Linh thấy kịp đã đánh ra một chưởng cực mạnh đẩy người Miêu song Tường ra cứu nguy cho ái thê.

Vậy mà Ngọc Liên Hoa cũng không sao chịu nổi kêu to lên một tiếng ngã nhào xuống đất.

Trong khi đó Miêu song Tường dù tránh né nhanh, nhưng cũng bị trúng một phần chưởng lực của Vân Linh lảo đảo lùi lại bốn bước, máu tươi từ miệng phun ra.

Hồ Nhất Long nổi giận đùng đùng, đao quang chém tới, khí thế dũng mãnh. Lão đã dùng đến tuyệt chiêu Thiên hoa cuồng đao quyết tiêu diệt đối phương.

Nhưng Vân Linh đã sử dụng thân pháp Ngũ hành ảo vạn biến thoát ra nhanh chóng rồi vận Vô hình chưởng ra đè mạnh lên hậu tâm đối phương.

Hồ Nhất Long làm sao ngờ được một người trẻ tuổi chỉ ở hàng hậu bối lại có thể có võ công kinh thần khiếp quỷ như vậy.

Khi lão cảm thấy bất ổn vội nhảy tung lên không thì đôi chân đã trúng phải chưởng phong của đối phương khiến lão đau quá rú lên một tiếng rồi rơi xuống đất như một viên đá tảng.

Tiếng kêu của lão làm cho trận đấu bên kia đột ngột ngừng lại.

Hồng hoàn song hung và hai lão Nguyệt Luân và Thiết bối vội chạy đến bên Hồ Nhất Long.

Thì ra sau khi trúng phải chưởng phong vào chân Hồ Nhất Long lập tức nhận thấy khí huyết đảo lộn. Thân hình không còn giữ được ngã nhào xuống đất. Tai hại thay đôi chân lão vừa bị trúng thương lại va đập mạnh xuống đất khiến lão đau quá ngất lịm đi.

Vân Linh không quan tâm đến đối phương tình trạng ra sao. Chàng bế vội Ngọc Liên Hoa lên tay rồi quay người bỏ đi.

Bọn thiếu nữ thấy vậy cũng vội vã chạy theo.

Miêu song Tường lấy vội một viên thuốc ra nuốt lấy rồi ngồi im vận công điều trị nội thương.

Một lúc sau bà ta đứng dậy bước lại bên Hồ Nhất Long.

Lúc này Hồ Nhất Long đã được dựng dậy ngồi dựa vào một thân cây. Khuôn mặt lão tái xanh, không chút huyết sắc, đôi mắt nhắm nghiền.

Miêu song Tường thông thạo y lý liền vội xem mạch cho phu quân và xem xét đôi chân. Một lúc sao bà ta khẽ thở ra một tiếng rồi lấy ba viên thuốc ra cho bệnh nhân uống, đoạn quay lại nói với 4 người đi theo:

– Hồ tướng công may mà còn cứu được. Chúng ta hãy tìm một nơi yên ổn rồi sẽ từ từ điều trị.

Nói về Vân Linh bế Ngọc Liên Hoa bỏ đi được một lúc thì bị bọn thiếu nữ đuổi kịp.

Sáu thiếu nữ này vốn là những đứa trẻ mồ côi được Ngọc Liên Hoa đưa về nuôi dưỡng và truyền thụ võ công cho. Lúc này cả bọn đều mệt phờ, hơi thở hổn hễn, đầu tóc xốc xếch.

Một thiếu nữ vội hỏi:

– Vân đại gia định đưa phu nhân chúng tôi đi đâu ?

Vân Linh lúng túng một lúc mới nói:

– Tại hạ vốn chỉ định đưa mọi người ra khỏi chỗ nguy hiểm, chứ hiện tại cũng chưa biết đi đâu.

Các thiếu nữ nhìn nhau ngạc nhiên.

Lúc đầu bọn họ nghĩ Vân Linh có chỗ nào đó an toàn hơn nên mới cấp tốc bỏ đi. Hóa ra thật sự lại hoàn toàn khác hẳn. Cả bọn nhất thời thừ người ra chưa biết tính sao.

Vân Linh nghe ngóng thấy có tiếng nước róc rách gần đó liền vội vàng tìm đến.

Bọn thiếu nữ thấy chàng bỏ đi cũng vội vàng chạy theo.

Thật sự sáu thiếu nữ này chỉ chuyên ở trong hang động luyện tập võ công và hầu hạ Ngọc Liên Hoa. Mọi sự cung ứng thực vật đều được người ngoài mang đến, vì vậy đối với địa hình xung quanh nơi ở họ cũng không am hiểu chút gì.

Vân Linh theo âm thanh tiếng nước chảy dễ dàng tìm được một con suối nhỏ. Chàng nhìn mọi vật xung quanh thấy khung cảnh rất đẹp. Phía trước có một ngọn núi cao ngất hiểm trở. Một khoảng đất rộng ngăn cách suối nước với vách núi.

Vân Linh búng người nhảy qua dòng suối, các thiếu nữ cũng lần lượt theo sau.

Vân Linh đặt Ngọc Liên Hoa ngồi dựa vào vách núi rồi xem xét thương thế cho nàng.

Vết thương trên vai và lưng tuy ra máu nhiều nhưng chỉ là ngoại thương. Riêng vết kiếm thương nơi sườn non thì thật nguy hiểm. Dường như mũi kiếm đã đâm trúng nội phủ. Tình trạng này nếu không biết cách chữa trị sẽ dẫn đến nguy kịch trong nháy mắt.

Vân Linh vừa cho nàng uống thuốc, vừa đắp thuốc lên vết thương, đồng thời còn rút kim châm lên mấy huyệt đạo trên người nàng để cấp cứu.

Các thiếu nữ đứng xung quanh chàng vừa hộ vệ, vừa xem chàng chữa thương. Cả bọn tròn mắt thán phục trước y thuật của chàng, vì nhận thấy khuôn mặt của Ngọc Liên Hoa đã có chút sắc hồng sau khi được cứu chữa.

Vân Linh làm xong mọi việc mới đứng dậy nhìn quanh.

Hồng y thiếu nữ vội hỏi:

– Vân đại gia định làm gì, bọn thiếu nữ giúp được sẽ hết sức cố gắng hoàn thành.
Vân Linh nhìn thiếu nữ rồi nói:

– Hiện tại Hoa phu nhân không sao cả. Nhưng chúng ta không thể đi đâu xa được trong vòng 1 tháng. Tại hạ nghĩ nơi này rất lý tưởng để dừng chân, các vị nghĩ sao ?

Sáu thiếu nữ đều nói:

– Tùy Vân đại gia quyết định thế nào, bọn tiểu nữ cũng tuân theo.

Vân Linh đối với bọn thiếu nữ này cũng có chút e ngại không được tự nhiên vì so về tuổi tác trong số sáu người chỉ có 3 người Bạch y thiếu nữ, Hồng y thiếu nữ, Thanh y thiếu nữ là bằng hoặc nhỏ tuổi hơn chàng, còn 3 người còn lại là Lam y thiếu nữ, Lục y thiếu nữ và Hắc y thiếu nữ đều lớn hơn chàng vài tuổi. Bọn họ chỉ vì mối quan hệ giữa chàng và Ngọc Liên Hoa mới tôn trọng chàng như vậy đó thôi.

Vân Linh nói:

– Chúng ta quyết định ở đây thì cần có chỗ nghĩ ngơi. Vậy các cô nương hãy chặt các cây tre ở đằng kia mang về đây để tại hạ dựng nhà tại đây.

Bọn thiếu nữ lập tức tuân lệnh đi làm ngay. Mọi người tất bật đến tận chiều mới hoàn thành xong hai gian nhà tương đối khang trang.

Ở bên ngoài nhà là chỗ ở của Vân Linh, còn gian nhà phía trong là nơi ở của Ngọc Liên Hoa và các thiếu nữ. Do có nhiều người ở, nên gian nhà phía trong được làm to hơn và đẹp hơn hẳn gian nhà phía ngoài.

Vân Linh đã dự trù từ trước nên trong khi chặt cây mang về chàng đã đốn cả gốc lẫn rễ của một số cây nhỏ và mang về trồng xung quanh nhà tạo thành một trận thế. Trận thế này được chàng dựa theo phép biến hóa của ngũ hành mà tạo thành gọi là Mộc thủy trận.

Trận thế làm với khuôn viên khá rộng bao lấy một phần dòng suối, vì vậy bọn người ở phía trong trận có thể sinh hoạt bình thường, nhưng người bên ngoài nhìn vào sẽ không nhận thấy gì cả mà cũng không nghe được gì.

Trời đã tối, Vân Linh ra khỏi trận bắt được một con hươu mang về.

Mọi người đều đói và mệt liền xẻ thịt hươu nướng lên ăn.

Vân Linh sai người mang một ít cháo thịt vào cho Ngọc Liên Hoa, nói chuyện với nàng mấy câu an ủi rồi quay trở lại phòng nhắm mắt dưỡng thần.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203