Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 173
Phần 173

Khi Vân Linh dùng kế lọt vào trong gian lều mới nhận ra ý nghĩ của mình ban đầu về người ở trong lều hết sức sai lầm, thực tế hiện giờ chàng nhìn thấy lại là một đại mỹ nhân xinh đẹp phi thường, con người nàng từ đầu cho đến chân đều ẩn hiện nét mê hoặc, khuôn mặt mỹ miều ủ đột lại càng tăng thêm sắc thái phong vị khiến người khác nhìn vào càng thêm choáng váng.

Quả thật là Vân Linh cũng đang choáng váng, chàng hô một tiếng trong lòng “đẹp, quá đẹp ! không tưởng trên đời có người đẹp đến thế, không hiểu nàng là ai ? Sao lại bị bắt vào đây?”

Vân Linh trong đầu còn đang nghĩ ngợi, mắt nhìn mãi vào mỹ nhân đang ngồi trên bàn mà không cảm thấy mình quá hỗn đản.

Mỹ nhân này nếu so về phong vận yêu kiều thì kém hơn Tiêu hồn ma nữ một chút, so về vẻ ngây thơ, tinh nghịch thì lại kém hơn so với Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Ấy thế nhưng, nếu gộp chung những thứ kém đó lại thì nàng lại hơn hẳn hai người kia về cả phong vận lẫn sự ngây thơ.

Mỹ nhân trên ngồi đó đang buồn ủ rũ, hai mắt nàng phủ mờ bởi thứ nước trong vắt, long lanh, lắng đọng mà không rơi, tựu chung đều ở cả trên hai nhãn châu động nhân đó. Nàng đang khóc, nhưng mà nước mắt chỉ mới hoen mi chứ chưa chảy thành dòng đó thôi.

Vân Linh thấy y phục trên thân mỹ nữ toàn một màu đỏ, lập tức đoán ra mỹ nhân kia đang chuẩn bị trở thành nương tử của đại vương Sa Lâm Tinh, trong lòng chàng tự nhiên trào lên một cổ khí tức, tự nhiên cảm thấy không cam tâm để cho một người đẹp như nàng phải uỷ khuất làm vợ một tên đại vương cướp biển được.

Đến lúc này chắc mọi người đã đoán ra nàng nọ chính là Tây Lương mỹ nhân Lộ Hoa Phương. Lộ Hoa Phương chính đang tủi thân, tủi phận muốn khóc, giờ thấy một tên hải tặc anh tuấn xuất hiện trước mặt với ánh mắt vô lễ nhìn nàng thì vừa xấu hỗ vừa buồn bực cúi đầu xuống bàn, đưa tay áo lên che lấy khuôn mặt diễm lệ tang thương của mình.

Ba nàng thiếu nữ hầu cận đứng xung quanh Lộ Hoa Phương nhìn thấy Vân Linh đột ngột xuất hiện đã cảm thấy ngạc nhiên, sau đó lại còn thấy hắn hỗn đản nhìn ngắm chủ nhân của mình một cách si mê như vậy thì không khỏi tức giận. Bọn thiếu nữ này chính là người đã từng hầu hạ các cận tướng dưới trướng đại vương, do đó cũng có chút danh khí, một nàng thiếu nữ chịu không được đã lên giọng tức tối:

– Tên hỗn đản nhà ngươi sao lại dám tuỳ tiện vào đây, lại còn dám biểu lộ “sắc lang” nhìn ngó chủ nhân, ngươi muốn chết hay sao?

Câu nói của thiếu nữ khiến Vân Linh nhận ngay ra sự thất thố của mình, trong lòng thầm thẹn bản thân cư xử vô lễ, háo sắc. Chàng nhìn 4 nữ nhân trong phòng chưa kịp nói lời nào thì bên ngoài đã có tiếng ồn ào vọng tới.

Vân Linh vừa nghe tiếng lập tức giật mình, kêu thầm trong lòng “trùng hợp”. Chàng thoắt cái đã nhảy ra phía sau, núp vào góc khuất chỗ thay y phục của nữ nhân.

Lộ Hoa Phương và 3 tỳ nữ đều kinh hãi thất sắc, không tưởng được tên hỗn đản hải tặc đó lại đi trốn trong chỗ kỳ cục đó được. Hơn nữa bản thân 4 người đều không sao hiểu được hành vi kỳ lạ của tên cướp này. 4 người còn chưa kịp hoàn hồn, thì bên ngoài đã có tiếng chân bước chắc nịch vọng tới, rồi sau đó là khuôn mặt to bè, thân hình cao lớn của đại vương Sa Lâm Tinh xuất hiện trong phòng.

Sa Lâm Tinh vào phòng làm cho các nữ nhân trong phòng thêm sợ hãi. Lúc này đây Sa Lâm Tinh y phục hoa lệ, tóc để xõa dài ra sau lưng, hàm râu tỉa tót gọn gàng, uy mãnh không thể nào hơn.

Lộ Hoa Phương sau phút kinh ngạc lẫn sợ hãi liền từ từ trở lại trạng thái ban đầu, khuôn mặt xinh đẹp ủ rũ cúi xuống, không nhìn đến Sa Lâm Tinh nữa.

Sa Lâm Tinh thấy nàng xinh đẹp phi thường, lộ ra biểu tình động nhân thì không kìm được cười lớn lên một tiếng, nhanh chóng bước lại sau lưng Lộ Hoa Phương miệng nói:

– Nương tử của ta. Nàng làm gì mà chậm chạp vậy. Mau theo ta ra ngoài nào.

Vừa nói, Sa Lâm Tinh vừa nắm lấy tay ngọc của Lộ Hoa Phương, rồi kéo nàng đứng lên.

Lộ Hoa Phương khuôn mặt thảm biến, nước mắt tự nhiên trào ra. Hai vai khẽ rung lên, đột nhiên ngước mắt nhìn Sa Lâm Tinh nói lớn:

– Ta …. ta … ta không muốn gả cho ngài.

Sa Lâm Tinh trong lòng đang vui đột nhiên thấy nàng nói như vậy thì trầm mặt xuống, đôi mắt loé lên tia lửa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẹp của Lộ Hoa Phương.

Hắn không nói gì nhưng uy thế bức nhân đó, một thiếu nữ chân yếu tay mềm như Lộ Hoa Phương làm sao mà chịu cho nỗi, ngay lập tức thân hình nàng run lên, khuôn mặt tái xanh, tay chân luống cuống, đứng như không muốn vững.

3 nàng thiếu nữ hầu cận Lộ Hoa Phương từ lúc nghe nàng lên tiếng phản đối hôn sự, khuôn mặt đã kinh hãi sững sờ, không dám tin chủ nhân của mình lại dám liều lĩnh như vậy. Bọn họ thấy đại vương đang giận dữ nhìn chủ nhân thì sợ khiếp vía, không ai dám nhìn hay thở mạnh nữa.

Sa Lâm Tinh sau phút tức giận liền bật lên tiếng cười chấn động gian lều, hữu thủ hắn đang giữ lấy hổ khẩu Lộ Hoa Phương liền kéo mạnh lại, tức thì thân hình Lộ Hoa Phương như một con rối nhào ngay vào lòng hắn.

Sa Lâm Tinh ôm lấy người ngọc, vận lực xiết nàng vào người, lời nói thoát ra rất sắt đá:

– Nàng không muốn cũng phải chịu. Chưa có nữ nhân nào dám kháng lại mệnh lệnh của đại vương như ta cả.

Lúc này Lộ Hoa Phương toàn thân dính sát vào người Sa Lâm Tinh, mặt úp vào ngực hắn, cố gắng vùng thoát chỉ như muối bỏ bể, một chút nhích động cũng không có.

Lộ Hoa Phương uất ức, nước mắt tràn mi, nói:

– Ngài có thể chiếm được thân xác ta, cũng đừng hòng chiếm được tâm hồn ta. Ta hận ngài !

Sa Lâm Tinh ôm Lộ Hoa Phương trong tay, mũi ngửi mùi hương trên cơ thể nàng, tay quàng lấy eo thon nhỏ, tận lực cảm nhận hương vị phong nhũ đàn hồi của nàng đang ép trên ngực mình, cười lớn nói:

– Ha …. ha … Nàng hận ta thì cứ hận đi. Ta bây giờ chỉ muốn cơ thể nàng. Mọi thứ khác ta không cần.

Sa Lâm Tinh vừa nói, thân hình chuyển động đã tiến về phía giường, làm như chuẩn bị ép liễu nài hoa ngay lập tức.

Lộ Hoa Phương đang trong lòng Sa Lâm Tinh sợ hãi kêu réo liên hồi, hai bàn tay nhỏ nhắn liên tục vùng vẫy, miệng nói lớn:

– Buông ta ra … buông ta ra … tên hỗn đản nhà ngươi.

Sa Lâm Tinh lúc này trong lòng cực kỳ tức giận, chưa bao giờ có nữ nhân nào dám vô lễ với hắn như Lộ Hoa Phương, hầu hết các nữ nhân khác, khi gặp hắn đã sợ đến mức không bảo gì mà không nghe, không mệnh lệnh nào mà không làm. Ấy vậy mà hôm nay lại có người dám chống đối lại, như vậy làm sao không khiến hắn nổi giận cho được.

Ban đầu Sa Lâm Tinh cũng định đưa Lộ Hoa Phương ra khỏi lều chào mọi người, cùng nhau ăn uống cho thỏa chí, sau đó mới đưa nàng vào phòng, từ từ thưởng thức hương vị mỹ nhân tuyệt sắc của Tây Lương quốc.

Nhưng hiện giờ vì Lộ Hoa Phương đã có lòng chống đối, do vậy Sa Lâm Tinh nổi giận không thèm để ý đến nghi lễ gì khác, cực lực cưỡng bách nàng phải thất thân với hắn ngay trong lều này.

Lộ Hoa Phương bị Sa Lâm Tinh đè xuống giường, sợ hãi kêu réo trong tuyệt vọng, hiển nhiên đối với đại vương Sa Lâm Tinh, thì còn ai ở đây dám ra mặt ngăn trở hắn chứ.

3 nàng thiếu nữ nhìn thấy tình cảnh tuyệt vọng của chủ nhân thì vội cúi gằm mặt xuống, không ai dám thở mạnh chứ đừng nói là mở miệng cầu xin cho chủ nhân, thật là đáng tiếc cho Lộ Hoa Phương vốn rất xem trọng các nàng nhưng giờ đây không ai chịu lên tiếng nói giúp nàng hết cả.

Không ngờ ngay lúc đó, trong lều lại xuất hiện thêm một người, người này chính là Vân Linh, chàng xuất hiện bởi vì không chịu nổi cái kiểu ép người, bức người thái quá của tên đại vương Sa Lâm Tinh đối với nữ nhân yếu đuối và mỹ lệ kia.

Sự xuất hiện của Vân Linh lập tức tạo nên một trường sát khí thấy rõ, thứ sát khí này chính là do Vân Linh vì quá giận mà phát xuất ra, nó vô hình nhưng lại tiến công về phía Sa Lâm Tinh, làm cho hắn đang định cưỡng ép Lộ Hoa Phương liền dừng lại.

Vân Linh cười lạnh lùng tiến về phía giường, hai tay thủ dụng nội lực, trong lòng muốn một chưởng giết ngay tên hải tặc.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203