Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 5
Phần 5

Đúng là Vân Linh đã đến. Nhưng không phải chàng đến muộn mà chàng muốn xem 2 nàng xử trí tình hình như thế nào. Nay thấy cả hai sắp bại vong nên chàng không thể không xuất hiện.

Tam quái nhìn lão già áo trắng mới xuất hiện này. Cả bọn không cần nói gì cũng đoán được lão già này chính là Hoạt thiên tà đã lừng danh 40 mươi năm trước.
Vừa rồi Trí đa tinh đã nếm một đòn của đối phương. Lão tự nghĩ cả 3 người bọn họ khó mà đối địch được lão già ghê gớm này.

Trí đa tinh rất khôn ngoan. Lão nhận định nhanh chóng tình hình trước mắt, biết là rất bất lợi về phía mình nên tìm cách hòa hoãn để rút lui.

Trí đa tinh bước tới một bước nói:
– Tam huynh đệ chúng tôi xin có lời chào Hoạt các hạ !

Vân Linh nhìn gã cười mỉm, nói:
– Không dám.
Chàng nói xong vẫn đưa mắt chăm chú nhìn thẳng vào đối phương.

Trí đa tinh rờn rợn. Lão không chịu nỗi ánh mắt sắc lạnh cũng đối phương nên vội cúi đầu xuống.

Vân Linh cất tiếng hỏi:
– Tam vị sao lại đến đây gây sự với đồ đệ ta ? Hãy các ngươi nghĩ ta đã chết rồi nên mới đến đây làm càn.

Tố Tố thích chí chỉ nói :
– Phụ thân đúng lắm. Bọn này thủ đoạn tàn độc. Chúng làm tỷ tỷ bị thương và đánh con suýt mất mạng. Phụ thân mau trừng trị chúng đi.

Trí Đa tinh giận lắm nhưng không dám phát tác. Lão nghĩ cả 3 huynh đệ bọn chúng đã sai lầm khi không hỏi kỹ mà đụng chạm đến ái nữ của lão quái kỳ bí này.
Song cước đoạt mệnh Cao Xương nghe mấy lời của Tố Tố thì không chịu được, nói lớn:
– Các hạ đừng tưởng mình võ công xuất chúng mà đụng chạm bọn ta. Tam xác đồ phu không phải hạng tầm thường để lão muốn làm gì thì làm.

Trí đa tinh kinh hoãng định ngăn cản thì mọi sự đã rồi. Lão không biết làm thế nào đành đưa mắt nhìn đối phương xem thái độ ra sao.

Vân Linh vốn dĩ không muốn đụng chạm đến ai, nên lời nói vừa rồi của Cao Xương không làm chàng bận tâm. Có điều chàng thấy bộ mặt của ba lão già này rất thâm hiểm nên cảm thấy rất khó chịu.

Tố Tố nổi giận thét lớn:
– Lão già kia ! Ngươi tưởng chúng ta sợ ngươi sao.

Nàng định xông sang giao đấu với 3 lão già kia thì bị một luồng khí lực vô hình giữ chặt lại không thể tiến lên được.

Tố Tố nhìn sang bên thì thấy phụ thân đang nhìn mình mỉm cười thì bỗng hết giận.
Nàng hỏi:
– Phụ thân không trừng trị bọn chúng sao ?

Vân Linh thấy Tố Tố phụng phịu như vậy thì không nỡ làm nàng phật ý. Chàng nghĩ bọn đạo tặc này cũng chẳng phải người tốt gì nên giáo huấn chúng một phen cũng là điều hay.

Vân Linh bật tiếng cười khanh khách rồi lấy giọng trầm trầm nói lớn :
– Tam vị đã không phải tầm thường thì cứ lại đây. Lão phu sẵn sàng bồi tiếp vài chiêu.

Vừa nói thân hình của Vân Linh không chút cử động mà trôi dần về phía trước. Chứng khiến thân pháp quái dị của chàng như vậy cả ba lão già nọ đều thất kinh.
Vừa rồi Vân Linh vừa sử dụng một môn công phu kỳ diệu mà chàng đã sáng chế ra gọi là Ảo bộ pháp. Để tập luyện được công phu này con người cần phải có một trình độ nội công cao siêu, cộng với cách vận khí hợp lý mới có thể khiến cho cơ thể nhẹ tựa lông hồng, có thể lướt đi nhẹ nhàng như mây khói.

Trí đa tinh thấy tình thế đã trở nên căng thẳng, cung đã dương ra không thể không bắn. Lão ra hiệu cho 2 sư đệ tiến lên, đứng đối diện với đối phương.

Lão lên giọng nói:
– Hoạt thiên tà. Các hạ có binh khí gì hãy rút ra đi.
Trong lúc nói lão đã rút kiếm ra khỏi vỏ đưa lên trước ngực thủ thế.

Hai người còn lại cũng rút binh khí ra. Song cước đoạt mệnh Cao Xương sử dụng đao, còn Tiếu diện phật Hổ như sử dụng một đôi phán quan bút. Cả ba gờm gờm nhìn đối thủ.

Vân Linh tay không vũ khí. Chàng không chút nao núng trước uy thế của đối phương, ngược lại còn lớn tiếng cười, nói:
– Các vị cứ tự tiện. Lão phu sẽ dùng song thủ để bồi tiếp.

Trí đa tinh chỉ chờ đối phương lên tiếng, tinh thần dĩ nhiên không thể cảnh giác được như bình thường liền ra hiệu cho 2 em xông vào tấn công.

Trong nháy mắt xung quanh người Vân Linh đâu đầu cũng thấy đao kiếm chém tới khí thế vô cùng mãnh liệt. Thân hình Vân Linh như được bao phủ bởi một màn dầy đặc ánh đao kiếm. Nếu là kẻ bình thường thì có lẽ đã tan xác ra từng mảnh từ lâu lắm rồi.

Nhưng tình huống hiện tại lại hoàn toàn trái ngược. Mặc dù 3 lão quái đã sử dụng đến tuyệt nghệ rồi mà một lúc lâu vẫn không sao sát thương được đối phương.

Vân Linh bật cười khanh khách, song thủ nhẹ nhàng đẩy ra. Lão quái Song cước đoạt mệnh Cao Xương thấy chưởng phong của chàng chẳng có chút uy lực thì hết sức ngạc nhiên. Lão vừa thắc mắc sao trong chưởng phong của đối phương chẳng thấy chút gió nào thì toàn thân đã bị một áp lực rất nặng nề giáng xuống.
Một bóng người bay bỗng ra ngoài, rơi bịch xuống đất.

Hai lão quái kia thất kinh hồn vía, không hiểu đối phương sử dụng thứ công phu gì mà chỉ một cái hất tay nhẹ nhàng lại làm cho một cao thủ nổi danh giang hồ như Tam đệ của họ phải ngã lăn ra đất không biết sống chết thế nào? Thật là một điều kỳ quái không sao tưởng tượng ra được.

Vân Linh không muốn nhân cơ hội này hạ thủ luôn 2 lão già còn lại. Chàng đảo người bay đến đứng bên Tố Tố.

Hai lão quái cũng chẳng ham đánh, nhảy đến bên Tam đệ thì thấy y đã tuyệt khí rồi.

Trí đa tinh một đời khôn ngoan, ngạo thị giang hồ giết không biết bao nhiêu người. Lão không tưởng ra được đối phương bị cả ba anh em lão giáp công mà lại dễ dàng giết mất đi tam đệ.

Cả người lão run lên, đưa mắt sang Nhị đệ Hổ Như truyền âm nhập mật nói:
– Tam đệ đã mất, chúng ta không phải đối thủ của lão Hoạt thiên tà này. Đệ đệ hãy giữ bình tĩnh cùng ta rút lui. Ta sẽ nhờ giáo chủ đòi lại công đạo cho chúng ta.

Lão quái Hổ Như đảo đôi mắt hận thù nhìn về phía 3 người Vân Linh rồi cuối xuống ôm xác lão Tam. Cả hai không nói một lời sử dụng khinh công thượng thừa phóng đi thật nhanh.

Tố Tố thét lên một tiếng xông tới đuổi định đuổi theo đối phương. Nàng mới chạy được 3 bước thì bị một sức hút từ phía sau giữ chặt lại, rồi có tiếng nói phía sau:
– Cứ để chúng đi. Bọn người như chúng trừng trị như thế cũng đủ rồi.

Sử Tố Tố quay người lại nhăn nhó nói có vẻ không hài lòng:
– Phụ thân không chịu để con giết hết bọn chúng đi. Mai này lỡ chúng lại tới quấy phá thì biết làm sao.

Vân Linh mỉm cười quay người đi về phía Âm thiên cốc.

Sử Tố Tố quay sang cầm tay Bạch Ngọc Trân nói giọng lo lắng:
– Tỷ có còn đau không. Chúng ta về cốc trị thương đi !
Bạch Ngọc Trân gật đầu. Nàng thật tình không muốn xa nơi này. Hai cô gái kéo nhau về lại Âm thiên cốc.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203