Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 20
Phần 20

Tiêu hồn ma nữ nói đến đây. Sử Nguyệt Nga liền hỏi:
– Vậy hành động lạm sát giết người của muội thì giải thích như thế nào ?

Tiêu hồn ma nữ thở dài:
– Chuyện này thật ra là do bởi muội không cam tâm.

Vân Linh lúc này mới lên tiếng:
– Nàng có việc gì mà lại không cam tâm ?

Tiêu hồn ma nữ liếc mắt sang nhìn chàng, trong lòng cảm thấy an ủi rất nhiều. Nàng chậm rãi nói tiếp:
– Năm xưa sư phụ bị người các phái dồn đến đường cùng, rớt xuống Hồ hoàn cốc. Tuy sư phụ may mắn thoát nạn, nhưng bán thân bất toại. Mối thù ấy thân làm đệ tử không thể không báo.

Sử Nguyệt Nga thất kinh:
– Vậy ra muội muội muốn báo thù các phái trên giang hồ thay cho sư phụ ư ?
Tiêu hồn ma nữ gật đầu.

Vân Linh hỏi:
– Thế sư phụ của muội có biết chuyện này không ?
– Ban đầu thì không. Nhưng gần đây muội đã nói chuyện đó với sư phụ. Người không vui mừng mà thậm chí còn trách phạt tiểu muội nữa.
– Thế sư phụ muội nói sao ?
– Người chỉ nói, chuyện đã qua không được nhắc lại, cũng không được tầm thù. Sư phụ nói xưa kia việc này là do sư phụ có lỗi trước mà thôi.
– Vậy theo ý muội thì nghĩ như thế nào ?
– Muội không phục. Tuy nhiên, muội cũng không dám trái lại ý sư phụ. Thực tế là gần đây muội không hề giết ai cả.

Sử Nguyệt Nga thở dài:
– Nhưng trước đây muội giết người quá nhiều, e rằng ma danh Tiêu hồn ma nữ chắc khó mà rửa sạch.

Tiêu hồn ma nữ buồn bã:
– Tỷ nói đúng. Muội vốn dĩ là người của ma đạo. Vậy tỷ có còn xem muội là người nhà nữa không ?

Vân Linh thấy nàng sầu muộn như vậy không khỏi có chút động lòng. Chàng vội đưa tay kéo nàng vào lòng nói:
– Nàng bây giờ đã là nương tử của ta. Mọi chuyện trước đây cứ để nó qua đi.

Sử Nguyệt Nga nói:
– Tỷ tỷ cũng không làm khó gì muội. Tỷ chỉ e ngại tướng công không dung. Còn những chuyện khác không cần phải bàn đến.
Tiêu hồn ma nữ bật khóc vì cảm động. Nàng dụi đầu vào ngực Vân Linh, đôi vai nhỏ khẽ run run.

Sử Nguyệt Nga chợt đổi giọng:
– Muội muội chẳng lẽ lại cứ chiếm cứ tiện nghi hoài hay sao ?
Giọng nói của nàng nghiêm khắc và lạnh lùng làm cho không chỉ Vân Linh kinh ngạc mà Tiêu hồn ma nữ đang khóc cũng phải ngừng lại nhìn nàng.

Sử Nguyệt Nga nhẹ giọng:
– Muội mau rời xa tướng công. Hai người ngay trước mắt tỷ tỷ mà cứ ôm ấp nhau như vậy còn ra thể thống gì ? Thật là không biết xấu hổ…

Bị Sử Nguyệt Nga nhắc nhở. Cả hai như giống như ăn trộm bị bắt quả tang, vội vàng buông nhau, ngồi cách xa một khoảng.

Đột nhiên có tiếng ngựa hí vang động.

Một đoàn người ngựa đang phi nhanh trên con đường đầy tuyết. Dẫn đầu là một mỹ nhân, mình mặc bạch y, vai đeo kiếm.

Vân Linh nhìn kỹ nữ nhân và lấy làm kinh ngạc kêu lên:
– Ôi ! Sao lại là cô ta !

Tiêu hồn ma nữ nói:
– Chàng cũng biết cô ả đó sao ?

Vân Linh không để ý đến giọng nói như giấm chua của Tiêu hồn ma nữ, liền trả lời:
– Cô ta chính là Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao.
– Lãnh hồn tiên tử … một trong tứ đại mỹ nhân.

Vân Linh ngạc nhiên:
– Hồng muội nói tứ đại mỹ nhân nào ?

Tiêu hồn ma nữ nguýt dài, liếc mắt nhìn chàng, dài giọng nói:
– Đúng là biết rõ rành rành mà vẫn cứ làm bộ ngu ngơ.
– Hồng muội nói gì, ta không hiểu ?
– Chàng thật sự không biết hay sao ?
– Đúng vậy. Nàng nói cho ta nghe thử xem.

Tiêu hồn ma nữ nhận thấy vẻ mặt của chàng rất thành thật thì không làm khó nữa giảng giải:
– Tứ đại mỹ nhân trong võ lâm là 4 người đẹp với danh hiệu là: Lãnh hồn tiên tử, Nguyệt Nga tiên tử, Ngọc Hồng tú nữ và người cuối cùng là muội.
Vân Linh hiểu ra. Chàng không ngờ mình có diễm phúc được một lúc hai đại mỹ nhân nổi tiếng võ lâm như vậy.

Sử Nguyệt Nga vội nói:
– Hai người nhìn kìa. Cô nương nọ đang bị bọn người kia truy đuổi.
Vân Linh thấy vậy vội dợm chân định đi.

Tiêu hồn ma nữ vội giữ tay lại giận dỗi:
– Chàng có hai người bọn muội rồi, chưa thấy đủ sao còn định đi cứu cô ta !

Vân Linh vội nói:
– Lãnh hồn tiên tử hiện đang giữ trong tay Song long kiếm phổ của Thạch am thần ni. Ta vốn muốn bắt nàng ta trả lại bí kíp.

Sử Nguyệt Nga kinh ngạc, hỏi:
– Tại sao chàng biết nàng ta đang giữ kiếm phổ của sư môn muội ?

Vân Linh xua tay:
– Chuyện này nói ra dài dòng. Bây giờ trước mắt chúng ta phải cứu cô nương đó đã.

Tiêu hồn ma nữ vốn biết bí kíp võ công của Thạch am thần ni không phải chuyện thường. Nàng không phản đối Vân Linh đi cứu người chỉ khẽ giục:
– Chúng ta đi thôi !

Ba người sử dụng khinh thân vòng ra sau vách núi tiến ra phía đường lộ.

Ở bên ngoài, Lãnh hồn tiên tử đã bị bọn người truy đuổi vây chặt. Con ngựa nàng cỡi đã bị ám khí đánh trúng nằm lăn xuống mặt tuyết, máu hồng loang đỏ.
Lãnh hồn tiên tử, mắt hạnh tròn xoe, tay lăm lăm Thanh vân kiếm nhìn đám người vây quanh.

Bọn người này y phục bất đồng, chia thành mấy nhóm đứng vây xung quanh.

Có thể kể đến trong bọn người này gồm: Song thành tứ tú người của Hồng ma viện, Sưu hồn sứ giả người của Hoàng thiên giáo, Ưng thiên hành một trong bát ma nổi tiếng võ lâm và một bọn 3 người của Hắc thanh phái.

Nhìn cục diện như vậy, cho dù Lãnh hồn tiên tử có chạy đằng trời cũng không thể thoát.

Tiêu hồn ma nữ cùng Vân Linh và Sử Nguyệt Nga đứng núp cùng nhau ở phía xa.

Tiêu hồn ma nữ nói nhỏ:
– Bọn người này võ công rất cao. Chúng ta cứ đợi xem cục diện chuyển biến thế nào rồi mới định liệu.
Vân Linh gật đầu đồng tình. Đưa mắt quan sát địa thế xung quanh.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203