Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 27
Phần 27

Tiêu hồn ma nữ bật cười nói:
– Vân ca ! Muội thấy mẫu thân của Nguyệt Nga tỷ tính tình thật là nóng nảy. Chúng ta mà đi theo bà ta thì thể nào cũng mệt cho mà xem.

Vân Linh âu yếm nhìn nàng:
– Chúng ta với Vương phu nhân hoàn cảnh khác nhau. Muội không ở hoàn cảnh đó nên mới nói như thế. Gỉa dụ như ta và muội lâu ngày không gặp lại nhau. Bây giờ biết tin của ta liệu muội có sốt sắng như Vương phu nhân hay không ?

Tiêu hồn ma nữ ngưng cười, giơ tay bịt miệng Vân Linh lại:
– Chàng đừng nói gỡ như vậy. Muội và Vân ca nhất quyết không rời xa đâu.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã lên đến đỉnh núi.

Tiêu hồn ma nữ đưa tay chỉ ngọn núi phía xa:
– Vân ca ! Chúng ta sắp đến nơi rồi !

Vân Linh nhìn về ngọn núi ngoài cùng trong dãy Cửu Long sơn. Chàng chợt phát hiện những bóng người đang chuyển động trên ngọn núi đó.

Vân Linh vội lên tiếng:
– Ở bên kia có chuyện rồi ! Chúng ta mau đến xem.

Hai người phi thân chạy vội hướng về phía đỉnh núi bên kia.

Đến lưng chừng núi đã nghe tiếng quát tháo ầm ĩ, tiếng chưởng phong và vũ khí chạm nhau.

Hai người tìm một chỗ thuận tiện đưa mắt nhìn lên.

Trên đỉnh núi Sử Nguyệt Nga đang đấu với một người mặc như xác chết, tay sử một thanh đại đao to lớn.

Vân Linh nhận ra người này chính là Xác y nhân Bạch ma thường, một kẻ giết người không biết gớm tay.

Bên kia, Sử Tố Mai đã múa song kiếm đấu với Thiết phiến thư sinh.

Tiếng quát tháo ầm ĩ xuất phát từ cặp đấu thứ ba. Đó là cuộc đấu của hai gã khổng lồ Đại thành Bưu và Tiểu Thành Bưu đang đánh với Vương phu nhân.

Vân Linh liếc nhìn trận đấu thì thấy Sử Nguyệt Nga đã bị trúng thương ở một bên vai. Nàng đang cố gắng cầm cự với Xác y nhân Bạch ma thường, nhưng tình trạng rất nguy kịch.

Tiêu hồn ma nữ Lý Hồng Loan rời khỏi chỗ nấp lướt nhanh đến, xông vào cuộc chiến.

Nàng nhắm ngay người Xác y nhân Bạch ma thường đánh ngay một đòn Khổng thiên thằng.

Bạch ma thường đang thắng thế, đột nhiên thấy người xuất hiện tấn công mình. Lão hoàn đại đao trở về đỡ lấy đầu ngọn Khổng thiên thằng.

Tiêu hồn ma nữ cười khan, cánh tay chớp động, khổng thiên thằng đã như con linh xà cuộn lấy cánh tay cầm đao của đối phương.

Bạch ma thường, vội đảo người né tránh, lão nhận ra đối phương là ai liền quát lớn:
– Tiêu hồn ma nữ ! Ngươi tại sao lại kiếm chuyện với ta ?

Tiêu hồn ma nữ cười khanh khách, nói lớn:
– Ta thích kiếm chuyện với ngươi đấy. Ngươi làm gì ta ?

Nàng vung khổng thiên thằng lên tấn công đối phương tới tấp.

Xác y nhân Bạch ma thường tay cầm đại đao che phủ toàn thân, đao pháp nhanh nhẹn và kín đáo làm cho Tiêu hồn ma nữ dù tấn công tới tấp cũng chưa làm gì được lão.

Hai người đánh với nhau ác liệt.

Sử Nguyệt Nga nhân cơ hội này vội điểm huyệt cầm máu và nghĩ ngơi lấy lại sức lực.

Nàng liếc nhìn xung quanh thì thấy một phụ nhân đang đánh nhau rất ác liệt với hai anh em Thành Bưu.

Phụ nhân chỉ sử dụng đôi tay không mà có thể giao đấu không chút khoan nhượng với hai gã khổng lồ, tay cầm vũ khí thì thật không thể ngờ được.

Sử Nguyệt Nga nhìn quanh, không thấy Vân Linh thì ngạc nhiên vô cùng.

Vốn dĩ Tiêu hồn ma nữ và Vân Linh cùng đi với nhau, sao bây giờ chỉ có một mình Tiêu hồn ma nữ ở nơi này, còn Vân Linh đâu ?

Bỗng nhiên, có một tiếng quát thanh tao nổi lên, rồi ầm một tiếng dữ dội.

Tiêu hồn ma nữ và và Xác y nhân Bạch ma thường vừa giao nhau một chưởng mãnh liệt.

Hai người đứng sững giữa đương trường, không ai kém ai.

Sử Nguyệt Nga kinh ngạc không ngờ nội lực của Tiêu hồn ma nữ lại cao như vậy.

Còn Tiêu hồn ma nữ cũng chẳng tưởng tượng ra được tại sao nội công của mình lại đột nhiên thăng tiến dường này.

Nhưng sự thực đã diễn ra. Tiêu hồn ma nữ tinh thần phấn chấn, quát lên một tiếng xông lại.

Bạch ma thường bình sinh vẫn tự phụ, không ngờ hôm nay đấu với một con nhãi thuộc hàng hậu bối mà cũng không thắng nổi. Lão nổi xung, hàm râu rung động vung chưởng ra đón đỡ luôn chưởng thế của Tiêu hồn ma nữ đánh tới.

Một tiếng ầm nữa lại nổi lên.

Thân hình Tiêu hồn ma nữ lùi lại ba bước, trong khi Xác y nhân Bạch ma thường cũng lão đảo trượt dài thân ảnh.

Hai người một chưởng giao nhau, đều bị nội thương.

Cả hai đều vội nhắm mắt điều hoà khí huyết.

Đột nhiên từ đằng xa có tiếng huyên náo.

Một đoàn người đang phi thân lên núi.

Đi đầu là hai lão ma Ảnh hồn thủ và Ưng thiên hành.

Lại nói về bọn người đi đằng sau Ảnh hồn thủ và Ưng thiên Hành.

Bọn người này bao gồm một nữ và 4 nam.

Nữ nhân mình mặc hoàng y, tay cầm một cây sáo ngọc, tuổi chỉ độ chừng 23, 24, khuôn mặt lạnh lùng.

4 nam nhân đi sau chính là Song thành Tứ tú, người của Hồng y viện.

Trong lúc Ảnh hồn thủ và Ưng thiên hành lao đi rất nhanh, thì Hoàng y thiếu nữ lại đi rất thong thả.

Ảnh hồn thủ và Ưng thiên Hành đến nơi không có hành động gì. Đến khi Hoàng y thiếu nữ có mặt họ mới bước lại thì thầm to nhỏ.

Rõ ràng hai lão quái trong bát ma rất coi trọng Hoàng y thiếu nữ này.

Sau khi trao đổi một hồi, Ảnh hồn thủ đột nhiên thét lên một tiếng như sấm động:
– Tất cả hãy dừng lại !

Bọn người đang giao tranh dữ dội, bị tiếng thét của lão làm cho choáng váng, nhất thời đều lui lại đưa mắt nhìn lão.

Ảnh hồn thủ đưa mắt nhìn bọn người Thiết phiến thư sinh lên giọng:
– Bọn các ngươi có phải vì Song long bí phổ mà đến đây không ?

Thiết phiến thư sinh bình thời rất cao ngạo, nhưng đứng trước lão quái nổi danh trong bát ma như Ảnh hồn thủ lão cũng không dám hung hăng liền nói:
– Đúng ! Bọn lão phu vì việc này mà đến đây.

Ảnh hồn thủ cười gằn:
– Ta hẹn trong 1 canh giờ, các ngươi phải tức khắc rời khỏi Cửu Long sơn. Nếu trái lệnh, giết chết không tha.

Thiết phiến thư sinh nổi nóng, đưa mắt thầm quan sát đối phương.

Lão thấy ngoài Ưng thiên hành và Ảnh hồn thủ ra thì bọn người còn lại không có chi đáng ngại.

Tuy vậy, xét về thực lực bọn người của lão vẫn kém thế hơn. Nếu xảy ra giao tranh phần thua thiệt sẽ rơi vào bọn lão.

Hiện tại Tam hộ pháp Viên cửu thần thủ có việc bận phải về tổng đàn. Nhị hộ pháp Đại hạc thiên cương Tý thần thông thì vẫn chưa đến. Bây giờ tốt nhất nên nhẫn nhịn đi thì hơn.

Ảnh hồn thủ thấy đối phương nhíu mày suy nghĩ, thì cười khanh khách nói lớn:
– Tốt nhất là đi cho nhanh, kẻo để ta nổi nóng thì chết cả bây giờ !

Thiết phiến thư sinh trong lòng đã có ý rút lui, nhưng bị lời nói của lão quái làm cho tóc mai dựng ngược, nổi giận đùng đùng.

Đường đường là Tứ hộ pháp của Hắc thanh phái mà lại bị người ngoài vũ nhục như thế thì còn gì oai danh của Hắc thanh phái.

Thiết phiến thư sinh rú lên một tiếng lớn, thiết phiến xoè ra, thét:
– Ảnh hồn thủ ! Lão phu xem ngươi võ công đến độ nào mà dám coi thường người của Hắc thanh phái chúng ta.

Ảnh hồn thủ vốn cố tình chọc cho Thiết phiến thư sinh nổi nóng, phải ra mặt giao chiến để lão thừa dịp giết đi nhằm tránh cho bọn lão khỏi gặp phải một kình địch mai này.

Bây giờ nghe Thiết phiến thư sinh quát lên như vậy, lão bỗng hú vang, xông tới, Ảnh hồn chưởng tức thì giỡ ra.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203