Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 153
Phần 153

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng khóc lóc một hồi không biết rằng Vân Linh bị nàng đánh ngất đi đã tỉnh lại. Chàng tỉnh rồi liền cảm giác đầu mình choáng váng, mũi ươn ướt nên liền đưa tay quệt nhẹ mới hay máu trong mũi đã chảy ra. Cái này chính là kết quả của cú đấm như búa bổ vừa qua của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng.

Vân Linh cố gượng người ngồi dậy, thân hình rũ rượi vì mệt, bụng trống rỗng, mắt muốn hoa lên, tự thân chưa bao giờ thấy khốn khổ như lần này.

Chàng biết bản thân đã mất hẳn công lực, sức khỏe 10 phần đã kiệt quệ gần như hoàn toàn. Nếu phải đối đầu với Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng thì là không thể, vậy thì chàng đành phải đặt cược số mạng bản thân thôi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đang lúc đau khổ chợt cảm giác Vân Linh đằng sau đã tỉnh dậy. Nàng ngừng khóc lên tiếng nói:

– Ngươi mau quay mặt đi, không được nhìn ta. Nói ta nghe xem ngươi là ai ? Tại sao lại giả dạng Thiên ca ?

Vân Linh thở dài quay mặt đi nói:

– Tại hạ là Vân Linh, còn Thiên ca của cô nương chính do tay tại hại giết, rồi sau đó tại hạ đã giả danh làm y, tiềm nhập trong Hồng Ma Viện từ đó đến nay.

Thân hình Tiểu ma tiên chợt run run, giọng nói có phần lạc điệu:

– Ngươi … ngươi đã giết Thiên ca của ta ? Tại sao ?

Vân Linh giọng bình thản nói:

– Tại hạ phát hiện y dâm sát một cô nương, rồi còn dùng “Hủy cốt tán” tiêu hủy tang chứng, tại hạ thấy y quá ác độc nên đã hủy diệt y rồi.

– Ngươi … ngươi giết Thiên ca của ta sau đó lại giả danh huynh ấy. Rõ ràng ngươi có ý đồ. Chẳng phải là ngươi cố tình giết người giả dạng hay sao ?

Vân Linh đưa tay quệt máu còn đang đọng nơi mũi miệng nói:

– Lúc đầu tại hạ cũng chỉ vì bất bình trước hành động dâm sát của y mà giết người. Nhưng sau đó lại phát giác giữa Hồng Ma Viện với Ma đao Hồ Nhất Long có quan hệ, do đó nên mới giả dạng là y, mục đích cũng để xem giữa Hồng Ma Viện và Ma đao Hồ Nhất Long quan hệ ra sao ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng rất thông minh, nghe đến đây liền hỏi:

– Hóa ra người có thù với gã Hồ Nhất Long đó. Nhưng ngươi giả dạng làm Thiên ca của ta từ lúc nào ? Có phải là sau khi người cùng Ngũ ca Lạc Kinh Hùng về không ?

Vân Linh ngớ người không ngờ Tiểu cô nương này thông minh đến thế. Chàng nghe nàng hỏi vậy đành thở dài nói:

– Phải. Tại hạ sau đó đã theo chân Ngũ ca của cô nương về … và sau đó mọi chuyện thế nào chắc cô nương cũng biết.

Vân Linh huỵch toẹt nói ra mọi chuyện. Lúc này chỉ chờ xem phản ứng của Lạc Băng Băng như thế nào ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trầm ngâm một lúc. Nàng hiện giờ sau khi gặp đả kích rất lớn đã trưởng thành hơn rất nhiều. Nếu như lúc trước nàng nghe tin Thiên ca của mình bị Vân Linh giết thì thể nào nàng cũng giết chết Vân Linh ngay, nhưng giờ đây tâm tính của nàng đã vững vàng hơn nhiều. Tự nhiên trong lòng nghĩ lại những chuyện vừa qua, nhận thấy Vân Linh giả dạng làm Thiên ca cũng không gây hại gì, còn giúp ích rất nhiều cho Hồng ma viện nữa.

Có một việc nàng không hiểu tại sao bản thân lại thấy ưa thích gã trai trẻ này. Thậm chí khi nàng biết hắn đã giết hại Thiên ca của nàng mà nàng cũng không thể giận hắn được.

Lạ thật. Rõ ràng hắn biết nàng là muội muội của Thiên ca, vậy mà hắn cũng không sợ dám thẳng thắn nói ra việc giết huynh ấy. Con người hắn quả là can trường hiếm có.

Nhớ lại lúc trước, hắn giả dạng Thiên ca, đã tạo ra nhiều tình huống giỡ khóc giỡ cười, hắn chọc ghẹo nàng và Tam tỷ, nhưng lại chính hắn cứu nàng và Tam tỷ thoát khỏi độc thủ của Miêu Thiên Tường. Không có hắn, có lẽ giờ đây mộ nàng đã xanh cỏ rồi, không có hắn, vừa rồi chắc nàng cũng bị chết mất xác dưới biển khơi hay làm mồi cho con quái vật nơi Bắc Trường Thanh Đảo.

Vậy thì nàng biết xử sao đây. Hắn vừa là người ân, lại là kẻ thù đối với nàng.

Nàng nên giết hắn hay không ?

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong lòng đại đại biến dị, không biết nên làm thế nào, nhất thời ngây ngốc ngồi im lìm.

Trong khi đó, Vân Linh ở bên cạnh đã gần như quá sức chịu đựng, chàng lúc vừa rồi nói chuyện quá nhiều đã trở nên mệt mỏi, thế rồi sau một hồi cố gắng cầm cự, cuối cùng cũng không kiên trì được nữa ngã lăn ra trên bãi cát.

Bịch ! Âm thanh tiếng động do cái ngã của Vân Linh làm Tiểu ma tiên chợt tỉnh, vội nhìn lại. Nàng kinh nghi thấy Vân Linh đột nhiên ngã xuống nên vội vàng chạy lại. Bây giờ thì nàng đã thấy, mũi Vân Linh máu đỏ tuôn ra, khuôn mặt tái xanh, cơ thể yếu nhược không thể nào hơn.

Tình cảm nhi nữ trong lòng chợt động. Tự nhiên nàng vội đỡ lấy thân hình Vân Linh tựa vào người, không thẹn mà cũng không nghĩ tới chuyện bản thân lõa thể, ôm lấy chàng tựa vào lòng nàng.

Bất đồ trong lòng xuân nữ dào dạt một cơn xúc động, dị thể phát sinh kỳ biến, mùi da thịt và sự co sát giữa hai trái đào tiên vào người Vân Linh khiến lòng nàng nẩy sinh cảm giác mê man.

Hiển nhiên Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã bị hoạt chất dâm dược do ăn phải Thanh dị quả tác động. Hiện tại nàng ôm Vân Linh vào lòng thì dục tình nơi cơ thể vốn tiềm ẩn thì giờ đây được dịp bùng phát.

Cũng may, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng vì đang lo lắng cho thể trạng yếu ớt của Vân Linh nên mới quên đi cảm giác ngây ngất vừa rồi.

Không ngờ sau đó, nàng lại chợt nhớ ra Vân Linh chính là thù nhân giết hại Thiên ca của nàng. Thế rồi nàng lại đột ngột bỏ lại Vân Linh dưới đất, quay người phóng đi vào trong rừng, quyết định để chàng ta tự sinh tự diệt.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng bỏ đi đã lâu, mãi sau đến lúc mặt trời lên cao chiếu ánh sáng chói mắt mới làm Vân Linh tỉnh dậy. Chàng tỉnh rồi mới hoang mang không hiểu vì sao lại còn có một mình, cũng không hiểu tại sao Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không động thủ giết mình.

Hiện giờ mũi chàng đã ngưng chảy máu. Cơ thể đau ê ẩm, lục phủ ngũ tạng nôn nao. Chàng gắng gượng đứng dậy bước đi vào bờ, tìm chỗ có bóng mát nằm nghỉ tạm.

Không ngờ chàng nằm ngủ mê man cho đến tận chiều tối mịt. Hai lần liền Tiểu ma tiên lặng lẽ đến thăm, rồi lặng lẽ ra đi. Nàng để lại cho Vân Linh một ít trái cây nàng hái được, nhưng tuyệt nhiên không lộ diện, để mặc cho Vân Linh sốt nóng triền miên, đau khổ trong bệnh tật bất ngờ.

Vân Linh từ khi xuất đạo đã chữa trị cho không ít người. Nào ngờ đến khi chàng bệnh tật, thì không có một ai ở bên chăm sóc, cũng không tự chữa trị cho mình được.

Lúc này chàng nằm bết trên đất, thu mình giữa đám lá cây, chịu sự lạnh lẽo của đêm trường, tinh thần yếu nhược lúc tỉnh lúc mê.

Trong cảnh khốn khó như thế, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng lại không hề chăm sóc, nàng ngày ngày mang lại cho chàng chút trái cây, rồi biến mất không thấy hiện hữu.

3 ngày qua, những trái cây do Tiểu ma tiên mang tới đã chuyển màu, nhưng Vân Linh nằm mê man vẫn không hề tỉnh giấc.

Không biết Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nghĩ thế nào, mà nàng không hề giúp đỡ chăm sóc bệnh nhân. Bất quá nàng chỉ làm tạm một cái lều nhỏ, giúp cho Vân Linh tránh khỏi cái lạnh và gió mỗi khi đêm về.

Ngày qua đêm lại, thấm thoát đã thêm 2 ngày nữa, Vân Linh cuối cùng cũng tỉnh lại. Chàng bấy giờ trông không khác gì một kẻ mọi rợ, đầu tóc rối bù, râu ria tua tủa, mặt mũi xanh lét và toàn thân bẩn thỉu không thể tưởng tượng.

Vân Linh thức dậy việc đầu tiên là cảm giác cơn khát tuyệt cùng. Chàng nhìn xung quanh chỉ thấy mấy thứ trái cây do Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng hái về để đã 2, 3 ngày.

Chàng gắng gượng ngồi dậy, đưa tay yếu ớt nhặt lấy một trái cây đã vàng úa, nhăn nheo, cho vào miệng nhai trệu trạo, không chút cảm giác gì hết, chỉ có một ít nước từ trái cây chảy vào miệng, vô vị.

Đột nhiên ngay khi đó, một vật lạ bay vọt vào rơi trước mặt chàng, cùng với nó là giọng nói lạnh lùng khô khốc của Tiểu ma Tiên Lạc Băng Băng:

– Ngươi đã tỉnh rồi à ? Vậy là coi như ngươi mạng lớn. Ta cũng xem như đã báo ân xong. Những thứ trái cây này coi như là ta báo đáp ơn cứu mạng của ngươi lần trước đã cứu ta. Chúng ta từ đây không ai nợ ai ? Ngươi hãy tự lo cho mình đi, ta sẽ tìm đến ngươi để báo thù.

Bịch, bịch bịch, một loạt những trái cây lạ ào ạt bay vào. Âm thanh của Tiểu ma tiên bây giờ đã biến mất, chỉ còn lại trên mặt đất lổn ngổn vài thứ trái cây xanh xanh, nhìn cũng biết là rất chát.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không biết bắt cá, do đó nàng đành tìm thú vật mà săn bắn. Tiếc là ở đây thú vật cực ít, chỉ là những con sóc nhỏ chạy nhảy nhanh vô bì, Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng không bắt được chúng, đành phải hái thử trái cây mà ăn.

Như vậy cũng đủ thấy cuộc sống hiện tại của nàng khổ như thế nào ? Nàng hái được trái cây nhiều như vậy mang đến cho Vân Linh cũng được xem là có lòng lắm rồi. Cho dù mấy thứ trái cây đó, đối với Vân Linh thật là đắng không chịu nổi, chàng ăn mới mấy trái đã thấy nuốt không trôi. Làm sao một bệnh nhân như chàng có thể tiêu thụ nổi thứ trái cây xanh lè đó, xem như ân tình báo đáp của tiểu nữu kia chàng không tiếp thụ nổi rồi.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203