Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 151
Phần 151

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng quả tình đã bị 2 tên cướp doạ cho sợ khiếp, ngọc thủ cầm kiếm đã buông rơi vũ khí từ lúc nào, hai tay quơ quào trong nước cố sức định nổi lên.

Tất nhiên lúc này hai tên cướp kia làm gì để cho nàng được thuận lợi như vậy, bọn chúng đứa nắm lấy tóc nàng kéo xuống, kẻ ôm chặt lấy chân nàng mà lôi.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng cố tình vùng vẫy tuyệt vọng. Nàng hai tay quơ cào trong nước mà thuỷ chung không tóm được địch nhân, thân hình thì liên tục bị lôi xuống sâu hơn, trong bụng đã uống không ít nước, mặt mũi tối sầm, hơi thở đã sắp cạn kiệt.

Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng trong lúc tuyệt vọng, tưởng chừng sắp chết đến nơi rồi thì đột nhiên thấy thân hình được giải thoát. Nhưng hiện giờ nàng quá mệt rồi, cũng không thể tự mình trồi lên mặt nước được nữa.

Chính vào lúc này, Vân Linh đã đến kịp hạ thủ hai tên cướp biển cứu được Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng. Chàng thấy nàng nọ đã gần như buông xuôi, mê man thì vội vàng kéo nàng nọ lên. Khi Tiểu ma tiên lên được mặt nước thì khuôn mặt xinh đẹp cực kỳ của nàng đã chuyển màu xanh tái, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân như không chút động đậy, bất tỉnh mất rồi.

Vân Linh trong lòng chớp động, cũng không suy nghĩ gì nữa, vội vàng hít lấy một hơi dưỡng khí rồi áp miệng vào khoé anh đào đang tái nhợt kia thổi hơi thở vào trong người nàng.

Vân Linh trong tình cảnh cấp thiết, đã thực hiện bước sơ cứu cấp kỳ, sử dụng thuần dương khí lưu, thổi vào trong khí quản của Lạc Băng Băng, mục đích để cho nàng tỉnh lại.

Quả nhiên sau một hồi thổi ngạt, thân hình Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã từ từ nhích động, hai mắt hé mở ra, nàng nhìn thấy mình đang ở trong lòng Vân Linh, lập tức hai mắt nhắm lại, an lành, tin tưởng giao phó toàn bộ xác thân mình cho Vân Linh.

Trên chiếc thuyền nhỏ do Thanh Thu Cung, Song Song và Xuân Ý đang đứng cũng đã bị bọn hải tặc dùng dây móc đu sang. Chiến trận lan sang bên này làm hai nàng cũng phải một phen vất vả, liên tiếp gặp phải sự tấn công của hàng loạt hải tặc đang ào ào nhảy xuống từ trên thuyền lớn.

Ở dưới nước Vân Linh cũng phải chịu khổ. Mấy tên hải tặc thấy chàng cứu được Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng nên định nhảy xuống định cướp lại, trên tay chúng tên nào cũng có một con dao nhỏ cực sắc, chỉ chực chờ cơ hội là nhào đến đâm chàng, còn Vân Linh hiện giờ lại phải đỡ Tiểu ma tiên trên tay, tình huống cực kỳ khó khăn.

Nói ra thì công phu dưới nước của Vân Linh không thể sánh bằng công phu thủy tính cao siêu của bọn hải tặc, điều này cũng đúng thôi vì bọn hải tặc quanh năm sống trên biển, đánh nhau bao nhiêu trận chiến, cướp phá bao nhiêu con thuyền, gặp gỡ bao nhiêu tình huống nguy hiểm mà trong đó việc am hiểu thủy tính là một yêu cầu đầu tiên của bất kỳ tên hải tặc nào. Còn Vân Linh thì sao, chàng lúc trước công phu thủy tính chưa được cao, mới đây nhờ vào sự chỉ điểm của Ngọc Lan cũng đã tiến bộ rất nhiều, nhưng những sự tiến bộ đó thì còn xa mới đuổi kịp trình độ lẫn kinh nghiệp phong phú mà bọn hải tặc có.

Điểm lợi thế duy nhất của chàng lúc này chính là công phu võ công hiện còn lại, chàng giờ nội công mất gần hết chỉ còn khoảng 1 thành, một thành đó nói ra thì ít nhưng so với trình độ của Vân Linh hiện nay thì vẫn còn cao hơn bọn hải tặc. Chính vì thế mà việc đánh nhau dưới nước cũng chưa thể khẳng định ai sẽ chiến thắng.

Tiếc là lúc này trên tay Vân Linh lại có thêm thân hình bất động yếu ớt của Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng, vì thế mà nói 10 phần chiến thắng đối với chàng chỉ còn độ 2 thành. Điều đó cho thấy hai người ở dưới nước nguy hiểm đến bực nào.

Đột nhiên ngay lúc ấy một tiếng bùm nổi lên, một cơn sóng lớn chưa từng thấy ào ạt đập xuống mọi người. Vân Linh cũng như mấy tên cướp biển dưới nước bị cơn sóng dữ nhấn chìm trong biển nước.

Mấy tiếng kêu lớn đồng thời vang lên trên chiếc thuyền lớn của bọn hải tặc “Bạo phong đến rồi, nguy a”.

Tiếng kêu vừa vang lên thì một tiếng sấm lớn vang vọng trời cao, gió ào ào thổi tới mang theo nước biển mặn chát đập vào boong thuyền, mây đen ùn ùn ngưng tụ, gió lớn nổi lên mỗi lúc một tăng, trời đang xanh trong đột biến trở thành đen đen u tối, tình hình diễn biến nhanh chóng đến khinh hoàng.

“Bão … bão nổi lên rồi …”

Trên thuyền lớn của bọn hải tặc cũng như trên thuyền con do Thanh Thu Cung và Xuân Ý đang đứng bắt đầu lắc lư dữ dội. Những cơn gió lớn khủng khiếp ào ạt cuốn tới thổi phăng thân hình mấy tên cướp biển bay lên, ném tung vào không gian rồi rơi ngay xuống biển.

Trong không trung lập tức có những tiếng kêu đứt đoạn, người người vội vàng nắm chặt lấy bất cứ thứ gì có thể giúp mình gượng lại được, gió lớn khủng khiếp đẩy những kẻ xấu số đập mạnh vào thân vách thuyền ngất lịm, cơ thể theo gió thổi bay văng ra tít ngoài biển xa.

Trên thuyền đã thế, dưới nước tình hình còn thảm hơn, những cơn sóng lớn nối đuôi nhau ập tới, hai người Vân Linh và Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng chỉ như những con kiến nhỏ bị đập vùi tơi bời tưởng như sắp tới ngày tận thế rồi.

Nước mặn chui vào miệng, sóng lớn đập vào người, uy lực thiên địa tưởng không thể nào hơn nổi làm cho Vân Linh kinh hoàng vô vọng ôm chặt lấy Tiểu ma tiên vào người, cố gắng chống chọi một cách tuyệt vọng trong tư thế của kẻ chiến bại.

Trên thuyền nhỏ Thanh Thu Cung, Song Song và Xuân Ý rú lên kinh hãi, tiếng gọi Vân Linh bị cơn gió mạnh thổi tạt không thành âm thanh, những cơn sóng lớn theo gió đập ầm ầm vào thuyền, con thuyền lắc lư dữ dội, giống như đã sắp chìm rồi.

Nước … nước … đâu đâu cũng là nước … Trên chiếc thuyền nhỏ nước vào tràn ngập không còn chỗ nào khô. Lạc Phá Thiên, Lạc Hùng Phong, Lạc Vạn bị những cơn sóng làm cho chao đảo kinh hoàng, sấp ngửa trần truồng bước lên boong thuyền.

Lúc này bao nhiêu tên cướp đu được lên thuyền nhỏ đều bị cuồng phong thổi bạt rơi xuống nước gần hết, mấy tên khác túm được cột thuyền giữ lại thì mặt mày biến dạng tái xanh, thân hình ướt như chuột không hơn không kém.

Bùm … bùm … bùm …những cơn sóng lớn thay nhau đập xuống chiếc thuyền nhỏ, gió thổi chao nghiêng, và cuối cùng giữa tiếng kêu thét của mọi người, con thuyền nhỏ vỡ tan chìm dần xuống biển.

Chiếc thuyền lớn của bọn cướp biển cũng bị thổi bạt đi rất xa, chìm ngập trong cơn bão cuốn, gió mạnh không biết bao nhiêu lần, thổi tung tất cả mọi thứ còn sót lại trên boong thuyền.

Mưa … những hạt mưa ào ạt rơi xuống cùng với gió lốc không ngừng không nghỉ, thiên nhiên đại thịnh, sĩ khí đáng kinh, không một lực lượng nào khả dĩ có thể kháng cự, gió cứ thổi, mưa cứ rơi, ai sống, ai chết không cần biết và cũng không ai quan tâm. Thiên nhiên khốc liệt là vậy, kẻ nào đứng trước bạo phong cuồng nộ có thể không cúi đầu.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203