Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 22
Phần 22

Mấy tiếng nổ lớn vang lên. Thân hình Ưng thiên hành bay bỗng lên cao, còn thân hình Hồ thị Hắc bà thì đột nhiên như ngắn lại, hai chân đã lún sâu xuống mặt tuyết.

Diễn biến tình hình thật ngoài sở liệu của Ảnh hồn thủ. Hắn nhận thấy Hồ thị Hắc bà xông vào đấu với Ưng thiên hành thì biết là mọi việc hôm nay đã hỏng hết rồi.

Ưng thiên hành chỉ có thể đấu ngang với Hồ thị hắc bà. Nếu Hồ thị bạch bà mà tham chiến thì lão sẽ phải nguy ngay.

Còn bản thân Ảnh hồn thủ cũng không thể nhất thời giành được ưu thế trước mấy cao thủ.

Vậy thì mọi việc nên chấm dứt ở đây là hơn.

Nói ra thì lâu, nhưng thật sự suy nghĩ đó chỉ diễn ra trong tích tắc.

Ảnh hồn thủ một chưởng đánh ra toàn lực. Toàn thân lão bay bỗng ra khỏi vòng vây công của đối phương.

Lão vừa đáp thân xuống mặt tuyết đã thét lớn:
– Ưng đệ đệ. Chúng ta đi thôi !

Thân hình Ưng thiên hành đang ở trên không vội vàng đảo lộn vài vòng đã đứng cạnh Ảnh hồn thủ.

Hai người nhanh chóng phi thân đi mất.

Bọn người Hắc thanh giáo cũng quay người đi luôn.

Nhưng Hồ thị Bạch Bà chợt nhận ra gã Xác y nhân Bạch ma thường đi cùng trong nhóm người Hắc thanh phái.

Hồ thị Bạch bà thân hình chớp động đã đứng chặn ngang đường.
– Bạch ma thường ! Ngươi định trốn chạy ư ?

Viên thủ thần cửu cười khan:
– Hồ thị bạch bà, bà lại định ngăn cản lão phu sao ?

Hồ thị bạch bà nhướng đôi mày bạc, nói giọng lạnh lùng:
– Lão viên thủ, ngươi nên lui ra thì hơn !

Viên thủ thần cửu đột nhiên chân bước âm dương bộ, một chưởng tung ra, nhằm người Hồ thị Bạch bà đánh tới nhanh nhẹn vô cùng.

Hồ thị Bạch Bà không ngờ đối phương vừa nói đã ra tay động thủ. Bạch bà nổi giận, vung quải trượng đánh luôn.

Hai người quấn lấy nhau, chiêu thức lanh lẹn. Chỉ thấy kình phong xé gió, hình bóng hai người bị che khuất trong vùng chưởng ảnh.

Hồ thị Hắc bà cũng đã phát hiện ra lão Xác y nhân Bạch ma thường.

Hồ thị Hắc bà rú lên một tiếng, quát lớn:
– Lão tặc, hãy xem quải trượng của ta !

Bạch ma thường nhảy vội sang bên né tránh. Hồ thị Hắc bà đâu chịu để yên. Quải trượng biến hóa liền liền va chạm trực tiếp với Ngũ hành luân đang trong tay Bạch ma thường, chiêu công của hai người ngày lúc càng ác liệt.

Thiết phiến thư sinh sợ lão Xác y nhân không chống nổi quải trượng nên cũng cầm thiết phiến xông vào. Hai người vây chặt Hồ thị hắc bà vào giữa tấn công dồn dập.

Thế cuộc chuyển biến bất ngờ sau khi hai người Ảnh hồn thủ và Ưng thiên hành bỏ đi.

Bọn người Sưu hồn sứ giả, Song thành tứ tú lại tiếp tục quay ra vây công Lãnh hồn tiên tử và Thanh lam tú sĩ.

Võ công cao như Ảnh hồn thủ mà chỉ đánh cầm đồng với bọn người này, thì làm sao hai người Lãnh hồng tiên tử và Thanh Lam tú sĩ đương cự được.

Hai người liên tiếp rơi vào hiểm cảnh.

Vân Linh thấy vậy định ra tay cứu trợ, nhưng chàng nhớ lại giọng nói như giấm chua của Tiêu hồn ma nữ nên nhất thời không tiện ra tay.

Sử Nguyệt Nga nói nhỏ:
– Muội tử ra tay thôi, còn đợi đến bao giờ ?

Tiêu hồn ma nữ cười nhẹ :
– Chúng ta hiện thời không tiện xuất thủ.

Vân Linh không hiểu ra làm sao, còn Sử Nguyệt Nga thì kinh ngạc nhìn chăm vào Tiêu hồn ma nữ như dò hỏi.

Tiêu hồn ma nữ hai má ửng hồng thì thào:
– Chúng ta mà lâm trận bây giờ thì thua mất.

Vân Linh không nhịn được nói:
– Nàng nói gì cứ úp úp mở mở làm ta thật rối cả lên !

Tiêu hồn ma nữ không thèm để ý đến lời nói của Vân Linh. Nàng hỏi Sử Nguyệt Nga:
– Tỷ tỷ thấy trong người có thật khỏe không ?

Sử Nguyệt Nga giật mình, vội hít một hơi dưỡng khí, kiểm tra nội thể thấy mọi việc vẫn bình thường.

Nàng nhìn lại Tiêu hồn ma nữ như đợi nàng này trả lời.

Tiêu hồn ma nữ thấy Sử Nguyệt Nga vẫn chưa phát hiện ra liền thì thào:
– Tỷ muội chúng ta sau một đêm đã trở thành đàn bà, ở chỗ đó cũng có chút đau đớn. Nếu chúng ta vận động nhẹ nhàng thì không sao, nhưng giao tranh với đối phương thì không thể được.

Sử Nguyệt Nga bây giờ mới hiểu ra. Nàng ửng hồng đôi má liếc xéo sang Vân Linh nói nhỏ:
– Cũng tại y cả.

Vân Linh thấy hai nàng thì thầm với nhau, rồi lại nhìn sang chàng với ánh mắt kỳ lạ thì ngơ ngẫn như lạc trên cung trăng. Nhất thời không hiểu ra sao.

Sử Nguyệt Nga cười cười, vỗ nhẹ vào tay Tiêu hồn ma nữ:
– Muội nghĩ thật chu đáo. Chúng ta hiện thời cứ để cho y vất vả một phen.

Vân Linh thấy hai người nói chuyện với nhau những câu chẳng đâu vào đâu thì sốt ruột hỏi:
– Hai nàng bây giờ định tính làm gì ?

Sử Nguyệt Nga nói:
– Chàng hãy bắt cô nương đó đến rặng Phong lĩnh gặp muội. Từ đây đến rặng phong lĩnh rất gần, chỉ cần chàng đi dọc theo con đường nhỏ phía tây kia.
Vân Linh nhìn theo cánh tay chỉ của Sử Nguyệt Nga rồi gật đầu.

Sử Nguyệt Nga nói rồi liền kéo tay Tiêu hồn ma nữ bỏ đi ngay.

Tiêu hồn ma nữ thật muốn ở lại theo dõi cuộc đấu. Thế nhưng khi Sử Nguyệt Nga chìa ra Bích ngọc Phật đang nắm trong tay thì nàng nọ vô cùng hồ hởi vội theo chân Sử Nguyệt Nga đi luôn.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203