Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 62
Phần 62

Ai cũng biết trong đám nữ nhân bị giam thì Sử Tố Tố là đẹp hơn cả. Nay trong lúc chọn người thực nghiệm, Vân Linh lại chọn đúng nàng này thì làm cho mọi người nhìn chàng với ánh mắt không được tốt đẹp cho lắm. Ai cũng nghĩ Vân Linh muốn tận dụng cơ hội đụng chạm vào mình nữ nhân kia thế thôi.

Về phần Sử Tố Tố thì hơi đỏ mặt lên khi thanh niên xấu xí – ân nhân chọn nàng làm kẻ thí nghiệm. Nàng ngượng ngập nhưng cũng không thể từ chối việc này. Đây cũng là lòng tốt của người ta, nàng sao thể ngăn cản cho được.

Còn về Vân Linh thì chỉ quan tâm đến sư muội thôi. Chàng thấy nàng bị cấm chế như vậy nên quyết định giải khai cấm chế cho nàng trước tiên. Đây là vấn đề tình cảm huynh muội. Hoàn toàn không phải như mọi người nghĩ. Nhưng việc sai lầm này cũng không trách được người ngoài. Bởi hiện tại ngay đến Sử Tố Tố chàng cũng còn chưa công bố danh phận thực sự thì mấy người kia hiểu lầm chàng cũng là lẽ thường.

Trước mặt mọi người. Vân Linh dùng ảnh thủ áp lấy Bách hội huyệt của Sử Tố Tố. Thiếu nữ kia thì ngồi xếp bằng dưới đất. Cảm giác thấy luồng chân khí hùng hậu đang lan tỏa ra khắp châu thân của nàng.

Đạo cô lớn tuổi cùng với lão hòa thượng bất giới nhìn thấy thủ pháp dò xét huyệt vị cao thâm của Vân Linh cũng phải giật mình.

Thật sự trên võ lâm từ trước đến nay không ai lại đi tìm cách giải cấm chế kiểu này. Hơn nữa, huyệt Bách hội vốn là đại huyệt cấm kỵ nằm trên Đốc mạch, là nơi giao điểm của hai đường là đường bổ dọc cơ thể với đường nối đỉnh cao của hai vành tai. Huyệt này nếu bị điểm trúng nặng thì mất mạng, nhẹ thì cũng khiến cho nạn nhân thần trí hồ đồ, trở nên một kẻ điên loạn. Ấy thế mà lúc này, họ lại thấy Vân Linh truyền dẫn chân khí qua Bách hội huyệt, thì có phải là rất nguy hiểm cho nạn nhân hay không.

Thế nhưng thực tế nhìn vào Sử Tố Tố lại thấy rất thoái mái. Nàng nọ sau một hồi được truyền chân khí vào người đã thấy được sắc mặt đỏ lên hồng hào. Hiển nhiên mọi cấm chế đã được giải khai.

Hiện giờ, khẳng định nội lực của nàng lại tăng thêm ít nhất một thành. Mọi người nhìn thấy đều kinh hãi vì việc làm của Vân Linh quả là vô kế khả nghị.

Trong võ lâm, hầu như tất cả đều hướng tới võ công và nội lực. Hiện tại việc Vân Linh truyền bớt nội lực của mình sang cho Sử Tố Tố có phải là một chuyện trái với lẽ thường hay không.

Trong lòng mọi người đều có cảm giác thắc mắc. Lại không thể nói ra nguyên nhân.

Bất giới hoà thượng nhìn Vân Linh xả công thu tay về liền hỏi:

– Thanh niên nhân, ngươi thấy sao rồi ?

Vân Linh cười mỉm bước lại bên lão hòa thượng dùng thủ pháp đặc dị điểm mấy cái trên thân hình lão hòa thượng.

Bất giới hòa thượng tự nhiên rùng mình. Toàn bộ khí lực trên cơ thể đột ngột được khai thông. Khuôn mặt lão trở nên hồng hào. Khí lực đã trở về đầy đủ.

Mấy người còn lại đều hết sức mừng rỡ. Vội vàng kêu gọi Vân Linh mau chóng giải cấm chế cho mình.

Vân Linh không khách khí vội vàng thực hiện phá bỏ cấm chế ngay. Mấy người ai nấy được hồi phục công lực liền cảm thấy tự tin hơn. Liền kéo nhau chạy ra phía ngoài.

Sử Tố Tố đi đằng sau Vân Linh cứ hình chàng hoài. Nàng thấy gã thanh niên xấu xí này có thân hình rất giống với Vân Linh – sư huynh của nàng.

Thế nhưng Sử Tố Tố cũng biết, vị sư huynh này vì truyền hết nội lực cho nàng đã trở thành một phế nhân. Làm sao huynh ấy có thể có được thực lực như gã thanh niên này chứ.

Sử Tố Tố nghĩ đến điểm đó lại thấy tội nghiệt do nàng gây ra cho sư huynh quá nặng. Nếu không vì nàng cấp thiết đòi hỏi việc báo thù thì sư huynh đâu phải chịu cảnh như vậy. Một người tài hoa như sư huynh, nếu ra giang hồ thì sẽ làm được nhiều điều có ích.

Chẳng như nàng võ công và kinh nghiệm trận mạc không có. Mới một vài lần giao thủ cùng đối phương đã bị bọn chúng bắt được. Nếu chẳng vì bọn chúng biết nàng là con gái của Hoạt lão tà lừng danh võ lâm nên muốn dùng nàng uy hiếp Hoạt lão thì nàng đã bị bọn chúng giết chết rồi.

Có một điều may là hành tung của Hoạt Thiên Tà ẩn tàng vô đối. Nhiều lúc cũng không ai biết đích xác lão đã chết chưa nữa.

Bọn người Hắc Thanh Phái vừa rồi đụng trận với Hoạt thiên tà (do Vân Linh giả trang) nơi Thiên Âm Cốc rồi bị lão đánh bại, 2 chết, 2 bị thương rất nặng nên không thể không tin rằng lão quái này vẫn còn sống.

Chỉ có người trong cuộc như Sử Tố Tố, Sử Nguyệt Nga hay mấy người thân nữa của Hoạt Thiên Tà mới biết đích xác là lão đã chết.

Chính vì việc này mà tánh mạng của Sử Tố Tố còn được duy trì. Nếu một khi sự thật phơi bày ra thì thiếu nữ kia chết chắc.

Vân Linh đi đằng trước trong lòng không vui vì không tìm thấy Ngọc Liên Hoa. Chàng đang buồn bực thì chợt nghe tiếng nói chuyện của hai mẹ con Ngọc Y Vân.

Hai người cũng đang lo lắng cho tình trạng của Ngọc Ban Thụ trang chủ không hiểu hiện nay như thế nào ?

Ngọc Y Vân nói:

– Mẹ ! Mẹ nhớ lại xem trong gia trang còn có nơi nào giam người hay không ? Con nghĩ mãi bọn người kia chắc không đem cha đi xa mà chỉ giam ở đây thôi. Nhưng mà con không biết ở đâu.

Cam phu nhân kêu khẽ:

– Thôi đúng rồi. Có lẽ bọn chúng giam cha con ở nơi Thần bí động phía dưới gian phòng này.

Vân Linh nghe được đến đây liền bước lại hỏi khẽ hai mẹ con họ. Hai người nói chuyện với nhau một lúc. Vân Linh quyết định chưa rời khỏi nơi giam giữ này mà tiếp tục đi xuống phía dưới sâu hơn.

Đạo cô lớn tuổi sau khi biết chuyện liền nói:

– Chúng ta đều là người bị nạn. Vì vậy nếu có cơ hội cứu người thì quyết không từ. Việc này bọn ta sẽ đợi thiếu hiệp trở ra rồi mới xuất hành. Nếu không bây giờ bọn ta ra bên phe Hắc thanh giáo biết được nội vụ thì việc cứu người sau này sẽ khó hơn nhiều. Mọi người nghĩ xem ta nói có đúng không ?

Mấy người bị giam đã lâu, nay được cứu thoát hiện đều chịu ơn Vân Linh. Lại nữa giờ đang bọn họ sau bao ngày chịu tù ngục cũng chưa thể khỏe lại. Vì thế mọi người đều đồng ý ở lại chờ Vân Linh cứu thêm người khác. Trong thời gian đó bọn họ cũng có cơ hội tụ khí định thần, thu thập thêm một ít sức lực để chuẩn bị đấu chiến cùng bọn ác tặc.

Thế là Vân Linh theo chân Cam phu nhân đi qua ngã rẽ khác ở cuối hành lang. Ngọc Y Vân và Bất giới hoà thượng đòi theo nhưng đều không được chấp nhận. Theo lời Cam phu nhân thì dưới bí động cơ quan trùng trùng. Càng ít người đi càng tốt. Hơn nữa bằng vào võ công của Vân Linh và bà thì cũng đủ để giải cứu người rồi.

Cam phu nhân dẫn Vân Linh đến nơi tận cùng hành lan, không còn có chỗ đi nữa mới khai mở lối vào cửa Thần bí động bằng một cơ quan bí mật ở góc tường.

Hai người đi xuống phía dưới. Cam phu nhân đi đằng trước, liên tục cảnh giác Vân Linh những nơi cấm chế. Vân Linh càng đi sâu vào lại càng kinh ngạc. Qủa nhiên nơi đây xảo thủ cơ quan lắp đặt trùng trùng. Mỗi bước đi, mỗi chỗ đặt chân đều có thể gặp phải nguy hiểm.

Hai người đi đến cuối đường mòn mới thấy một căn phòng giam người.

Lão trang chủ Ngọc Ban Thụ thân hình tàn tạ bị xích vào một bên bức tường. Cả người lão y phục rách nát, các phần cơ thể trên người bị tàn phá bởi hình cụ nhìn thật kinh khiếp.

Cam phu nhân nhìn thấy tình cảnh tướng công bị hành hạ kiểu đó không khỏi oà lên khóc.

May mà ở bên ngoài cơ quan trùng trùng nên ở phòng giam nơi đây không hề có cơ quan, lại cũng không có người giám sát. Vì vậy việc cứu người tuy khó nhưng cũng có điểm dễ dàng.

Ngọc Ban Thụ bị thương mê man thần trí, cơ hồ không thể thức tỉnh. Nhưng lúc này Cam phu nhân ở bên cạnh khóc lóc và liên tục réo gọi tên lão khiến cho lão ta cũng phải tỉnh lại.

Hai người nhìn nhau. Ngọc Ban Thụ cơ hồ không thể tin vào mắt mình. Làm sao phu nhân của lão lại có thể xuất hiện ở nơi này.

Trong khi đó, Cam phu nhân thì phu quân tỉnh lại thì mừng rỡ ôm lấy lão mà kêu lên:

– Tướng công ! Chàng tỉnh lại rồi. Chàng tỉnh lại rồi !

Vân Linh thấy hai người gặp nhau tình cảm như vậy cũng không khỏi xúc động. Có điều lúc này mọi người bên ngoài đang chờ. Mọi việc hết sức cấp bách. Không thể cứ đứng ở trong này mà hàn huyên tâm sự cho được.

Thế là chàng lên tiếng xen vào giữa hai vợ chồng nọ. Nhanh chóng lấy khí cụ phá bỏ cấm chế trên người lão trang chủ kia.

Ngọc Ban Thụ thân bị đánh đập, nhưng nội lực vẫn còn. Lão gượng đứng tựa vào một bên vai Cam phu nhân mà nói lời cảm tạ ơn cứu mạng của Vân Linh.

Vân Linh nói:

– Hiện tại mọi việc rất cấp thiết. Tại hạ xin được hỏi trang chủ ở gia trang này có còn nơi nào có thể giam giữ nạn nhân hay không ?

Ngọc Ban Thụ hơi ngạc nhiên nhưng cũng trả lời:

– Ở đây, ngoài chỗ giam giữ lão phu là bí mật nhất, còn thì không ở nơi đâu trong Ngọc gia trang có thể giam giữ phạm nhân cả.

Cam phu nhân nói:

– Thiếu hiệp đây đang đi tìm một nữ nhân trẻ tuổi bị giam. Thế nhưng tìm khắp lượt rồi mà không thấy nàng đó đâu cả. Lão gia thử nhớ xem gần đây có thấy nữ nhân nào bị đưa vào đây không ?

Ngọc Ban Thụ nghe vậy giật mình nói:

– Đúng rồi ! 5 hôm trước quả có một mỹ nhân được đưa vào trong này. Nàng nọ tính tình cương liệt dù bị tra khảo kiểu gì cũng không chịu nói một tiếng. Nghe đâu hình như bọn chúng đang định tìm một cuốn “độc kinh” thì phải.

Vân Linh nghe nói vậy liền chấn động. Cảm giác dưới chân hụt hẫng. Không tưởng bao công lao mình vào được đến đây rồi lại không tìm thấy nương tử đâu cả.

Cam phu nhân thấy khuôn mặt Vân Linh tái lại, thần sắc khích động thì không nén khỏi thương cảm vội nói:

– Lão gia. Người có biết cô nương nọ bị đưa đi đâu không ?

Ngọc Ban Thụ nhíu mày ngẫm nghĩ đoạn nói:

– Bọn Hắc thanh phái này kín tiếng lắm. Nhưng lão phu nghe loáng thoáng được thì bọn chúng định được cô nương kia đến một hòn đảo. Kêu là Thanh đảo hay Song đảo gì gì đó …

Vân Linh nghe mọi chuyện đến đó thì hết sức thất vọng. Thế nhưng dù gì cũng đã có chút tin tức. Trong lòng chàng vừa buồn lại vừa lo, thực sự không chút thoải mái tí nào.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203