Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 167
Phần 167

Vào một buổi chiều, khi ánh tà dương đang dần dần lùi về phía tây, cảnh vật nhập nhoạng. Lúc này đã có nhiều nhà bắt đầu lên đèn, khung cảnh đường phố giảm hẳn lại mật độ người đi lại trên đường, giờ này ai có nhà đều quay về nhà cả bởi thời điểm của bữa ăn tối cũng sắp đến gần rồi.

Trong một góc phố nhỏ, tại một tửu quán tồi tàn, hai bà già y phục bẩn thỉu đang ngồi ăn mấy món ăn nghèo nàn, đơn giản và cực kỳ ít ỏi.

Hồ Thị Hắc Bà nhăn mặt nói:

– Món ăn tệ thật, lại ít quá, chẳng đủ dính răng chút nào.

Hồ Thị Bạch Bà nghiêm nghị nói:

– Chúng ta hai người sức lực mới chỉ tụ được 5 thành, cơ thể yếu nhược nên không thể động thủ với bọn chúng. Hiện giờ cần nhất là tìm một chỗ tốt để nghỉ ngơi, nhân tiện bồi bổ công lực, hôm qua tỷ đã thấy người theo dõi chúng ta, nếu chẳng phải tỷ nhanh chóng đánh lạc hướng, thì bây giờ tỷ muội ta cũng không dễ dàng ở yên chỗ này.

Hồ Thị Hắc Bà nghiến răng nói:

– Lần vừa rồi tỷ muội ta đều bị vướng vào trong kỳ trận bát quái của lão Bạch Thi, vì thế nên tổn thương nguyên khí, mới để bọn chúng bắt được. Nếu chẳng phải tỷ muội ta yếu sức, muội đã ra mặt giáo huấn tên Thông Thiên Ma đó rồi.

Hồ Thị Bạch Bà nói:

– Hiện giờ chúng ta đã đến Giang Lăng, chẳng mấy chốc có thể về Thanh Hư Cốc, khi đó dù là cao thủ tuyệt đỉnh cũng không thể vượt qua trận pháp của tỷ muội ta.

Hồ Thị Hắc Bà lại nhớ đến tên đệ tử yêu Thanh Lam tú hiệp, không biết giờ này hắn ở đâu, đang làm gì, tại sao mãi từ lúc hai người bị bắt cho đến giờ vẫn không nghe chi về tin tức của hắn.

Hồ Thị Hắc Bà đem chuyện này nói với Hồ Thị Bạch Bà. Hai người đều có chung một tên đệ tử, hẳn nhiên đều rất lo lắng cho số phận của hắn. Hồ Thị Bạch Bà cũng như Hồ Thị Hắc Bà tính tình cô ngạo thất thường, hơn 15 năm trước tự nhiên cứu sống được một đứa nhỏ bị bỏ trong rừng, thế rồi hai người thương hại đem nó về nuôi, từ từ biến đổi tình cảm xem đứa nhỏ đó như con, như đệ tử của mình.

Thời gian sau đó, 2 người đều dốc hết tâm huyết ra đào tạo đứa nhỏ này, đặt cho một biệt hiệu là Thanh Lam tú hiệp, chủ yếu muốn đứa nhỏ trở thành một hiệp khách giang hồ, tài mạo song toàn, có thế mới không hổ danh Hồ Thị Song Tiên đã dầy công bồ tượng.

Không ngờ chuyện ở Phúc Tiểu Trạch đã khiến 2 bên lạc nhau, Hồ Thị Song Tiên thì bị Thông Thiên Ma người của Hắc Thanh Phái nhân cơ hội cả hai đang yếu sức dùng võ lực bắt được, còn đệ tử của hai người thì không biết đi đâu. Thật là khiến cả hai lo lắng vô cùng.

Hồ Thị Song Tiên đang cùng nhau bàn tán, suy luận về khả năng có thể xảy đến với tên đệ tử yêu Thanh Lam tú hiệp thì phía bên ngoài chợt xuất hiện hai người. Hai người này thần thái tôn quý, y phục bằng vải tơ lụa đắt tiền, thực khiến không ai hiểu tại sao họ lại xuất hiện nơi này.

Trong tửu quán hiện giờ cũng có độ 5, 7 thực khách, họ đều ngạc nhiên nhìn ra, lập tức bị cảm nhiễm bởi vẻ thanh tư thoát tục của 2 người mới đến.

Trong hai mỹ nhân này, người nhỏ tuổi chính là Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao, còn người thứ hai chính là mẫu thân của nàng – Gia Luật Tú phu nhân.

Gia Luật Tú và con gái vừa vào đến thành thì trời đã tối, hai người vì quá đói bụng nên khi đi ngay qua tửu quán nhỏ, bị sức hút của mỹ vị nơi này nên tùy tiện mà vào.

Tiêu Dao Dao thì không thích vào một nơi tồi tàn như tửu quán nhỏ nhỏ thế này, nhưng mẹ nàng Gia Luật Tú bình sinh không câu nệ tiểu tiết, lại từng lang bạt kỳ hồ hành hiệp trượng nghĩa, do đó bà đối với những tửu quán nhỏ chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp, vì vậy nên mới kéo con gái vào quán.

Hai người vào quán, lập tức tạo nên một sự kiện chấn động, nhan sắc và vẻ cao quý của 2 mẹ con đã đánh động đến toàn bộ thực khách trong quán. Thậm trí đến cả chủ quán đã hơn 50 mươi tuổi cũng phải nhìn vào hai người ngây ngốc.

Hồ Thị Hắc Bà vừa nhìn thấy Tiêu Dao Dao thì lập tức kinh ngạc, định tiến lại hỏi thăm về hạ lạc của đệ tử yêu.

Hồ Thị Bạch Bà thấy thế liền giữ Hồ Thị Hắc Bà lại nói nhỏ:

– Chúng ta không nên kinh động người ta. Mọi chuyện cứ chậm rãi lại đã.

Hồ Thị Hắc Bà nghe sư tỷ nói thế mới sực nhớ ra tình trạng hiện nay của hai người. Cả hai hiện giờ đang trốn tránh người của Hắc Thanh Phái, do đó không thể gây hấn với ai khác được.

Hai mẹ con Gia Luật Tú được mời vào một bàn đẹp nhất trong quán, lại có thể tùy tiện theo dõi thực khách ra vào, điều đó khiến cả hai rất hài lòng.

Tiêu Dao Dao sau khi gọi mấy món ăn, liền lên tiếng hỏi mẹ:

– Mẫu thân, người đưa con đến đây làm chi ?

Gia Luật Tú nói:

– Theo tin tức của ta, trước khi thịnh yến Đào Hoa Cung được cử hành, tên hỗn đản làm hại con có đi qua nơi này. Như vậy chiếu theo cách thức truy tìm, sớm muộn gì chúng ta cũng dò ra tin tức nguồn gốc của hắn.

Tiêu Dao Dao nghe mẹ nói vậy thì trong lòng trùng xuống, nàng nhớ lại chuyện xảy ra với bản thân giống như một vết thương chí mạng không cách nào lành. Hiện giờ mà nói, việc tệ hại đó đã xảy ra gần nửa năm trời, ấy thế mà nàng như thấy vừa mới xảy ra, cảm giác tức tối lẫn thù hận cứ dồn nén trong tim, càng lúc càng dầy thêm.

Nếu mà lúc này nàng tìm thấy tên hỗn đản đó, thì nàng nhất quyết phải băm thây, xẻ thịt hắn mới hả dạ. Tiêu Dao Dao nghĩ việc nàng đã bỏ qua cơ hội không giết chết tên dâm tặc, thì nỗi tiếc nuối càng gia tăng, hai mắt như đỏ lửa nhìn chăm chăm về phía cửa.

Không ngờ, ngay lúc đó, ánh mắt Tiêu Dao Dao chợt nhận ra mấy nhân ảnh đang thấp thoáng tiến vào quán. Tuy mấy người nọ còn cách tửu quán khá xa, nhưng khẳng định mục tiêu của họ chính là tửu quán này, hành động của đám người đó nhanh nhẹn vô cùng, rõ ràng là những cao thủ võ lâm thân thủ không tệ.

Tiêu Dao Dao bị đám người lạ mắt thu hút, lập tức dời bỏ cảm giác buồn bực, chú tâm để ý đám người lạ đang đi vào quán.

Đám người này đi đầu là một hán nhân thân hình chắc nịch, mày rậm, mắt to, hàm râu quai nón rậm rì, trên tay lại đang cầm một đại đao bản lớn hùng dũng tiến vào quán.

Nam nhân này chính là Mâu Sỹ Đạt, thuộc hạ đắc lực của Miêu Thiên Tường. Hơm một tuần trăng này, hắn được lệnh của phu thê Ma Đao Hồ Nhất Long và Miêu Thiên Tường, truy tìm tung tích của Hồ Thị Song Tiên vừa trốn đi. Hắn và Nguyệt Luân mỗi người một hướng, đều đang hết sức thực hiện mệnh lệnh của chủ nhân.

Mâu Sỹ Đat vừa vào quán, lập tức bị ngay nhan sắc chim sa cá lặn của Lãnh hồn tiên tử Tiêu Dao Dao cảm nhiễm. Mà không chỉ có hắn, mấy tên thuộc hạ đi theo tên nào tên nấy đều đứng đực ra mà nhìn, có tên còn chịu không được thèm muốn, nuốt ực một ngụm nước bọt xuống bụng.

Tiêu Dao Dao thấy mấy tên cao thủ giang hồ thèm muốn nhìn mình chằm chằm thì hừ nhẹ một tiếng trong miệng, quay mặt đi không cho bọn chúng nhìn mặt nàng nữa.

Mâu Sỹ Đạt bị tiếng hừ của nàng làm cho tỉnh táo, hắn dù sao cũng là lão đại trong đám cao thủ ở đây, không thể chú trọng mỹ sắc mà quên nhiệm vụ.

Lúc này Mẫu Sỹ Đạt mới đảo mắt nhìn đám thực khách trong quán, ngay lập tức mắt hắn sáng lên, tự nhiên bật tiếng cười lớn nói:

– Ha … ha .. đi tìm rách giầy không ngờ lại thấy các người ở đây.

Ở một chiếc bàn cách đó không xa, Hồ Thị Hắc Bà và Hồ Thị Bạch Bà đã đứng lên, hai người biết rõ bản thân đã bị bại lộ thân phận, nếu không chủ động nắm giữ tình thế thì khó lòng thoát được nguy hiểm. Hai người do đó đã tự động đứng dậy, chuẩn bị tinh thần bắt đầu một cuộc chiến sống chết.

Mâu Sỹ Đạt và đám người của hắn đã tụ tập lại đứng sau lưng hắn, trở thành một thế đối đầu giữa hai phe.

Hồ Thị Bạch Bà lạnh lùng:

– Chúng ta ra ngoài động thủ. Rồi thân pháp bà tự động rời chỗ, chậm chạp đi ra khỏi quán.

Đi đằng sau 2 người là Mâu Sỹ Đạt và đám thuộc hạ. Bọn họ ra trước cửa quán 20 trượng, chọn một khoảng đất trống, bắt đầu chuẩn bị động thủ.

Gia Luật Tú và Tiêu Dao Dao cũng bị sự tò mò thôi thúc nên chuyển sang một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ nhìn ra. Gia Luật Tú kiến thức khá nhiều, đã nhận ra 2 bà già kia là Hồ Thị Song Tiên nổi danh trên giang hồ.

Trong khi đó, bọn người Hắc Thanh Phái do Mâu Sỹ Đạt đưa tới thì bà chưa hề biết qua, trong lòng đang ngạc nhiên không hiểu bọn người kia là ai lại dám chọc giận để Hồ Thị Song Tiên thế này.

Trên giang hồ, võ công và tính nết của Hồ Thị Song Tiên cực kỳ quái lạ, hai người yêu ghét chỉ dựa vào một tia nhãn thần, nếu hai người thích ai thì không nói làm chi, còn khi nghịch mắt họ thì rất dễ bị tai nạn, không bị chết thì cũng bị thương cực trọng, không dễ gì mà thoát khỏi tay hai người.

Hôm nay, lần đầu tiên lại có người dám đến khiêu chiến Hồ Thị Song Tiên, việc này khiến người am hiểu kiến thức giang hồ như Gia Luật Tú cũng phải ngạc nhiên, không hiểu chuyện này ra sao.

Tiêu Dao Dao đã từng gặp Hồ Thị Song Tiên và Mâu Sỹ Đạt ở Phúc tiểu trạch, do đó nàng thấy hai bên sắp động thủ thì biết rằng Hồ Thị Song Tiên đã gây chuyện gì với Hắc Thanh Phái rồi.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203