Vô hình thần công - Tác giả Tiểu Long

Phần 47
Phần 47

Không ngờ đi cùng với Lạc Kinh Hùng có tất cả 5 người. Trong 5 người đó, hết 3 là có quan hệ họ hàng cùng hắn và Lạc Kinh Hùng, 2 người còn lại thân phận cực cao trong đám môn nhân, đều là chánh phó ngoại cung đường của Hồng Ma Viện.

Vân Linh trong vai Lạc Thiên lần đầu tiên mới biết mặt bọn này. Điều chàng cảm thấy kinh dị hơn cả là thế lực ngầm của Hồng Ma Viện thực vô cùng to lớn. Trên đường đi, Lạc Thiên đã được gã sư huynh kể cho nghe rất nhiều chuyện về tình hình hiện nay của Hồng Ma Viện. Đúng là chuyện nào cũng khiến chàng bất ngờ.

Đầu tiên là việc tiểu ma tiên Lạc Băng Băng đã luyện thành u hồn ma công hết sức lợi hại, kế đến là tam sư tỷ Hàn Thiên Ma nữ Lạc Hoàn đã thu được Ngọc địch thần khí của Ngọc địch thư sinh và bây giờ đã tiến đến địa vị tam cảnh thần công Ngọc địch – có thể khiến người mê man tâm trí, lạc cõi u hồn. Hiện tại tam sư tỷ Hàn thiên ma nữ đã là Hộ pháp Hồng Ma Viện. Một nữ hộ pháp trẻ tuổi nhất của Hồng Ma Viện từ trước đến nay.

Đại ca Lạc Nhất Phá hiện đang là đại đường chủ Chấn Ngọc Đường của Hồng Ma Viện, Nhị ca Lạc Hùng Phong, Tứ ca Lạc Vạn, Ngũ ca Lạc Kinh Hùng là chánh phó đường chủ của các đường trong Hồng Ma Viện.

Như vậy, chỉ còn có Tiểu ma tiên Lạc Băng Băng – thất muội và Lạc Thiên là chưa có danh phận rõ rệt.

Qua lời nói của Lạc Kinh Hùng thì thất muội đó võ công lợi hại phi thường, e rằng chỉ có hơn chứ không kém chi các vị huynh đệ tỷ muội khác. Chỉ có Lạc Thiên là thực lực kém nhất. Lại xa cách Hồng ma viện từ lâu, nên bây giờ chưa biết võ công ra sao.

Vân Linh nghe chuyện của Lạc Kinh Hùng chỉ còn cách cười khổ không biết nên hồi đáp như thế nào ? Thế nhưng khi chàng nghe nói việc gã Lạc Thiên kia đã xa cách Hồng Ma Viện từ năm 10 tuổi để đi theo học nghệ với sư thúc Hoạt Trúc thì chàng cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều. Đối với bản thân cũng cảm thấy thập phần an tâm.

Vân Linh tự nghĩ, gã nọ đã xa cách mọi người lâu như vậy thì tránh sao không ngơ ngốc trước những chuyện mới; hơn nữa võ công của gã trong mười mấy năm trời xa cách cũng khẳng định là không một ai biết rõ. Việc này thật hết sức thuận tiện cho chàng khi phải dùng đến võ công trong lúc chẳng thể đặng đừng. Ấy chỉ là nói phòng xa như vậy. Còn thì Vân Linh chẳng dại gì mà thể hiện võ công ra ngoài làm chi để có thể gây chú ý hay nghi ngờ cho kẻ khác.

Nói về Lạc Kinh Hùng từ lúc cùng đi với Lạc Thiên đến giờ thì thấy gã Lục sư đệ ít cười, ít nói. Lạc Kinh Hùng khoái chí nghĩ có lẽ tên tiểu ma tinh này đang lo buồn vì chuyện không tìm thấy Y cảo của lão Thánh thủ thần y Hoạt Trúc đây.

Trắng ra mà nói, quan hệ giữa huynh đệ tỷ muội nhà họ Lạc này cực kỳ lỏng lẻo. Ai ai cũng coi trọng thực lực nên nếu kẻ nào yếu hơn thường bị huynh đệ tỉ muội khác chê cười, thế nhưng nếu người nào mạnh hơn thì lại khiến kẻ khác lo lắng, tị ngạnh. Thật là vô cùng phức tạp cho quan hệ của họ.

Lạc Thiên Đạo – phụ thân của tất cả 7 huynh đệ muội bọn họ có tất 7 bà vợ lớn nhỏ.

Trong số 7 người vợ đó thảy đều sinh hạ được cho lão 1 người con. Lạc Thiên vốn dĩ là con của Lục phu nhân nên gã cũng đứng hàng thứ 6 trong đám sư huynh đệ muội đồng thân huyết thống kia.

Tuy nhiên điều oái oăm là Lục phu nhân hình dung yểu điệu, sắc đẹp vô cùng, thế mà khi sinh hạ Lạc Thiên lại là một đứa trẻ xấu xí vô dạng nhất trong số các đứa con của Lạc Thiên Đạo.

Lạc Thiên Đạo tuy là không được vừa ý với đứa con do Lục phu nhân sinh ra. Thế nhưng bằng vào sắc đẹp và sự mê hoặc của Lục phu nhân đối với phu quân, Lạc Thiên lại là đứa trẻ được lão ưu ái nhiều nhất.

Đó là chuyện trước kia. Còn ngày nay Lạc phu nhân không còn xinh đẹp như xưa nữa. Tình cảnh của Lạc Thiên ắt hẳn cũng sẽ không dễ chịu gì trước sự đố kị và ganh ghét từ lâu trong lòng mấy đứa tiểu hài huynh đệ tỷ muội của hắn rồi (đây là ý nghĩ của Vân Linh, còn thực hư như thế nào cũng chưa biết được).

Hơn mười mấy năm rồi còn gì. Ngày tháng đó hiển nhiên có thể để lại cho người ta nhiều điều kí ức. Thế nhưng ở vào tình trạng đội lốt, giả danh như của Vân Linh bây giờ thì tuyệt không có gì để mà nhớ cả.

Đoàn người cứ thế ngày đi đêm nghỉ. Trong hơn 10 ngày bôn hành đã bắt đầu tiến vào phạm vi thế lực của Hồng Ma Viện.

Vân Linh trong lòng lo lắng, cũng bắt đầu sắp xếp lại ý tưởng. Mọi chuyện thành công được hay không trong việc giả danh này đều phụ thuộc vào sự cơ cảnh và sự khôn khéo của chàng trong những ngày kế tiếp.

Từ lời nói của ngũ sư huynh Lục Kinh Hùng, Vân Linh cũng đã mường tượng ra trong đầu mặt mũi của các vị thân phụ mẫu và huynh đệ tỷ muội của gã Lạc Thiên kia. Có điều thật sự cũng chỉ là mường tượng trong trí thôi. Còn lúc gặp mặt thực là khó mà nói trước. Mọi chuyện đôi khi chỉ vì một lỗi nhỏ mà đổ bể cả đó thôi. Trong lòng Vân Linh không khỏi không lo lắng chỉ muốn mọi sự qua đi thật nhanh.

Hồng Ma Viện là một trang viện lớn nằm gần khu vực Thanh Hải. Nơi đây đất rộng, người thưa, sinh hoạt khó khăn nhưng phật pháp lại cực kỳ thịnh vượng.

Năm xưa nghe nói Lạc Thiên Đạo khi đi ngang Thanh Hải đã bất ngờ thu được 3 thứ pháp bảo vô cùng lợi hại.

Cái thứ nhất chính là Càn khôn chưởng pháp của Càn Khôn lão nhân vốn đã thất truyền hơn 100 năm nay.

Cái thứ hai lại là một cuốn u hồn ma công của U hồn lão tăng trong Ma tăng thất tử đã thất tán từ 50 năm rồi.

Cái vật cuối cùng lại chính là Ngọc địch thần khí của Ngọc Định Thư Sinh, quái khách khét tiếng giang hồ với quái dị Ngọc địch đã làm cho võ lâm chấn động một thời.

Không hiểu sao 3 thứ quý báu kia lại cùng lúc xuất hiện một chỗ trong một hốc đá nơi bờ biển. Cái này thực sự khiến người ta mê hoặc.

Lạc Thiên Đạo nhặt được 3 thứ đại quý, đại bí ẩn kia thì sướng khoái run người, quyết định tiềm cư luôn nơi Thanh Hải để truy rèn võ công.

Không may là ba thứ quý giá đó không phải ai muốn mà học được. Càn khôn chưởng pháp thâm sâu huyền ảo cực kỳ khó học nhưng khả dĩ vẫn còn miễn cưỡng luyện tập.

Riêng hai món còn lại là U hồn ma công của U hồn lão tăng và Ngọc địch thần khí của Ngọc Địch thư sinh lại đòi hỏi kẻ luyện tập phải là người chưa luyện qua bất cứ loại võ công gì.

Đây đúng là điều làm khó lão.

May sao, Lạc Thiên Đạo vẫn còn hai đứa con gái là Lạc Hoàn và Lạc Băng Băng vẫn còn chưa học luyện một môn công phu nào cả. Thế rồi dưới sự kiềm chế, thúc ép của lão, hai phu nhân có con kia đành phải tuân lệnh để con mình tiếp thu hai môn kỳ học quái dị kia.

Chẳng ngờ tình cảnh thật là khó nói trước. Lạc Hoàn sau khi thụ học Ngọc địch thần khí thì tính tình trở nên thay đổi, suốt ngày trở nên kỳ bí, chẳng nói chẳng cười.

Còn tiểu muội muội nhỏ tuổi Lạc Băng Băng sau khi thụ học U hồn ma công thì lại trở nên hoạt náo vô tả. Cô nhỏ suốt ngày gây chuyện, làm náo loạn cả Hồng Ma Viện, làm cho ai nấy đều kinh hãi không thôi.

Công phu sơ nhập của U hồn ma công chính là pháp môn U hồn khinh pháp. Lạc Băng Băng học được thứ pháp bảo này liền suốt ngày đi quậy phá người khác. Nàng thường bất thình lình xuất hiện trước mặt người ta khiến ai cũng phải kinh hãi. Đã vậy khi họ muốn bắt nàng thì vô phương thực hiện. U hồn khinh pháp độc bộ về sự nhanh nhạy. Mọi người dù có nổi giận đến đâu cũng chỉ còn biết ngơ ngẩn nhìn theo mà tức tối thôi.

Ấy là mấy chuyện sau này do Lạc Kinh Hùng kể lại cho Vân Linh nghe. Điều này khiến chàng cũng phải hồi hộp, không tưởng trên đời lại có quái công khinh pháp đáng sợ như vậy. Không biết giữa môn khinh công đó so với Ảo bộ pháp của chàng thực lực so sánh như thế nào ? Thật quả là khó phân định được.

Vân Linh theo chân đám người của Lạc Kinh Hùng đã bắt đầu bước vào cửa chấn môn.

Hồng Ma Viện rộng vô cùng. Nhà cửa san sát, nơi chấn giữ cửa là 12 gã trai trẻ thân hình lực lượng, võ khí cầm tay. Thật là một quang cảnh oai phong, chấn áp tinh thần mọi người từ nơi khác mới mò đến.

Lạc Kinh Hùng thân pháp nhanh nhẹn đã chuyển thân đi vào trong sân viện. Vân Linh đi sau không khỏi ngấm ngầm dò xét xung quanh. Ở ngay lối vào môn là 2 con sư tử đá to lớn đang ngồi phục. Phía trong sơn một là một sân viện rộng lớn. Phóng tầm mắt ra phía trước chỉ thấy nhà cửa san sát, phòng ốc vô cùng, người người đi lại trong sân nhộn nhịp. Hẳn nhiên nơi này có vẻ như sắp sửa đón chào một nhân vật tối ư quan trọng sắp tới đây.

Qua lời hỏi của Lạc Kinh Hùng dành cho mấy kẻ trong môn, Vân Linh biết được có một phái đoàn gồm những ưu tú nhân vật của Hoàng Thiên phái sắp sửa đến. Vân Linh thắc mắc trong lòng bọn người nọ định tới nơi xa xôi thế này làm gì? Chẳng lẽ chúng còn có âm mưu khác.

Lục phu nhân Tiểu Thúy Lan nghe nói có tiểu tử mình về đến liền vội vàng ra ngay sảnh môn đón tiếp.

Vân Linh lần này mới là lần đầu nhìn thấy mẫu thân của gã Lạc Thiên. Thật tình chàng nhìn bà ta mà không khỏi kinh ngạc tiếc thầm. Cái con người xinh đẹp tuyệt đại như vậy lại không ngờ sinh ra một gã trai độc ác, gian xảo và dâm ác kinh người.

Thật đúng là cha mẹ sinh con không ai có thể tự chọn con tốt. Thật sự chỉ có thể nói là phượng mà sinh con gà trong trường hợp của Lục phu nhân.

Lục phu nhân bấy lâu xa con, trong lòng cảm khái. Vừa nhìn thấy Vân Linh trong bộ dạng của Lạc Thiên bà ta đã rơm rớm nước mắt cất tiếng gọi lớn:

– Thiên nhi ! Mau đến với mẹ nào ? – Rồi bà vội đưa hai tay ra chờ đón.

Vân Linh trong lòng thầm kêu bất ổn, Lục phu nhân xinh đẹp thế kia. Chàng mà để bà ta ôm phải thì không hiểu cơn quái dục tiềm ẩn trong cơ thể có bộc phát lên không. Thật là khó thể biết được.

Thế nhưng mẹ con xa cách lâu ngày. Lục phu nhân đã biểu lộ tình cảm ra đến mức đó mà chàng lại bỏ ngơ không đáp ứng thì thật là quái dị. Vân Linh cuối cùng cũng đành cố gượng làm mặt vui mừng xúc động bước đến để Lục phu nhân ôm lấy người chàng.

Trong lòng Vân Linh cơ hồ khó thể diễn tả tình cảm. Cái ôm của Lục phu nhân khiến chàng nhớ đến sự thiếu thốn tình mẫu tử của mình, trong lòng đột nhiên phát sinh tình cảm vị diệu, vừa thân thiết mà vừa xa lạ.

Hơn nữa con người Lục phu nhân xinh đẹp mỹ diệu. Dù lúc này bà đã quá tam tuần nhưng thân hình vẫn còn thon gọn, da thịt vẫn còn mịn màn, hai bầu nhũ phong phía trước vẫn còn phong độ.

Thế mà toàn bộ những quái tượng dụ hoặc đó trên người Lục phu nhân đều áp hết vào người Vân Linh khiến chàng nọ đỏ mặt lúng túng. Tâm trạng xốn xang kì lạ.

Mấy gã trai cùng đi với Vân Linh lúc này đã lui cả ra sau. Chỉ còn lại một mình Lạc Kinh Hùng còn đang đứng đó để chuẩn bị hồi đáp phụ thân sai bảo.

Lục phu nhân hai mắt đỏ hoe, đưa tay vuốt tóc con trai miệng nói:

– Ậy dà ! Con của ta đã lớn rồi ! Thật là đã cao hơn hẳn ta đây.

Vân Linh ngượng ngùng đỏ mặt không biết nên làm gì. Chàng trước giờ chưa từng gặp phải thứ tình cảm mẫu tử trùng phùng kiểu này. Thật tình chỉ có nước đứng ngơ ngốc ra đó để mặc Lục phu nhân vuốt ve tóc mình.

Danh sách chương (203 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203